Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Mặc dù không biết Dung Kỳ khi nhập cuộc sẽ như thế nào, nhưng cứ lấy cô và Tư Nhã ra làm ví dụ, nếu không phóng túng đến mức cuồng loạn thì buổi tụ họp sẽ không kết thúc. Vì thế vào lúc này, Tiểu Ái rất hiểu tâm trạng của mấy anh chàng đẹp trai trong phòng. Bất chợt có thêm vị khách không mời mà đến làm mất cả hứng của họ.

“Dung Kỳ! Vị này không phải là bạn gái cậu đó chứ?” Một người đàn ông phá lên cười: “Này người đẹp, đứng sát như vậy, sợ bọn anh ăn mất cậu ấy à!”

“Đây là em gái mình, con bé ăn cơm xong sẽ đi ngay.” Dung Kỳ cởi áo khoác ngồi xuống. Tiểu Ái lại thở dài. Từ nhỏ đến lớn cô cũng đã gặp vô số những anh chàng điển trai, nhưng tại sao không một ai có thể sánh với anh của cô vậy? Ngay cả lúc này, vừa rồi cô còn cảm thấy mấy anh chàng này thật tuyệt vời, nhưng khi Dung Kỳ bước tới, họ chẳng qua cũng chỉ giống với những diễn viên nghiệp dư trên phim ảnh, lu mờ vô cùng.

“Em gái? Dung Kỳ, cậu hình như chưa từng kể với bọn mình cậu có một cô em gái! Mà còn là đại mỹ nhân vô cùng xinh đẹp nữa chứ! Ái chà, có phải cậu cố tình giấu không cho bọn mình biết đúng không hả?”

“Đúng vậy! Dung Kỳ, bốn năm đại học, ngay đến cái tên cậu cũng chưa nhắc tới. Cậu quá bảo vệ em gái rồi đấy!”

“…”

Trong tiếng cười đùa của mọi người, Tiểu Ái ngồi xuống, lòng thầm nghĩ nào có phải anh bảo vệ hay cất giấu gì chứ, rõ ràng chỉ thấy coi thường và xem nhẹ. Nếu không phải do lần gặp Lý Trân Gia, biết được chân tướng lúc đầu, thì xem chừng cả đời này cô sẽ coi anh là kẻ thù.

“Các anh đều là bạn học đại học của anh em à?” Thực ra Tiểu Ái không thích ăn ở Parker lắm, cách chế biến món ăn không mấy sáng tạo. Cô chưa ăn được mấy đã buông đũa, chuyển sang nói chuyện cùng bọn họ. Tiểu mỹ nữ chủ động bắt chuyện, họ đương nhiên là rất vui mừng. Mặc dù còn có ông anh hung bạo đang kè kè bên cạnh người đẹp, nhưng chỉ là nói chuyện thôi mà, đoán chừng cậu ta cũng không nghiêm khắc đến mức đó.

“Hóa ra các anh đều làm nghệ thuật, chẳng trách khí chất lại tuyệt vời như vậy!” Trong nháy mắt, Tiểu Ái bỗng trở thành một thành viên hòa nhập cùng họ. Ngược lại, Dung Kỳ ngồi bên cạnh điềm đạm gắp thức ăn, giống như đến để làm nền vậy.

Tiểu Ái bỗng trở thành công chúa được tung hô ở vị trí trung tâm. Một người trong số họ kể một câu chuyện đùa có thật hồi đại học khiến cô cười lăn cười bò. Tiểu Ái quay đầu nắm lấy tay Dung Kỳ, mặt mày tươi cười hỏi anh chuyện đó có phải là thật không? Nhưng vừa đối diện với ánh mắt của anh, ngón tay cô không khỏi run lẩy bẩy. Đôi mắt màu trà trong veo như thạch anh ấy vào thời khắc này u ám như màn đêm dưới đáy biển, không vui vẻ và cũng không hề nhẫn nại, nhìn cô lạnh lùng. Khóe miệng Tiểu Ái cứng lại, nụ cười thu về một nửa. Lại làm sao nữa vậy? Cô chẳng qua chỉ muốn hiểu một chút về những chuyện hồi đại học của anh thôi mà, đâu đến mức phải dùng ánh mắt đó nhìn cô trừng trừng chứ? Tiểu Ái bĩu môi, đưa đũa gắp phần cá đã cắn dở một nửa trong bát Dung Kỳ lên ăn.

“Em…” Dung Kỳ ngăn không kịp, Tiểu Ái đã nhai mấy miếng rồi nuốt vào, còn đắc ý hất lông mày. Nhưng chưa được mấy phút, kéo lấy anh chỉ vào cổ họng mình, ú ớ không nói nên lờ.

“Bị hóc xương rồi?” Mặt mày Dung Kỳ biến sắc, lập tức kéo Tiểu Ái rời khỏi phòng ăn.

“Đừng sợ, anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay!”

Tiểu Ái sững sờ. Không phải chứ? Đâu cần phải khoa trương đến như vậy.

“Anh…” Tiểu Ái sợ hãi lên tiếng, khi đó Dung Kỳ đã kéo cô vào thang máy, anh bỗng cúi đầu xuống, ánh mắt vừa lo lắng vừa quan tâm lập tức bao trọn lấy cô. Dần dần giống như nước biển mênh mông dịu dàng. Tiểu Ái đột nhiên cảm thấy áy náy: “Chuyện đó, em không bị sao cả…”

Dung Kỳ ngẩn người, rồi nhanh chóng vỡ lẽ, sự lo lắng trong đáy mắt ngay lập tức thay bằng lửa giận: “Dung Tiểu Ái! Em lại lừa anh! Trêu chọc người khác đến mức nghiện rồi à? Một ngày không đi lừa người khác thì không chịu được à?”

“Anh làm gì phải hung dữ như vậy chứ…” Tiểu Ái chu miệng, đưa tay kéo anh, nhưng lại bị anh dùng lực hất đi. Trọng tâm không vững, bả vai cô bị đập vào tường thang máy, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Được rồi, cứ cho là em sai đi, nhưng anh đâu cần phải tức giận như vậy chứ! Em chỉ là không bằng lòng khi anh nhìn em với ánh mắt đó, cứ giống như rất căm ghét em vậy. Em chỉ muốn thấy dáng vẻ anh quan tâm mà thôi!” Tiểu Ái trợn trừng đôi mắt đen nháy ra sức nhìn Dung Kỳ, tựa như muốn xuyên thấu qua vỏ bọc bị phong kín bởi lớp băng dày, để thấy được nội tâm thật sự: “Em biết anh không hề ghét em! Giống như lúc nãy, hay buổi chiều khi Ando Ruki làm phiền em, anh đều bảo vệ em đấy thôi, nhưng tại sao…”

“Đủ rồi!” Giọng nói lạnh lùng như băng tuyết ngắt lời Tiểu Ái: “Sai thì đã sai rồi, đừng nhiều lời vô dụng nữa! Anh còn có bạn ở bên trong, nếu em muốn cùng anh đi vào, thì hãy xin lỗi mọi người, còn nếu không thì lập tức về nhà!”

Mũi Tiểu Ái bắt đầu cay cay. Những lời muốn nói cô còn chưa nói xong nhưng anh lại hung dữ như vậy, trong mắt và trên khuôn mặt đều là lửa giận, cứ như cô là người vô cùng tệ hại. Tiểu Ái cắn môi, dùng hết sức đẩy anh ra khỏi thang máy nói: “Anh là đồ đáng ghét nhất! Đồ xấu xa! Em mới là người không thèm ăn cơm với anh!”

Dung Kỳ không hề do dự, rảo bước quay về phòng ăn, dường như đối với anh, cô chỉ là một người qua đường xa lạ. Tiểu Ái ngây ngốc đứng trong thang máy hồi lâu, cuối cùng ấn nút đóng cửa.

Ngày hôm sau Tiểu Ái bị sốt. Cô cảm thấy mình đúng là đồ ngốc, trời lạnh như thế mà không mặc áo ngoài, không mang theo ví tiền, lại còn có thể đi bộ một mạch từ Parker về nhà.

Trong điện thoại, Tư Nhã an ủi Tiểu Ái rất lâu nhưng cũng không làm cô vui vẻ hơn được. Cô có thể vui được sao, đã nằm trên giường gần một ngày rồi, mà Dung Kỳ vẫn không hề hay biết cô đang bị ốm. Thê thảm hơn, trong nhà chẳng có gì để ăn cả, cô đã đói từ sáng đến tận bây giờ, ngay đến dạ dày cũng co thắt đau đớn. Người ta thường nói, người bị ốm là sướng nhất, có người chăm sóc, cưng chiều, có thể làm nũng tùy thích. Nhưng cô lúc này chỉ ước có một cốc nước trắng, vậy mà đã phải cố lết cái thân hình xiêu vẹo rót nữa chứ.

Gần xế chiều, thân thể Tiểu Ái nóng bừng lên, đầu đau như búa bổ, cuối cùng cô hôn mê mà thiếp đi.

Không biết khoảng bao lâu sau, trên phần trán nóng hầm hầm của cô được dán một miếng gì đó mát lạnh. Cảm giác dễ chịu từ từ xua tan đi cái nóng. Cô khẽ rên vài tiếng, liền có người đỡ cô dậy và đưa cốc nước kề lên miệng. Tiểu Ái uống một chút nước, lại bị ép nuốt thêm vài viên thuốc. Cô mơ màng mở mắt ra, trong cái nhìn mơ hồ, là khuôn mặt quen thuộc vô cùng điển trai, đường chân mày lạnh lùng, tựa như có gì đó thương xót.

Là ảo giác sao? Tiểu Ái rất muốn nhìn rõ, nhưng cảm giác choáng váng liên tiếp ập đến, cô không cam tâm, cố gắng đưa tay ra để bắt lấy cái gì đó nhưng lại tiếp tục chìm vào hôn mê.

Lúc Tiểu Ái tỉnh dậy một lần nữa, trời đã sáng. Mùa đông bầu trời thường âm u, giờ đây bầu trời ngoài cửa sổ bao trùm một màu trắng nhạt, những đám mây dày đặc sương mù như sắp có tuyết rơi.

Tiểu Ái vừa cúi đầu, đã thấy có người đang gục bên cạnh giường cô.

Quả nhiên không phải ảo giác, người cả đêm qua chăm sóc cô thật sự là Dung Kỳ. Chắc cả đêm qua anh chưa ngủ, trên người mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh, bên ngoài là một chiếc áo len hở cổ mỏng. Dung Kỳ nghiêng đầu, gối lên cánh tay, khuôn mặt với những đường nét hoàn mĩ vừa điềm đạm, vừa lóa mắt, hàng lông mi đẹp dài rậm, sống mũi cao thẳng. Đôi môi mỏng với đường cong mềm mại, những lúc không mở miệng thì lại dịu dàng không thể ngờ được....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây