XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


“Vậy, cậu có nhớ bác ấy không?”.

Tiêu Tinh Dã gượng gạo đáp: “Tớ nhớ bà ấy làm gì?”. Ngừng một hồi cậu hỏi: “Cậu sao? Cậu có nhớ mẹ cậu không?”.

“Trước đây tớ không nhớ lắm, chắc là do từ nhỏ mẹ đã không ở bên tớ. Nhưng tớ không giận mẹ, bố tớ nói dù mẹ không ở cùng tớ với bố, nhưng mẹ mãi mãi là mẹ tớ, mãi mãi yêu thương tớ”.

“Bố cậu… trước mặt cậu không nói những lời trách móc mẹ cậu sao?”. Tiêu Tinh Dã thực sự kích động.

“Chưa bao giờ, ngược lại, bố tớ luôn nói tốt về mẹ. Bố nói với tớ, chuyện ly hôn là chuyện của người lớn, còn là cha mẹ, tình yêu họ dành cho tớ không bao giờ giảm đi”.

“Vậy bố cậu sao lại…”. Tiêu Tinh Dã nhớ lại câu nói “sớm đã rời xa” của cô mà không biết nên hỏi thế nào.

Lâm Nguyệt Loan đoán ngay ra điều cậu muốn hỏi, cô trả lời ngắn gọn: “Ung thư gan”.

Tiêu Tinh Dã lại im lặng hồi lâu, cậu cẩn thận hỏi: “Bố cậu không còn nữa, vậy giờ cậu sống với mẹ à?”.

“Không, có mình tớ thôi. Nhà mới của mẹ tớ ở thành phố B, mỗi tháng mẹ đều gửi tiền sinh hoạt phí cho tớ”.

“Cái gì?”. Tiêu Tinh Dã ngạc nhiên thốt lên và bóp mạnh phanh, chân chạm đất. Cậu quay ngoắt lại nhìn Nguyệt Loan, gương mặt đầy vẻ khó tin: “Mẹ cậu bỏ mặc cậu sống một mình ở đây?”.

Đáp lại thái độ ngạc nhiên của Tiêu Tinh Dã, Nguyệt Loan bình thản đáp: “Không phải mẹ tớ bỏ mặc tớ, mẹ tớ tháng nào cũng gửi tiền sinh hoạt cho tớ. Tớ lớn thế này, tự mình chăm sóc được mình rồi”.

Tiêu Tinh Dã nhìn chằm chằm cô bé một hồi rồi quay lên đạp xe đi tiếp. Cậu không nói gì thêm nữa mà cứ lặng lẽ đạp xe.

Cùng chung cảnh ngộ, một người than trách thế tục, một người lại vô cùng bình thản, tại sao chứ? Là do cách đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của hai người bố khác nhau sao?…

Chiều thứ ba, tiết thể dục.

Minh Nhật Lãng bình thường không đi học môn thể dục bởi vì phần lớn những môn học đòi hỏi vận động cậu đều không tham gia được, nên mỗi khi đến tiết cậu đều kiếm cớ xin nghỉ. Lần này nghe nói giáo viên thể dục bận không đến được, cả lớp được hoạt động tự do, nên cậu cũng cùng mọi người ra sân vận động.

Lớp phó thể dục Tần Quảng Phong hướng dẫn cả lớp chạy ba vòng sân và sắp xếp các hoạt động cho cả lớp. Tần Quảng Phong lấy từ phòng dụng cụ ra rất nhiều dụng cụ thể thao như cầu lông, bóng rổ, bóng đá, dây nhảy… Cả lớp chia theo ba người một nhóm và tập môn mình thích.

Minh Nhật Lãng chơi cùng nhóm cầu lông, cậu đánh vài hiệp. Đường cầu của cậu nhẹ nhàng, tựa gió không thổi bay ngọn liễu, quả cầu chỉ nhẹ nhàng bay qua, có chút sát thương, không có khả năng tấn công và tiết tấu. Những nữ sinh không biết chơi cầu thường thích đánh với cậu. Thế nhưng Tiêu Tinh Dã nhìn thấy liền bĩu môi: “Con trai mà chơi cầu ẻo lả, thà mặc váy làm con gái còn hơn”.

Minh Nhật Lãng coi như không nghe thấy gì, nhưng ánh mắt cậu đượm buồn.

Tiêu Tinh Dã dẫn bóng cùng Tần Quảng Phong và mấy người nữa chạy ra ngoài sân. Minh Nhật Lãng trong lòng không vui, cậu đánh mấy hiệp nữa rồi nghỉ. Cậu rời khỏi đám đông và lặng lẽ về lớp học. Lấy một cốc nước rồi lặng lẽ quan sát các bạn chạy nhảy trên sân tập qua ô cửa sổ. Cậu có đôi mắt rất lạ, đồng tử đen như mực nhưng xunh quanh lại xanh như màu trời.

Bạch Vân Tịnh cũng đi theo vào lớp, lấy nước rồi đến bên cạnh. “Minh Nhật Lãng, hình như cậu không thích học thể dục”.

“Tớ không có hứng thú với môn này”. Minh Nhật Lãng buồn rầu đáp.

“Nhìn cũng biết, cậu hầu như không học môn này, thậm chí hội thao của trường cậu cũng không tham gia”.

“Tớ tham gia hội thao trường làm gì, tớ không như Tiêu Tinh Dã, không có khả năng về môn này”.

Đôi mắt Minh Nhật Lãng vẫn dõi theo bóng các bạn đang chạy trên thảm cỏ xanh ngoài kia, trong đôi mắt sâu thẳm ấy là sự ngưỡng mộ, là nỗi buồn ẩn giấu.

“Tiêu Tinh Dã đích thực là một thiên tài, cậu ấy sinh ra để dành cho thể thao”. Bạch Vân Tịnh cũng nhìn theo ánh mắt cậu và nói.

Tiêu Tinh Dã đang dẫn bóng chạy khắp sân. Đây không phải trận đấu thực sự mà chỉ là vừa tập vừa chơi, nhưng những động tác linh hoạt và kỹ thuật chơi bóng điệu nghệ vẫn Tiêu Tinh Dã được thể hiện một cách hoàn mỹ, khiến các bạn nữ đứng ngoài cổ vũ nhiệt tình.

Ánh mắt Minh Nhật Lãng dừng lại một hồi lâu trên sân cỏ. Bạch Vân Tịnh cũng nhìn theo, uống xong cốc nước, cô nói: “Vậy cậu ở đây xem nhé, tớ xuống dưới đây”.

Minh Nhật Lãng gật đầu: “Ừ”.

Bạch Vân Tịnh và Minh Nhật Lãng dần dần thân nhau và trở thành bạn là do Bạch Vân Tịnh chủ động tiếp cận cậu. Cô không giống những nữ sinh chỉ đứng từ xa ngắm nhìn chứ không muốn bước vào thế giới của cậu. Cô giống như một cốc trà ấm, là sự kết hợp hoàn hảo của nóng và lạnh, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Minh Nhật Lãng bước ra từ một gia đình khép kín, cậu hầu như không có bất kỳ kinh nghiệm giao tiếp với mọi người nào. Những người quá nhiệt tình khiến cậu cảm thấy khó gần, một cô gái dịu dàng như Bạch Vân Tịnh lại khiến cậu tiếp nhận một cách hoàn toàn tự nhiên.

Một tiết thể dục đã kết thúc, Tiêu Tinh Dã mồ hôi nhễ nhại nhưng chân vẫn đều đều dẫn bóng. Tần Quảng Phong và Tiêu Tinh Dã vừa đi vừa chơi trò cướp bóng, đột nhiên lực chân quá mạnh khiến trái bóng bay vèo vào cây hòe non bên đường.

Bên cạnh dãy phòng học là một mảnh rừng hòe mới trồng năm nay. Hòe là một loài cây cảnh rất đẹp, nên được trồng với diện tích lớn trong khuôn viên trường. Khi xuân đến cành lá xanh non, khi hè về bóng cây râm mát. Tiêu Tinh Dã đá bóng vào, nhành cây non kêu rắc một cái rồi gục xuống như thiên nga gẫy cánh.

Nội quy của trường quy định phải bảo vệ môi trường, bảo vệ cây cỏ, vi phạm sẽ bị phạt. Tiêu Tinh Dã vừa mới thoát thân từ “sóng gió đánh nhau” nên cậu không muốn lại bị kiểm điểm lần nữa. Nhìn ngang nhìn dọc một hồi không thấy bóng ai, cậu liền nháy mắt với Quảng Phong và thu bóng rút lui, hòng “thoát tội”.

Hai người họ không biết rằng Minh Nhật Lãng đã quan sát hết mọi chuyện từ cửa sổ tầng ba.

Bóng Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong đã mất hút từ lâu nhưng ánh mắt Minh Nhật Lãng vẫn dừng lại nơi cành cây bị gãy. Nỗi buồn dâng lên trong mắt cậu, cậu mím chặt môi, hai bàn tay đã nắm lại thành nắm đấm từ bao giờ, cốc nước trong tay bị bóp méo, nước chảy xuống theo kẽ tay.

Cành hòe mỏng manh, yếu ớt không chịu được sự va đập mạnh. Yếu ớt như thế, giống như…

Bên bìa rừng hòe, học sinh vẫn lục tục cười nói đi qua. Lâm Nguyệt Loan và nhóm bạn cũng cầm vợt, cầm dây đi qua đó. Nhìn thấy cành cây bị gãy cô liền kêu lên: “Ai làm thế này?”.

Trước khi Nguyệt Loan kêu lên thì hầu như chẳng ai để ý đến cái cây bị thương ấy cả. Không có một tâm hồn nhạy cảm thì sẽ chẳng bao giờ để ý tới những thay đổi nhỏ nhặt vốn diễn ra xung quanh chúng ta.

Mấy nữ sinh ngừng lại nhìn một lúc rồi đi tiếp: “Nếu không phải ai đó muốn bẻ cây chơi thì là có người cố tình phá hoại rồi”. Những giọng nói hờ hững vang lên.

Lâm Nguyệt Loan đưa dây nhảy cho bạn rồi nói: “Các cậu cứ đi trả đồ trước đi, tớ cứu cái cây này đã”.

“Lâm Nguyệt Loan, cậu biết cứu cây sao?”.

“Thử xem thế nào”.

Trong lòng Nguyệt Loan sớm đã nghĩ ra cách. Cô tìm được hai thanh tre, sau đó tháo một bên dây buộc tóc của mình ra và chuẩn bị “bó bột” cho cây. Cô cẩn thận nhấc cành cây bị gãy lên và tìm điểm nối thích hợp với đầu kia, giữ thẳng cành cây, cố định chúng bằng hai thanh nẹp rồi dùng dây buộc tóc màu xanh buộc lại, không cho nó lay động nữa....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây