Tiểu Ái quan sát tòa nhà chung cư trước mắt, còn chưa kịp hỏi câu gì, đã bị anh đưa vào một căn hộ hai tầng.
“Có rượu không?” Đang cầm chiếc khăn ấm từ trong phòng tắm bước ra, thấy Tiểu Ái hỏi vậy, sắc mặt Thôi Thái Dạ càng trở nên sa sầm.
“Vẫn còn muốn uống? Uống say rồi lại đi cùng với người đàn ông khác làm chuyện bậy bạ đúng không?” Anh ném mạnh chiếc khăn lên mặt cô.
Tiểu Ái kéo chiếc khăn trên mặt xuống, không khách khí hét lại: “Làm gì mà nổi nóng với tôi! Tôi với ai làm chuyện bậy bạ có can hệ gì đến anh chứ? Tôi cứ thích cùng với người khác làm chuyện bậy bạ đó, cứ loạn… Ư ư!” Mấy từ cuối cô còn chưa nói ra đã bị môi Thôi Thái Dạ chiếm lấy. Thôi Thái Dạ thực sự tức giận rồi, vừa hôn vừa cắn, giày vò môi Tiểu Ái, chỉ hận không thể nuốt cô vào trong bụng, vì cô cứ cách một ngày lại làm cho anh tức muốn chết.
Trong khoảnh khắc môi và lưỡi hòa quyện, Tiểu Ái đột nhiên nhớ 1ại cảm giác run rẩy tuyệt vọng ngày hôm qua. Cô run cầm cập cắn mạnh vào lưỡi anh. Thôi Thái Dạ bị đau liền buông cô ra, trong đáy mắt ánh lên vẻ tức giận.
Không phải khuôn mặt đó, không phải khuôn mặt điển trai đến mức làm cho trời đất chuyển sắc, cũng không phải đôi mắt màu trà sâu thẳm. Khuôn mặt đối diện này, gợi cảm điển trai, vừa ngang tàng vừa cao quý. Đôi mắt màu đen của anh, bất kể lúc nào cũng tràn ngập sự mê hoặc độc đoán.
Tiểu Ái bất lực ngồi xuống, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười. Cô đang làm gì vậy? Đang phân biệt người hôn cô có phải là anh trai cô không ư? Thật là buồn cười! Tưởng chừng như đây là câu chuyện cười hoang đường nhất mà cả đời này cô biết đến.
Tiếng than từ đỉnh đầu truyền đến, Tiểu Ái cảm thấy Thôi Thái Dạ đang nhẹ nhàng xoa đầu mình, chan chứa sự an ủi và bất lực: “Tiểu Ái, em rốt cuộc làm sao vậy? Nói với anh, đuợc không?”
Tiểu Ái càng nghĩ càng buồn cười. Nói với anh ta ư? Nói như thế nào đây? Người bạn tốt nhất của anh, hôm qua đã cưỡng hôn em gái của anh ta ư? Quả thật là điên rồi!
Tiểu Ái khẽ cựa quậy, di động bỗng vang lên, cô liếc nhìn số điện thoại không nói gì ấn nút tắt. Tiểu Ái sắp quên mất đây là lần thứ mấy trong ngày cô từ chối cuộc gọi của anh. Nếu cô tùy hứng nổi giận, anh sẽ không để ý cô nữa. Anh chưa từng kiên nhẫn đến như vậy, hết lần này đến lần khác gọi đến, dường như muốn nói với cô, sự việc ngày hôm qua không phải do cô phát sốt nằm mơ, mà tất cả đều là sự thật. Có người đã thay đổi, có người đã khác, cuộc sống của cô điên loạn mất rồi!
Không lâu sau đó, di động của Thôi Thái Dạ lại vang lên. Anh bước đến một chỗ khác nghe máy, Tiểu Ái bỗng xông tới trước mặt anh ra sức lắc đầu. Anh không hiểu nhìn cô, cuối cùng vẫn nói với người trong điện thoại: “Không có, cô ấy không ở cùng mình. Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì à?” Dung Kỳ không trả lời, có thể thấy giọng nói của anh trong điện thoại có phần mất bình tĩnh, chưa nói được mấy câu đã gác máy.
Thôi Thái Dạ nhìn Tiểu Ái, một lần nữa xoa đầu cô: “Lại cãi nhau, phải không?”
Tiểu Ái nhìn anh, một lúc sau mới thốt lên một câu: “Nếu tôi muốn xin anh cho tôi ở lại mấy ngày, anh có bằng lòng không?” Đôi mắt Tiểu Ái hơi ướt, dường như cô đã khóc, đôi mắt đen giống như đôi mắt con thú nhỏ bị thương, lóe lên tia yếu ớt đơn độc. Anh cong khóe môi: “Yêu cầu của em, đã khi nào anh từ chối chưa?”
“Thôi Thái Dạ…” Tiếu Ái bĩu môi, bước lên phía trước ngả vào lòng anh, ôm chặt người đàn ông khi thì ngang ngược vô lý, lúc lại quan tâm cô chu đáo từng chút một.
Ngày thứ ba, Tiểu Ái vẫn chưa quay về nhà. Điện thoại không nhận, đoàn làm phim không đến, hoàn toàn biến mất không tin tức. Dung Kỳ dựa vào lưng ghế, nhíu mày xoa xoa huyệt thái dương. Người trợ lý đứng bên cạnh liếc nhìn sắc mặt anh, run rẩy đưa anh kịch bản đã sửa xong: “Chuyện này, anh Aki, Dung Tiểu Ái đã mất tăm mất tích hai ngày rồi, mấy cảnh quay của cô ta quyết định cắt bỏ hay như thế nào?”
“Thế nào, bây giờ cậu là đạo diễn đấy hả?” Ánh mắt từ từ lóe lên, nhìn có vẻ hững hờ, nhưng lại ẩn chứa sự sắc lạnh khiến cho người ta ngộp thở. Người trợ lý kia vội vàng cúi đầu không dám lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ, cái cô Dung Tiểu Ái kia sao lại biến mất đúng lúc tâm trạng Aki không tốt chứ? Cô ta trốn đi, làm khó cả đoàn phim, hai ngày nay không ai dám lớn tiếng tức giận.
Người trợ lý đợi thêm một lúc nhưng không thấy anh nói gì, rón rén định lui ra thì bên tai bỗng nghe thấy tiếng thở dài của anh: “Nói với bọn họ, Dung Tiểu Ái trước đó đã xin tôi nghỉ phép, tôi nhất thời quên mất không nói. Còn về cảnh phim của cô ấy, trước mắt cứ để đấy, đợi đến khi cô ấy quay lại sẽ bổ sung thêm.”
Người trợ lý vâng vâng dạ dạ rồi bước đi.
Dung Kỳ mệt mỏi rã rời dựa vào lưng ghế, anh đã hai đêm không ngủ, người rõ ràng rất mệt, nhưng tại sạo ngay cả đến một chút buồn ngủ cũng không có. Giới hạn chịu đựng của con người là bao lâu, năm ngày, hay bảy ngày? Dung Kỳ ngẩng đầu, trên bầu trời xanh biếc, những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Anh nhìn chăm chú khoảnh khắc đó, cuối cùng nhắm mắt lại, theo dòng hồi ức phiêu du đến chân trời xa vời vợi.
Anh không biết từ khi nào đã khiến cô không vui, ngay từ ngày đầu tiên bước vào sống cùng gia đình họ, cô đã bày ra dáng vẻ giận dỗi. Anh nghĩ, có lẽ sự tồn tại của anh không phải là chuyện vui vẻ gì.
Cô luôn thích những đồ vật xinh đẹp, từ nhỏ đã như vậy rồi. Tủ quần áo của cô có rất nhiều váy công chúa với các màu sắc khác nhau. Bố và vợ ông rất cưng chiều và yêu thương cô, chỉ cần cô mở miệng, cái gì họ cũng có thể mua cho cô. Đương nhiên, họ cũng đối xử với anh tốt như vậy, cho dù anh chưa từng chủ động đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với họ, họ cũng chuẩn bị chu đáo tất cả mọi thứ cho anh. Quần áo sạch sẽ, cặp sách đẹp, hộp bút kiểu mới nhất, vở bài tập trắng xóa… Mỗi lần nhận những thứ đó, anh đều lễ độ nói cảm ơn. Sự xa cách của anh, ở trong mắt họ lại trở thành hiểu chuyện, mỗi lần như vậy họ đều vui vẻ khen ngợi anh, đồng thời dặn cô đang ngồi bên cạnh chơi đùa tuyệt đối không được phá hỏng đồ của anh trai.
Anh không hiểu, một bé gái nhỏ như vậy sao có thể nghịch ngợm nhiều đến như thế. Cái gì cô cũng thích chơi, chơi cái gì là phá hỏng cái đấy. Mỗi lần bố mẹ ra khỏi nhà làm việc, cô luôn đong đưa đôi chân nhỏ mập mạp ngắn cũn, chạy đến trước mặt anh, giành lấy những thứ vừa mua, đôi mắt to đen nháy hiếu động đó luôn lóe lên tia nhìn giảo hoạt. Chỉ có những lúc chơi khăm anh, cô mới cười vui vẻ như vậy, dùng nụ cười lúc hoàng hôn trên bãi biển lần đầu tiên hai người gặp nhau, cười với anh, sau đó làm mặt quỷ.
Nhiều khi anh đã nghĩ, rốt cuộc có phải chỉ để nhìn thấy nụ cười như vậy, mà anh hết lần này đến lần khác cố tình lờ đi những trò đùa quái ác của cô hay không nữa? Những suy nghĩ trong lòng, anh đều không nói ra. Thời gian cô độc đã quá lâu, anh gần như quên mất cách giao tiếp với con người như thế nào. Không biết, thì sẽ không làm. Dẫu sao, dù chỉ yên lặng đứng một bên thôi, anh cũng có thể thấy được nụ cười của cô rồi.
Về sau, khi bố và vợ ông phát hiện ra thói xấu của cô, liền lôi cô ra để giáo dục tư tưởng. Nào là phải nghe lời, phải tôn trọng anh trai, phải độ lượng, không được nhỏ mọn… Khi nghe họ giảng giải, cô thường ra sức chớp chớp cặp mắt to của mình, tỏ vẻ vô tội và rất ngoan ngoãn. Nhưng khi họ vừa đi khỏi, cô liền xông đến trước mặt anh, chống eo, lè lưỡi với anh. Một cô bé còn nhỏ như vậy, mà đã hiểu thế nào là kẻ hai mặt. Người như cô, rõ ràng đáng ghét nhưng lại luôn khiến cho người ta cảm thấy vô cùng đáng yêu, bởi vậy mà càng nuông chiều cô hơn....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: