WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Lần này Tiêu Tinh Dã không nổi xung lên nữa mà chỉ chu miệng nói: “Không chỉ vì cậu ta là con nhà giàu mà còn vì tớ không quen nhìn dáng vẻ công tử bột ẻo lả của cậu ta nữa”.

Lâm Nguyệt Loan cười lớn: “Cậu đang nói Minh Nhật Lãng đấy sao? Sao lại nói người ta như thế chứ? Minh Nhật Lãng là một người nho nhã, vào miệng cậu lại thành công tử ẻo lả”.

Tiêu Tinh Dã liền phản bác: “Cậu ta đúng là công tử bột ẻo lả như đàn bà còn gì! Tớ nhìn ngứa mắt. Đi đường thì chậm như sợ dẫm chết kiến, không biết đùa cũng không biết nhảy, một chút chí khí nam nhi cũng không có”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu cười nói: “Thế theo cậu thì tất cả con trai đều phải giống cậu, mạnh mẽ như rồng như hổ mới là nam tử hán à?”.

“Đương nhiên rồi, nếu không thì ai coi là con trai. Bộ dạng ẻo lả của cậu ta nên làm con gái thì hợp hơn”.

Lâm Nguyệt Loan chán không muốn đôi co với cậu ta nữa, cô chỉ nói thêm: “Nếu cậu cảm thấy mình là nam tử hán vậy thì đừng động tí là tính toán kì kèo với Minh Nhật Lãng nữa. Thể hiện tí khí chất nam nhi đi chứ, sao cứ làm khó người ta thế?”.

Chiêu này lợi hại thật, Tiêu Tinh Dã bị những lời nói của chính mình hạ gục, từ đó không có ý thù địch không động tí là nổi xung với Minh Nhật Lãng nữa.

Học sinh lớp 10(3) bắt đầu truyền tin rằng Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan là một đôi. Lâm Nguyệt Loan thường kèm Tiêu Tinh Dã học bài, còn Tiêu Tinh Dã thường chở Lâm Nguyệt Loan về nhà. Tin đồn đến tai thầy Châu Tịnh Bang, thầy quyết định gọi hai người lên phòng giáo viên nói chuyện.

Hai người mặt đỏ bừng và ra sức phủ nhận. Cái gì mà đôi tình nhân, vốn làm gì có chuyện đó, chỉ là bạn thân bình thường, tình bạn trong sáng, đơn thuần. Thầy Châu cũng không nhiều lời, thầy chỉ phát cho mỗi người một đề thi, làm xong thầy chấm. Được một người có khả năng ngữ văn như Lâm Nguyệt Loan kèm nên trình độ của Tiêu Tinh Dã cũng được nâng cao. Thầy Châu hớn hở nói: “Tôi không quan tâm các cô các cậu có phải đang yêu không, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học tập thì chuyện đó tùy cô cậu”.

Tuổi mười sáu, mười bảy như hoa nở, tình cảm giữa con trai và con gái luôn sâu sắc hơn tình bạn và nhẹ nhàng hơn tình yêu. Thứ tình cảm mông lung ấy chỉ có thể dùng bốn chữ “như thực như hư” để diễn tả là phù hợp nhất.

Thầy Châu vừa cho hai người ra về chưa được bao xa thì đã gọi giật lại: “Lâm Nguyệt Loan, ở lại thầy nhờ chút việc”.

Lâm Nguyệt Loan chạy lại còn Tiêu Tinh Dã vẫn đợi ở chỗ cũ. Không biết thầy Châu nói gì với cô mà cô chỉ gật đầu và cười rất tươi. Khi cô chạy lại, cậu liền hỏi: “Thầy Châu bảo cậu làm gì thế?”.

“Thầy Châu nói trong phòng sách cũ của thư viện có nhiều sách rách, cần phải bọc lại. Thầy biết trưa nào tớ cũng ở lại trường ăn cơm nên muốn tớ sau khi cơm xong đến thư viện để sắp xếp”.

Nhà ăn của trường phục vụ một số học sinh nhà xa không tiện về nhà ăn cơm trưa. Nhà Lâm Nguyệt Loan cách trường khá xa, trưa về nhà lại phải tự nấu cơm, cho nên từ trước đến giờ cô đều ăn bữa cơm rẻ nhất ở trường, không cần phải về nhà.

“Đóng, bọc sách vở á, việc này chán lắm. Cậu đồng ý rồi à?”.

“Đương nhiên là đồng ý chứ, cậu thấy chán nhưng tớ thì không”.

Tiêu Tinh Dã cố ý lắc đầu cười: “Đương nhiên là khác nhau chứ. Xem ra chúng ta không thích hợp làm bạn”.

“Đúng thế, đúng thế. Thế nên chúng ta đường ai nấy đi nhé! Cậu đến sân vận động còn tớ lên thư viện”.

“Bây giờ cậu lên thư viện làm gì?”.

“Tớ nên làm quen với công việc một tí! Nếu không thì ngày mai các thầy cô đều nghỉ trưa rồi tớ lần đầu đến sao biết làm gì được”.

“Cậu thật là có trách nhiệm, được rồi, chúng ta chia đường từ đây”.

Trước cửa phòng giáo viên cả hai mỗi người rẽ một ngả và vẫy tay tạm biệt nhau.



Chương 2: Thượng đế không cho ai quá nhiều


Viên đá tuy không đẹp nhưng có thể vĩnh viễn ngàn năm. Hoa tươi đẹp không gì bằng nhưng cũng chỉ ngát hương một mùa. Thượng đế không bao giờ tạo ra con người và vạn vật hoàn mỹ, không khiếm khuyết. Cuộc sống cũng chẳng để việc gì viên mãn một trăm phần trăm. Chẳng có ai có thể giành được tất cả hạnh phúc, trong cuộc sống luôn luôn có cảm giác khiếm khuyết như thế.

Con người luôn có ly hợp, vui buồn. Giống như Trăng có lúc tròn, lúc khuyết, mờ sáng.

Biệt thự nhà họ Minh.

Sau vườn hoa ngát hương và rợp bóng cây có một hồ bơi lộ thiên hình elip. Bốn phía quanh hồ đều trồng hoa cỏ nhiệt đới, đặc biệt là trồng nhiều hoa dâm bụt cảnh. Loại cây này tán rộng, dáng cây đẹp, cành lá sum suê, hoa nở bốn mùa, vừa tươi màu vừa thơm. Phong cảnh cả khu vườn và hồ nước trong xanh đều đượm vẻ nhuộm màu đặc trưng của Hawaii.

Mỗi buổi chiều sau khi tan học, Minh Nhật Lãng đều đến hồ bơi ngâm mình khoảng nửa tiếng. Cậu cứ để thân mình từ từ chìm vào trong nước giống như chìm vào một bể tình yêu. Sau đó tự do ngoi lên, lặn xuống, thoải mái vẫy vùng. Hồ nước xanh này là vùng trời nơi cậu tự do, tự tại không có gì ràng buộc nhất.

Xa xa là bà Minh đang đứng nhìn cậu con trai từ ban công lộ thiên trên tầng hai. Minh Nhật Lãng không bơi mà cứ để cả người nổi trên mặt nước. Thỉnh thoảng khẽ khua nhẹ tay, điệu bộ có vẻ lười biếng và thờ ơ. Điều này cũng không có gì lạ, bơi lội từ trước đến giờ cũng không phải môn tập luyện của cậu.

Nhưng bà Minh thấy có điều khác lạ, là một người mẹ quan tâm, chăm sóc con trai từng ly từng tý nên bà thoáng nhìn là đoán ra ngay cậu có chuyện gì đó không vui trong lòng.

Để cơ thể bồng bềnh trên mặt nước một hồi lâu, đột nhiên Minh Nhật Lãng trở mình lặn xuống nước. Ánh tịch dương chênh chếch phía tây và chiếu xuống mặt hồ thành từng vệt màu cam đỏ. Xuyên qua làn nước trong xanh chiếu rõ hình ảnh cậu đang lặn dưới đáy hồ. Mái tóc đen nổi dập dềnh trên mặt nước như bụi cỏ, thân hình thiếu niên mới lớn vô cùng mảnh dẻ. Chân tay cậu dang rộng thoải mái dưới nước, dường như cậu là con của thủy thần vậy.

Sau một hồi ngụp lặn, Minh Nhật Lãng trồi lên, vừa hay đáp vào bờ bên kia hồ. Cậu vuốt hết nước trên mặt đi rồi nhìn về phía bờ bên kia, sau đó bơi ngược lại với tốc độ rất nhanh.

Trên tầng hai bà Minh vẫn dõi theo con và cảm thấy vô cùng sửng sốt. Chưa bao giờ cậu bơi nhanh đến thế. Từ trước đến giờ, với cậu bơi lội không phải là một môn thể thao mà chỉ đơn giản là cách khiến bản thân thanh thản và thoải mái hơn. Có thể giải phóng sức mạnh bị kìm kẹp trong thời gian dài. Nhưng bây giờ cậu đang bơi trong nước nhanh như cá, thật khiến người ta kinh ngạc. Bao năm nay cậu và nước luôn gần gũi, có thể nói đã hợp thành một thể. Khi người và nước có thể hòa hợp, cho dù cậu không vận dụng nhiều kĩ năng bơi lội thì dưới nước tốc độ bơi vẫn rất nhanh và linh hoạt như một chú cá.

Nhưng Nhật Lãng bơi chưa được nửa hồ tốc độ đã chậm lại. Xét cho cùng vẫn là do thể lực, cơ thể cậu vốn yếu bẩm sinh nên không có lực để bơi tiếp. Nhưng Minh Nhật Lãng không chịu thua trận ở đây, cậu vẫn tiếp tục bơi.

Bà Minh thấy vậy không yên tâm chút nào, bà nghiêng mình ra ngoài ban công và gọi lớn: “A Lãng, đừng cố nữa, không bơi được nữa thì nghỉ ngơi đi con”.

Không rõ là Minh Nhật Lãng không nghe thấy hay là do tuổi trẻ cứng đầu không chấp nhận thua cuộc mà hai tay vẫn cố gắng rẽ nước. Nhưng chẳng bơi được bao xa cả người cậu đã chìm xuống nước, dưới làn nước trong suốt là hình ảnh cậu đang giằng co, giãy giụa....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

XtGem Forum catalog