Trong phòng học bây giờ chỉ còn lại Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã, cô ngồi quay người lại, đối mặt với cậu, hỏi:
“Tiêu Tinh Dã, cậu bảo tớ ở lại có chuyện gì không?”
Tiêu Tinh Dã cúi mặt xuống không dám nhìn cô, sau đó lại quay đi chỗ khác, gương mặt đã ửng đỏ, một hồi sau mới lập cập nói: “Nói chung là có chuyện, đợi lát nữa nói”.
Ngồi đợi một tí mà đã nửa tiếng trôi qua. Cậu ấy không nói gì, cô cũng kiên nhẫn ngồi đợi mà không giục. Cuối cùng cũng đợi đến lúc cậu lên tiếng: “Về đi, tớ đưa cậu về nhà”.
Đợi lâu như thế chả nhẽ vì mỗi câu nói “Đưa cậu về nhà” sao? Sao mà cô nhịn được cơn giận này chứ? Cô hậm hực nói: “Cậu đang cầu hòa đấy à?”.
“Đi nào, nói nhiều thế?”. Khẩu khí của Tiêu Tinh Dã rất hung hăng, nhưng Lâm Nguyệt Loan chẳng sợ, cô bĩu môi rồi đi theo cậu.
Học sinh trong trường đã về hết, từ dãy phòng học đến bãi đỗ xe hai người không gặp ai cả. Tiêu Tinh Dã lấy xe ra đợi Lâm Nguyệt Loan ngồi chắc mới đạp xe ra khỏi khuôn viên trường rồi rẽ ra phố. Đúng giờ tan tầm nên rất đông người, gương mặt ai cũng mệt mỏi, bám đầy bụi đường, giống như một bầy cá uể oải. Tiêu Tinh Dã nhanh nhẹn len qua dòng người đông đúc như con rồng lượn dưới biển, vừa bá đạo vừa hung dữ.
Bình thường Lâm Nguyệt Loan đi xe bus về nhà, từ trường về nhà đi mất năm bến xe bus. Xuống xe còn phải đi bộ một đoạn nữa. Khi Tiêu Tinh Dã đưa cô về đến nhà trời đã chuyển sang màu xám như tường vi, bốn phía là mây bao phủ.
Lâm Nguyệt Loan nhảy xuống xe nhanh như một chú sóc: “Cảm ơn cậu”.
“Cậu lên gác đi”. Tiêu Tinh Dã hối thúc.
“Lát nữa mới lên, tớ còn đi chợ mua rau đã”.
“Đừng đi nữa”. Tiêu Tinh Dã vội vàng ngăn cô lại, cậu định nói gì đó nhưng lại không mở lời được, Lâm Nguyệt Loan thì cứ nhìn chằm chằm cậu khó hiểu.
Tiêu Tinh Dã ngập ngừng một hồi rồi vừa lí nhí vừa gấp gáp nói nhỏ bên tai cô: “Cậu thay váy khác đã rồi đi chợ sau”.
Trong bóng chiều màu xám cam, gương mặt cậu đỏ bừng. Nói xong một cái là vội vàng đạp xe vụt lên phía trước.
Lâm Nguyệt Loan đứng sững lại một lúc rồi cũng đỏ mặt theo. Cô ba chân bốn cẳng chạy ngay lên gác rồi đóng sầm cửa lại, vội vàng lật mặt sau chiếc váy đồng phục màu xanh ra xem. Một vét máu đỏ bằng nửa bàn tay trẻ con loang lổ, bắt mắt.
Bị bẩn lúc nào thế? Sao cô lại không biết chứ. Tiêu Tinh Dã sao lại phát hiện ra được? Đã thế cậu ấy còn chu đáo giúp cô tránh hết ánh mắt của mọi người, đưa cô về suốt quãng đường. Cậu ấy vốn không thèm để ý đến cô cơ mà. Vào lúc quan trọng lại không tính toán đến chuyện trước đây. Cậu ấy vốn ngập ngừng nói không ra câu thế nhưng cuối cùng vẫn mặt dày mà nhắc nhở cô. Cảm xúc trong lòng cô đang cồn cào không biết phải diễn tả thế nào…
Tiêu Tinh Dã cắm đầu đạp xe một mạch biến mất khỏi con phố, cậu không hề để ý đến bên kia đường có một chiếc ô tô màu đen lặng lẽ đỗ ở đó.
Minh Nhật Lãng xuống sân trường sau đó ngồi yên trong xe. Bác Hồng lái xe thấy thái độ cậu như vậy nên biết trong lòng cậu có chuyện không vui. Bác cũng không tiện hỏi tại sao nên chỉ cẩn thận lái xe đi. Xe vừa ra khỏi trường Minh Nhật Lãng liền gọi giật lại: “Dừng xe”.
Bác Hồng dừng xe, Minh Nhật Lãng nhìn về phía cổng trường rồi chau mày nói: “Dừng ở đây đi, đợi một lát nữa rồi đi”.
Đợi một lát cũng phải mất ba mươi phút, đợi đến khi có một nam sinh đèo một nữ sinh rời khỏi trường, Minh Nhật Lãng mới thở phào nhẹ nhõm nhưng lát sau đó đã cau có mặt mày.
Ngập ngừng một lúc cậu dặn bác lái xe: “Bác Hồng, bác đi theo bọn họ”.
“Vâng, thưa cậu”. Bác Hồng nổ máy rồi đi theo chiếc xe đạp phía trước.
Cho đến khi chiếc xe đạp dừng lại trước một tòa nhà thì bác Hồng mới tắt động cơ và đỗ bên kia đường quan sát. Bác nhìn lướt qua gương chiếu hậu, trong gương là hình ảnh Minh Nhật Lãng đang chăm chú nhìn theo đôi bạn bên ngoài cửa ô tô.
Cậu Thiếu niên đưa cô gái về đã đi được một đoạn xa, cô gái cũng đã lên gác. Một lát sau căn phòng trên tầng bốn sáng đèn, chắc là phòng của cô gái đó. Minh Nhật Lãng trầm ngâm nhìn qua cửa sổ, gương mặt trầm buồn. Bác Hồng cũng im lặng không lên tiếng, một hồi lâu bác đành nhắc nhở: “Cậu chủ, không còn sớm nữa. Chúng ta về thôi nếu không bà chủ sẽ lo lắng”.
Minh Nhật Lãng quay đầu lại đáp: “Vâng, về thôi”.
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên con đường rộng rãi, khi sắp vào cổng nhà họ Minh, Minh Nhật Lãng đột nhiên lên tiếng: “Bác Hồng, chuyện hôm nay không được nói với mẹ cháu”.
Minh Nhật Lãng từ nhỏ được giáo dục rất tốt, người nhà, người ở lớn nhỏ trên dưới cậu đều rất lễ phép, tuyệt đối chưa bao giờ cậu lên giọng quát mắng, chỉ đạo. Đây là lần đầu tiên cậu dùng giọng điệu ra lệnh nói với bác Hồng. Bác Hồng nghe xong sững lại một hồi rồi vội vàng cung kính đáp lại: “Vâng, thưa cậu chủ”.
Sáng hôm sau khi đến lớp, Tiêu Tinh Dã phát hiện trong ngăn bàn mình có một quả táo vừa to vừa đỏ. Cầm quả táo trên tay mà gương mặt cậu thay đổi không biết bao nhiêu biểu cảm, nụ cười vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.
Lâm Nguyệt Loan quay đầu lại nhìn cậu, trên tay là một cuốn sách rất dày, sắc mặt tuy nghiêm túc nhưng trong mắt lại hàm chứa nụ cười: “Tiêu Tinh Dã, thầy Châu có lệnh, ngữ văn cơ bản của cậu quá kém, từ hôm nay tớ sẽ kèm môn ngữ văn cho cậu”.
“Kèm bằng cách nào?”.
“Điền thơ vào câu của cậu quá kém, vì thế nhiệm vụ cấp thiết là cậu phải học thuộc thơ”. Lâm Nguyệt Loan đưa tập thơ dày cộp trong tay cho cậu và chỉ: “Chúng ta bắt đầu từ phần khó nhất, cầm lấy cái này đi, sau này có nó thì việc học của cậu sẽ dễ dàng hơn”.
Tiêu Tinh Dã cúi đầu nhìn một lúc rồi hét toáng lên: “ “Khổng tước đông nam phi”(13), cậu đùa à, cậu bắt tớ học thuộc cái này á, đây là bài thơ dài nhất trong lịch sử, mấy trăm câu liền đấy, tớ không học!”.
Lâm Nguyệt Loan cười híp cả mắt: “Dọa cậu thôi, tớ cũng có học thuộc hết cái này đâu. Chỉ nhớ được một số câu thôi”.
Sắc mặt Tiêu Tinh Dã giãn ra, cậu thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau đừng lấy cái này ra dọa tớ nữa, tớ sợ cái này nhất đấy. Dọa tớ là cậu phải chịu trách nhiệm”.
“Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, cùng lắm là ngày ba bữa cơm chứ gì”. Lâm Nguyệt Loan nói đơn giản như nuôi gà nuôi vịt vậy.
“Được được, đằng nào tớ cũng không ăn nhiều đâu, một bữa một cân gạo, hai cái đùi gà, ba con cá, bốn cân tôm, năm cái lạp xường…”.
Tiêu Tinh Dã còn chưa nói xong Lâm Nguyệt Loan đã cầm cuốn sách đập vào đầu cậu một cái: “Ăn nhiều thế, tốn cơm tốn gạo, đánh chết đi cho xong”.
Tiêu Tinh Dã vừa né vừa cười: “Có nhầm không thế hả, tớ là nhân tài thể thao đấy, đánh chết tớ là tổn thất lớn cho quốc gia đấy, biết không?”.
Thấy hai người cười đùa vui vẻ thế Tần Quảng Phong ở phía sau cũng cười theo: “Ai da, nước đóng băng cuối cùng cũng tan rồi. Có tập thơ các thời đại thì “tứ khốc toàn thư” bị quản lý cấp cao rồi”.
Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan cùng hét lên: “Lắm mồm”.
Đứng bên khung cảnh ồn ào ấy, Minh Nhật Lãng chỉ cúi đầu nhìn những con sô đang nhảy múa trước mắt, đôi mày khẽ chau lại, lẽ nào gặp bài toán khó khiến cậu vất vả vậy sao.
Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan làm lành với nhau. Cả hai cùng im lặng, không ai nhắc đến chuyện hôm cậu đưa cô về nhà cả. Lâm Nguyệt Loan vẫn thường xuyên nhắc lại câu nói cũ: “Biết là cậu không thích người có tiền nhưng nhà MInh Nhật Lãng có tiền không phải là lý do mà cậu ghét người ta đấy chứ?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: