XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Các loại hoa quả bày trên đĩa đều là hoa quả nhập khẩu, có đào nhỏ và xoài Châu Úc, đào tươi và kiwi NewZeland, có măng cụt và thanh long Thái Lan, anh đào to, lê và táo xanh của Mỹ… đủ loại màu sắc xanh đỏ tím vàng, màu nào có quả nấy, được bày nghệ thuật trên đĩa, nhìn như một bức tranh tĩnh vật.

Lâm Nguyệt Loan nhìn và trầm trồ khen ngợi: “Đẹp mắt quá, có thể tìm màu để vẽ bức tranh tĩnh vật sống động này”.

“Những thứ này dùng để ăn, không phải để vẽ. Cậu đừng nhìn nữa, mau nếm thử anh đào đi”. Minh Nhật Lãng vừa nói vừa nhặt một trái anh đào đưa cho cô.

Đây là giống anh đào lớn sinh trưởng ở vùng tây bắc nước Mỹ. Còn được gọi là xa ly tử, phiên âm từ tên tiếng Anh cherry. Có màu đỏ đậm, hạt to, khi ăn vào miệng có cảm giác thanh mát, thơm, vị ngọt ngon. Được gọi là viên kim cương của hoa quả.

Lâm Nguyệt Loan đưa quả anh đào vào miệng, sau khi cảm nhận xong cô nói: “Anh đào ngon thật ý”.

“Cậu cảm thấy ngon thì ăn nhiều vào. Hôm nay may thật ấy, anh đào vừa được vận chuyển bằng đường hàng không tới, còn tươi nguyên”. Minh Nhật Lãng vừa nói vừa đẩy đĩa hoa quả có anh đào về phía Nguyệt Loan.

Lâm Nguyệt Loan lúc này mới sực nhớ ta, bài ngữ văn hôm qua có nhắc đến một câu ngạn ngữ: “Anh đào ngon cây khó trồng”. Cô vô ý nói ra mình không biết vị anh đào ngon thế nào? Thế nên cô đã nhớ kĩ câu này. Không ngờ, đĩa hoa quả hôm nay lại xuất hiện quả anh đào hạng cao cấp – Cherry của Mỹ.

Minh Nhật Lãng có tấm lòng như thế khiến trái tim Lâm Nguyệt Loan khẽ rung lên một hồi.

Im lặng không tiếng nói. Trong không gian tĩnh mịch vang lên tiếng kim giây tích tắc từ chiếc đồng hồ cổ treo trên tường, ứng với nhịp đập trái tim của hai người.

***

Sáng thứ hai.

Lâm Nguyệt Loan vừa vào trường được mấy bước thì đã có người gọi giật lại: “Chào em Lâm”.

Ngạc nhiên quay lại nhìn đã thấy Nguyên Thần Dạ tươi cười hớn hở đứng ngay trước mặt: “Em Lâm gần đây khỏe không?”.

Lâm Nguyệt Loan dở khóc dở cười nói: “Xin anh, Nguyên Thần Dạ, anh không thấy mệt à? Ai là em anh chứ?”.

“Đương nhiên là em rồi, em như thần tiên”.

“Đừng chụp mũ cao thế cho tôi, tuy tôi mang họ Lâm nhưng không phải là cô em thần tiên quý phái hay cao quý trong đại quan viên đâu. Tôi là con gái nhà nghèo bình thường, không biết chốn khuê các. Không chơi được với công tử đại thiếu gia như anh, phiền anh đi tìm cô em khác mà chơi”.

“Nhà nghèo cái gì chứ, anh thương em phong lưu cao cách, anh tiếc em tiết kiệm son phấn, thế là được rồi”.

Lâm nguyệt sớm đã biết tên công tử nổi tiếng trong trường này không phải hạng tầm thường, thế nhưng không nghĩ anh ta tiếp lời lại nhanh đến thế, mà lại tiếp được những câu thơ cô dẫn ra mới tài, điều này cũng khiến cô cảm thấy bất ngờ: “Nguyên Thần Dạ, tôi có lòng nói chuyện là lịch sự lắm rồi, anh cứ mở miệng ra là thơ văn thế, đúng là không thể coi thường anh được”.

Nguyên Thần Dạ được cớ lại trèo bậc thang mà lên cao: “Em Lâm, em chỉ biết trong bụng anh cỏ trôi cỏ nổi thế nhưng lại không biết trong xương cốt anh có những thứ siêu phàm”.

Lâm Nguyệt Loan không nín được cười, cô nói tiếp: “Thế tiếp theo đâu tôi có nên khen anh vẻ thanh tú ẩn chứa sau đôi mắt, sự dịu dàng toát ra qua tiếng cười?”.

“Đợi anh khen em tĩnh lặng đẹp như hoa soi bóng nước, hành động thì như hàng liễu đón gió đã nhé”.

Lâm Nguyệt Loan càng nghe càng buồn cười: “ya ya ya, hôm nay tôi mới biết, hóa ra anh là một người ngậm ngọc mà sinh ra, hèn chi khác với người bình thường thế”.

Nguyên Thần Dạ cố ý làm ra vẻ vui sướng và nói: “Em Lâm, cuối cùng em cũng đã nhận ra anh rồi”.

Cậu vừa nói vừa cầm tay cô, cô điên tiết phạt cho một cái, gương mặt lập tức sầm lại: “Muốn chết à, nói thì cứ nói, động tay động chân làm gì?”.

Nói xong cô đi lên phía trước, Nguyên Thần Dạ lại lẽo đẽo theo sau và cười nham nhở: “Lời nói vong tình, bất giác động thủ, nói gì đến việc quan tâm sống chết”.

Lâm Nguyệt Loan bất giác chậm chậm bước chân rồi quay lại nói với cậu: “Anh đọc “Hồng Lâu Mộng bao nhiêu lần rồi thế, sao mà thuộc cả thoại trong đó, mở miệng là tuôn ra được?”.

“Cuốn sách mẹ anh yêu lắm, ngày bé suốt ngày mẹ anh đọc, anh nghe nhiều nên bị nhiễm, và cũng đọc theo. Ban đầu không cảm nhận được gì cả, thế nhưng đọc nhiều lần sau càng cảm thấy có ý nghĩa”.

“Con trai đọc “Hồng Lâu Mộng” ít lắm, anh cũng là lạc loài”.

“Ai bảo thế, các nhà nghiên cứu Hồng Lâu Mộng nhiều nam giới lắm”.

Câu này thì đúng nên Lâm Nguyệt Loan không phản bác lại. Đúng lúc này một chiếc xe đạp dừng lại ngay cạnh cô, tieu Tiêu Tinh Dã nhìn thấy Nguyên Thần Dạ ở đó liền sầm mặt lại, sau đó nói với cô: “Cái tên này lại đến gây chuyện với cậu à?”.

“Không phải, không phải”. Lâm Nguyệt Loan vội phủ nhận: “Chỉ là gặp ở cổng thôi, anh ta chỉ chào hỏi thôi mà”.

Nguyên Thần Dạ nhìn gương mặt tối sầm của Tiêu Tinh Dã mà vẫn cười hớn hở được, cậu nói: “Chào buổi sáng, Tiêu Tinh Dã”.

Tiêu Tinh Dã không thèm để ý cái tên có danh hiệu “lãng tử ban đầu” nổi tiếng khắp trường này, cậu quay sang nói với Nguyệt Loan: “Lên xe, tớ đèo cậu đến dãy phòng học”.

Khuôn viên trường Thần Quang rất rộng, từ cổng trường vào dãy phòng học phải mất một đoạn dài. Tiêu Tinh Dã đương nhiên không thể để Lâm Nguyệt Loan đi với tên công tử đa tình này được.

Lâm Nguyệt Loan hiểu ý cậu, và hiểu bây giờ không được phép nói “không”, thế là leo lên xe và quay lại cười với Nguyên Thần Dạ: “Chúng tôi đi trước đây”.

Tên Tiêu Tinh Dã nửa đường xuất hiện và đèo mất người mà cậu đợi mãi mới gặp. Thế nhưng Nguyên Thần Dạ không tức giận, gương mặt vẫn tươi cười như thường: “Em Lâm đi cẩn thận”.

Năm từ của cậu vừa thốt ra đã khiến Tiêu Tinh Dã nổi cáu: “Không được gọi lung tung, ai là anh anh em em với anh chứ?”.

Bị Tiêu Tinh Dã dội cho một phát như thế nhưng Nguyên Thần Dạ vẫn cười: “Đúng đúng đúng, đều là anh sai, anh không nên gọi lung tung như thế, bạn Tiêu bớt giận, bớt giận”.

Cậu đã nhượng bộ như thế thì Tiêu Tinh Dã cũng không dễ gì mà bộc phát nữa, Tiêu Tinh Dã chỉ gườm gườm lườm cậu một phát rồi nhấn pê đan đi mất.

Chỉ là xe đã đi xa rồi nhưng ánh mắt Lâm Nguyệt Loan vẫn nhìn về phía sau. Nhìn bóng Nguyên Thần Dạ đang giơ tay vẫy vẫy, bất giác cô cũng vẫy lại. Không giống với Tiêu Tinh Dã hay thể hiện hỉ lộ ái ố ra bên ngoài, cũng khác với vẻ nho nhã, nhất cử nhất động đều hòa bình của Minh Nhật Lãng. Tiến thoái vô tư, tư thế tự do, tiêu diêu ấy khác hẳn với người khác, thật có vài phần “thị chân danh sĩ tự phong lưu”.

“Minh Nhật Lãng đỡ chưa?”.

Cùng đi lên lớp, Tiêu Tinh Dã do dự một hồi mới mở miệng hỏi Lâm Nguyệt Loan câu này.

“Đỡ hơn rồi, cậu ấy nói hai hôm nay đỡ đau hơn rồi. Thế nhưng vẫn phải nằm trên giường, bác sĩ nói nhất định phải nằm nửa tháng mới được xuống đất hoạt động”.

“Bình thường cậu đến nhà cậu ấy dạy kèm đến mấy giờ về?”.

“Với các môn Minh Nhật Lãng đều có căn bản từ trước rồi, nên tớ không tốn nhiều thời gian giảng bài cho cậu ấy lắm. Trước bữa cơm là về rồi”.

“Cậu không ăn cơm tối nhà cậu ấy à?”. Tiêu Tinh Dã cảm thấy khá bất ngờ, cậu nghĩ nếu cô đi vào giờ trước bữa cơm như thế thì nhất định sẽ được giữ lại ăn cơm tối.

“Nhà cậu ấy có giữ tớ lại ăn tối thế nhưng tớ từ chối. Ăn cơm ở nhà người khác không thoải mái chút nào, đặc biệt là ở nhà cậu ấy, tớ cảm thấy gò bó lắm”. Lâm Nguyệt Loan nói thẳng nói thật....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây