Sau khi buộc xong Lâm Nguyệt Loan xoa xoa vết gãy và nói như an ủi trẻ con: “Chị đã cố gắng hết sức rồi, có thể sống tiếp được hay không phải dựa vào bản thân em thôi. Cố lên!”.
Một cơn gió nhẹ thổi tới, những chiếc lá non lao xao trước gió giường như đang vẫy tay nói lời cảm ơn với cô.
Từ cửa sổ tầng ba Minh Nhật Lãng đang nhìn cô gái vừa mới cố hết sức cứu chữa cho cành cây non. Từ nơi sâu thẳm, trái tim bỗng ngân lên khe khẽ, giống như ngọn đuốc đang tí tách cháy. Có một chút ấm nồng của lửa đỏ, đang phát ra sức nóng…
Cây hòe non rất cố gắng, nó không phụ công cứu chữa của Nguyệt Loan. Một tuần sau chỗ nối đã liền. Lá vẫn xanh tươi, mầm non đã lớn dần lên. Nguyệt Loan cảm thấy vô cùng mãn nguyện, cô bé đứng khen cái cây nhỏ: “Sức sống của em thật là mãnh liệt, còn nhanh hơn chị tưởng tượng đó”.
Có điều cô hoài nghi: “Ban đầu khi chị “nối xương” cho em là buộc bằng dây buộc tóc màu xanh lam, tại sao bây giờ lại biến thành dây giày màu xanh lam thế này? Ai đã “thay thuốc” cho em nhỉ?”.
Cây hòe nhỏ đương nhiên không trả lời, cành lá ve vẩy trong gió giống như những tiếng cười giòn tan của trẻ thơ.
Minh Nhật Lãng bắt đầu chú ý đến cán sự môn văn học ngồi bên trái mình. Cậu ngồi bàn bốn, tổ năm, cô ngồi bàn ba, tổ năm. Trong giờ học, cô luôn nằm trong tầm ngắm của cậu.
Đây là một cô gái rất đặc biệt, cô cũng mặc đồng phục áo trắng váy xanh như các bạn. Nhưng trong các bạn nữ của lớp, thậm chí của trường, chẳng mất thời gian để nhận ra cô. Vì cô có mái tóc đen, dài, luôn tết thành hai bím tóc và thả trước ngực. Trước trán là một hàng tóc mái dày, đôi mắt nhỏ, hànglông mày mảnh, làn da trắng như ngọc, tràn lên cô bé toát lên khí chất cổ điển của vùng thôn quê sông nước Giang Nam.
Vẻ bên ngoài của Lâm Nguyệt Loan có hơi hướng cổ điển nhưng tính cách của cô bé không giống như những thiếu nữ truyền thống, cả ngày chỉ biết u sầu, thở ngắn than dài. Cô không có thói quen đa sầu đa cảm, luôn thẳng thắn, chân thành, vui vẻ và hòa đồng. Ngay cả một người ít chơi với con gái như Tiêu Tinh Dã cũng có vài phần quý mến cô.
Tiêu Tinh Dã ngồi sau Lâm Nguyệt Loan, trước đây cậu không bao giờ để ý đến các bạn nữ ngồi trước mình. Nhưng sau lần ở phòng nghiên cứu Lâm Nguyệt Loan giúp cậu viết bản kiểm điểm, cậu đã đạp xe đưa cô về nhà. Hai người trước đây “chó gà không chung tiếng gáy, sống chết không thèm liên quan” thì bây giờ đã bắt đầu qua lại.
Giờ là tiết ngữ văn của thầy Châu Tĩnh Bang, tiết văn trước là giờ kiểm tra. Sau khi giảng xong bài thầy liền công bố kết quả kiểm tra. Lâm Nguyệt Loan, Minh Nhật Lãng và Bạch Vân Tịnh là ba cái tên đứng đầu. Sau khi thầy vui vẻ tuyên dương ba người xong, thầy nói tiếp: “Có bài văn của một học sinh cá biệt thực sự khiến tôi tức giận, đáp án lung ta lung tung”. Thầy vừa nói vừa liếc nhìn Tiêu Tinh Dã, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ.
Việc của mình, mình hiểu rõ nhất, Tiêu Tinh Dã chột dạ cúi đầu xuống. Sau khi phát bài kiểm tra tận tay, thầy giao cậu cho Lâm Nguyệt Loan: “Lát nữa tan học em xem bài của Tiêu Tinh Dã, giúp bạn ấy chữa lỗi sai”.
Lâm Nguyệt Loan quay lại nhìn Tiêu Tinh Dã, ra hiệu cho cậu đưa bài kiểm tra cho mình. Tiêu Tinh Dã ngập ngừng một lúc rồi mới đưa, còn dặn dò: “Trong bài có nhiều câu tớ đoán bừa, sai cấm cậu cười”.
Kết quả Lâm Nguyệt Loan nghe xong suýt nữa thì sặc. Các bài khác Tiêu Tinh Dã trả lời còn đúng tám, chín phần, chỉ có bài tập lớn là điền thơ thì quả thực là điền lung tung, khiến người khác không thể không bực mình.
“Phù Dung lâu tiễn Tân Tiệm” của Vương Xương Linh(5): Lạc Dương thân hữu như tương vấn, (…)
Trong ngoặc cậu ấy điền: Chính là nói tôi ở lầu Nhạc Dương.
Bài Điều trương tịch của Hàn Dũ(6): “Tỳ phù hám đại thụ”, (…)
Trong ngoặc cậu ấy điền: Không hề động đậy
Bài Ức cựu du thư của Lý Bạch(7): “Thanh thủy xuất phù dung”, (…)
Trong ngoặc cậu ấy điền: “Bích huyết rửa ngân thương”.
Đọc đến đây Lâm Nguyệt Loan đã không chịu được nữa, cô cố gắng đọc tiếp câu hỏi phụ: Tả Trung Nghị Công(8) tên thật là gì? Cậu ấy viết: Tả Lãnh Thiền. Cô muốn cười lớn thế nhưng cố gắng kiềm chế, chau mày nhìn Tiêu Tinh Dã: “Đọc đáp án của mấy câu này cũng biết cậu cũng đọc không ít tiểu thuyết võ hiệp đấy nhỉ?”.
“Đương nhiên, tớ đọc nhiều tiểu thuyết võ hiệp lắm! Thực sự rất hay. Tung vó ngựa bốn phương, xách kiếm đi tới chân trời…”. Nhắc đến sở thích là Tiêu Tinh Dã bắt đầu ba hoa.
Lâm Nguyệt Loan không có tâm trí nghe cậu ta ba hoa, cô vẫn tiếp tục đọc bài kiểm tra. Đột nhiên đọc đến một bài khiến cô không thể kiềm chế được nữa, cô cười lớn và nói: “Đáp án câu này làm sao cậu nghĩ ra được thế?”.
Tiêu Tinh Dã nhìn theo hướng tay cô chỉ: Hãy giải thích nghĩ của từ “Thệ thế”. Cậu ấy trả lời rất ngắn gọn phía sau: “Chết đi”. Thầy Châu đọc đến đáp án này là không chịu được nữa, bốc hỏa, thầy khoanh tròn rất to, nét bút còn chọc thủng cả giấy.
Cậu phát hiện ra liền vội giải thích: “Thực ra tớ định viết “chết”, thế nhưng viết ngược mất”(9).
Lâm Nguyệt Loan chỉ biết bịt miệng cười. Tần Quảng Phong ngồi sau Tiêu Tinh Dã thấy vậy liền nhoài người lên cướp bài kiểm tra: “Xem cái gì mà vui thế, tớ xem với”.
Tiêu Tinh Dã lo sợ liền giật lại: “Không được xem, trả tớ đây”.
Tiếc là cậu đã chậm một bước, Tần Quảng Phong đã nhanh tay hơn và giành được bài kiểm tra, vừa nhìn đáp án đã cười sặc sụa. Cậu ta vừa cười vừa đọc to thành tiếng: “Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão(10), câu sau là gì? Tài tử Tiêu đại của chúng ta điền là: “Nhân bất phong lưu trụ thiếu niên””.
Cả lớp cười nghiêng ngả.
Gương mặt Tiêu Tinh Dã đỏ gay, cậu đuổi theo Quảng Phong giành lại bài kiểm tra, hai người chạy hết dãy bàn này đến dãy bàn khác, Quảng Phong phải sử dụng mọi chướng ngại vật. Để tạm thời tránh được sự truy bắt của Tiêu Tinh Dã. Vừa chạy vừa đọc: “Tác giả của tiểu thuyết Hồng nham (11) là ai? Trả lời: Trung Mỹ hợp tác sáng tác. Trời ơi, câu trả lời này độc quá đi, Tiêu Tinh Dã cậu có tài quá đi mất!”.
Cả lớp ôm bụng cười, có mấy bạn nam tên Lý Thiểm, Vệ Lôi, Trác Diệc Phàm vừa bảo vệ Quảng Phong vừa cười ngặt ngẽo.
“Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão, nhân bất phong lưu trụ thiếu niên. Vẫn đối nhau chan chát, Tiêu Tinh Dã, cậu đúng là bậc kỳ tài trăm năm có một đấy!”. Lý Thiểm trêu.
Vệ Lôi cười ha ha và đế thêm: “Tiêu huynh, tấm lòng ngưỡng mộ của tiểu đệ dạt dào như sóng nước Trường Giang”.
Trác Diệc Phàm tiếp lời ngay lập tức: “Lại giống như nước sông Hoàng Hà, nước trôi trôi mãi có về được đâu”.
Mấy nam sinh này cũng giống như Tần Quảng Phong, cùng trong đội bóng với Tiêu Tinh Dã, bình thường vẫn trêu đùa nhau, khiến cậu tức không được mà giận cũng không xong. Bây giờ chỉ còn cách cố hết sức để lấy bài kiểm tra lại. “Chiến trường”có thêm vài người nữa nên càng hỗn loạn.
Khi mới hỗn loạn, Minh Nhật Lãng định lặng lẽ ra khỏi lớp, nhưng mấy cậu bạn đó cứ chạy qua chạy lại phía cửa khiến cậu không đi được, chỉ còn cách tránh mấy người họ. Cậu lùi về phía cửa sổ, lưng dựa tường mà đứng, đó là cách phòng vệ tốt nhất.
Trận chiến “đoạt bài kiểm tra” của Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong giống như một cơn gió cứ cuốn đi cuốn lại trong lớp. Bàn ghế bị đẩy sang đông sang tây, bút sách rơi tung tóe. Tần Quảng Phong cứ thế là lùi dần lùi dần và nấp sau lưng các bạn để Tiêu Tinh Dã khó đuổi bắt. Chán chê cậu lại di chuyển về phía bên cạnh Minh Nhật Lãng. Minh Nhật Lãng giật mình, biết có chuyện không hay sắp xảy ra nhưng cậu chưa kịp tránh thì đã bị Quảng Phong túm lấy và đẩy về phía Tiêu Tinh Dã. Cậu ta học được mấy chiêu của Tinh Túc lão quái trong “Tiếu ngạo giang hồ”0 nên đã dùng chiêu lấy người làm bia đỡ này để hóa giải sức tấn công của Tiêu Tinh Dã....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: