Tiểu Ái như sắp điên mất rồi!
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào những giọt nước mắt lăn dài trên má Tiểu Ái, cô run lên mãnh liệt, nhảy từ trên giường xuống, không hề quay đầu lại xông thẳng vào phòng tắm. Cánh cửa đóng sập ngay trước mặt Dung Kỳ. Động tác dứt khoát như lúc anh không kiềm chế được bản thân mà hôn cô.
Đôi mắt mang quá nhiều ưu tư dần khép lại, anh cứ im lặng ngồi đó, song tưởng chừng như đang rơi vào một vũng bùn không đáy. Vẫn là… vẫn là không được sao? Đã nhiều năm như vậy, đến cuối cùng vẫn sụp đổ sao? Mặc dù biết trước, một khi đã quyết định, một khi đã bắt đầu, sẽ giống như vòng xoáy điên cuồng không bao giờ dừng lại được. Thế nhưng… anh chỉ có thể kiên trì đến mức này thôi sao? Hay là, ngay từ khi bắt đầu, anh đã định trước khát vọng điên cuồng đó sẽ không có cách nào dừng lại? Đây là sinh lí của con người, câu hỏi duy nhất không thể tìm ra đáp án.
Trên khuôn mặt tuấn tú thoát tục của Dung Kỳ giờ đây xuất hiện nụ cười đau khổ lãnh đạm.
“Tiểu Ái, em ngang ngạnh muốn anh phải sống thực với lòng mình, thế nên anh chỉ còn cách này thôi. Em muốn như thế nào, sau này anh sẽ phải làm sao?…” Dung Kỳ đau khổ thầm nghĩ.
Chương 15: Nụ cười xa vời
Ánh sáng tràn ngập bầu trời.
Dưới ánh hoàng hôn, bầu trời nhuộm sắc tím, biển cả sóng sánh màu cam, tất cả đều lung linh tuyệt đẹp như tranh vẽ, thế nhưng lọt vào mắt cậu bé Dung Kỳ lại chỉ là sự lạnh lẽo vô sức sống. Bởi vì hôm nay, cậu sẽ rời bỏ ngôi nhà đã sống mười năm, chuyển đến một nơi khác. Nơi đó, là nơi ở của người bố lần đầu tiên cậu gặp mặt, có vợ của bố và người con của họ nữa.
Đó là một gia đình thanh bình, đầm ấm, nhưng cậu không hiểu, tại sao họ lại muốn một người xa lạ như cậu can dự vào cuộc sống của họ? Chỉ đơn giản vì người mẹ đã sống với cậu mười năm vừa qua đời một tuần trước hay sao? Nhưng điều đó có gì khác biệt? Cho dù lúc bà ấy còn sống, chẳng phải cậu cũng cả ngày một mình đối diện với bốn bức tường ẩm thấp, mốc meo ư? Cậu thật sự không hiểu, mẹ tồn tại và biến mất, rốt cuộc có gì khác nhau.
Người đàn ông với khuôn mặt vô cùng ôn hòa, khi cậu còn chưa mở miệng gọi ông, ông đã cười dịu dàng với cậu.
“Chúng ta đi gặp em gái!” Ông nói như thế, rồi đưa cậu đến bờ biển.
Ngày hôm đó, là lần đầu tiên cậu gặp cô. Dưới bầu trời bao la, một bé gái loạng choạng bước tới, trên khuôn mặt màu lúa mạch, đôi mắt sáng như những vì sao, những viên thạch anh thuần khiết trong trẻo, không hề có chút tạp chất hay sương mù. Không phải cậu chưa từng thấy những đứa trẻ khác, nhưng cô bé có đôi mắt vô cùng xinh đẹp như thế này lại hoàn toàn khác biệt. Nếu phải hình dung, cậu có thể so sánh cô bé với một đám mây màu trắng thuần khiết mềm mại, nhưng sự đẹp đẽ đơn giản đó lại khiến cậu… sợ hãi.
Rất khó có thể diễn tả được cảm giác trong lòng cậu lúc đó, cậu bỗng cảm thấy sợ hãi, sợ sự trong sáng, thuần khiết đẹp đẽ ấy sẽ bị cậu phá hỏng, bị cậu làm cho vấy bẩn. Đúng vậy, cậu rất bẩn. Cho dù sự việc đã qua từ rất lâu rồi, nhưng nó vẫn như dây leo vây quấn lấy cậu, khiến cậu không thể nào thoát ra, cũng không thể nào quên đi được…
Cậu không nhớ sự việc đã xảy ra như thế nào, cũng không nhớ rõ, người đàn bà hàng xóm tay không bao giờ rời điếu thuốc ấy đã lừa gạt cậu bước vào phòng của bà ta bằng cách nào. Điều duy nhất mà cậu còn nhớ, đó là đôi tay gầy gò ốm yếu của bà ta, giống như con rắn trơn ướt, luồn vào trong quần áo cậu, tùy tiện sờ soạng thân thể cậu giống như đang chơi một món đồ chơi.
Ngay từ nhỏ, cậu đã biết mình không giống với những đứa trẻ khác, không chỉ vì cậu chỉ có mẹ không có cha, mà còn bởi ánh mắt của những người xung quanh. Khi họ nhìn cậu luôn có gì đó khác thường pha lẫn kinh ngạc, tựa như khuôn mặt này không nên dành cho một người nghèo túng như cậu. Sau khi đi học, nam sinh trong trường rất ghét cậu, nữ sinh thì đỏ mặt muốn tiếp cận cậu để nói chuyện. Cảm giác của cậu khi đó là, ở gần con gái vẫn cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn so với khi bên cạnh con trai. Giống như người đàn bà hàng xóm độc thân, mỗi lần thấy cậu luôn cười với cậu, mặc dù nụ cười đó cậu không thích, nhưng so với những ánh mắt căm ghét kia nó vẫn tốt hơn nhiều.
Cho đến khi sự việc đó xảy ra, cậu mới hiểu cậu đã hoàn toàn sai lầm. Đằng sau nụ cười đó, không chỉ đơn thuần là sự thiện cảm, mà còn ẩn giấu những điều đen tối.
Cậu không hề kì vọng mẹ sẽ xuất hiện cứu cậu, dẫu sao, hàng ngày thời gian bà ấy uống say còn nhiều hơn lúc tỉnh táo. Vì thế lúc này, cậu chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình. Khi người đàn bà đó đang ôm lấy cậu hôn loạn xạ, cậu đã với cái gạt tàn thuốc lá đập mạnh vào bả vai bà ta. Bà ta run lẩy bẩy buông tay, cậu nhặt quần áo và cặp sách bị ném vương vãi dưới sàn, liều mạng chạy về nhà.
Kể từ sau ngày hôm đó, cậu luôn thấy mình rất bẩn, cho dù đã không ngừng kì cọ thân thể, cũng không thể nào gột rửa được cảm giác trơn ướt đó trên người. Vừa buồn nôn vừa dơ dáy, cùng với căn phòng mốc meo càng khiến cậu thấy ghê tởm hơn. Sau ngày hôm đó, cậu không bao giờ lại gần bất kì người con gái nào nữa, cho dù người đó có xinh đẹp bao nhiêu, có dịu dàng đến thế nào.
Thế nhưng ngày hôm đó, khi cô bé có đôi mắt tròn xoe ấy vấp ngã nhưng gương mặt vẫn tươi cười đưa tay về phía cậu, cậu lại có suy nghĩ muốn bước đến ôm chặt cô bé. Làm sao lại có một đôi mắt đẹp đến như vậy, phút giây đó, cậu dường như đã thấy cả rừng hoa tuyệt đẹp đang nở rộ từ đáy mắt trong veo ấy. Bàn tay cô bé vô cùng nhỏ, ngón tay mập mạp và ngắn cũn đưa đến trước mặt mong chờ, cơ hồ chỉ cần cậu đưa tay ra là có thể chạm vào đám mây không tì vết trên bầu trời. Thế nhưng, cậu lại sợ, sợ sẽ làm vấy bẩn cô bé. Vì thế cậu lùi về phía sau một bước, nói với cô bé một tiếng: “Bẩn!”
***
Cho đến ngày hôm sau, Dung Tiểu Ái vẫn còn trong trạng thái thất thần. Cô vốn muốn gọi Tư Nhã đến, nhưng nghĩ lại cảnh tượng ngày hôm qua, cô liền từ bỏ ý định đó. Tiểu Ái rất sợ nghe Tư Nhã nhắc đến tên người đó, hỏi về tình hình của người đó. Cô sợ mình sẽ không chịu được mà nổi cơn thần kinh.
Đúng lúc ấy Thôi Thái Dạ gọi điện đến, còn chưa mở miệng anh đã bị Tiểu Ái mắng té tát. Lúc đầu anh rất tức giận, nhưng thấy cô càng lúc càng mắng kịch liệt hơn, nên cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Thôi Thái Dạ liền hỏi cô đang ở đâu, rồi nhanh như chớp lao đến.
Quán bar lúc này khá vắng vẻ vì những người có thể đến đây giữa ban ngày và ngồi uống rượu rất ít. Lúc anh đến, một cô gái co người ngồi trên ghế sô-pha đang lôi kéo nhân viên bồi bàn đẹp trai, bắt anh ta phải uống rượu cùng cô. Thôi Thái Dạ đến gần kéo nhân viên bồi bàn đó ra. Tiểu Ái nâng ly rượu lên thấy đối diện là khuôn mặt gợi cảm, phóng khoáng của anh, thì lập tức mỉm cười: “Ồ anh đến nhanh như vậy à? Có muốn uống một ly không? Phải rồi, anh chàng đẹp trai lúc nãy đi đâu rồi?”
Sự lo lắng ban đầu trong lòng anh vừa tan biến, ngọn lửa tức giận lại bừng lên, anh để lại tiền, không nói lời nào lập tức kéo cô đi. Anh cũng không thèm để ý người trong lòng đang kéo áo anh kêu như thế nào, cứ thế lôi cô vào trong xe.
Chiếc DBS suốt chặng đường phóng như bay, mặt Tiểu Ái tái mét níu chặt tay nắm cửa, không dám hé miệng nửa lời. Khó khăn lắm mới chờ được lúc anh dừng xe nhưng cô lại bị anh ôm chặt vào trong lòng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: