Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Mấy cô gái sững lại trong giây lát, không biết nói gì cả. Mãi sau mới có người lên tiếng: “Nguyên công tử, hôm nay anh ở trường sao?”.

Chỉ cần một câu nói là đủ biết việc Nguyên Thần Dạ không đến trường là một việc hoàn toàn bình thường, đến trường lại khiến mọi người ngạc nhiên thế này. Thế nhưng không đến vẫn là không đến, vậy mà thi cử vẫn đứng đầu danh sách. Một là do thành tích học tập của cậu không tồi, hai là danh sách tài trợ học bổng cho trường cũng có tên nhà họ Nguyên. Vuốt mặt cũng phải nể mũi, phía nhà trường cũng mắt nhắm mắt mở với việc chấp hành kỉ luật của cậu, cũng không quản nhiều.

“Đúng thế, gần đây anh hay đến trường. Tốt nhất là nên năng đến trường một chút”. Khẩu khí của Nguyên Thần Dạ cứ như một vị lãnh đạo đang nói chuyện với cấp dưới vậy.

“Nguyên Thần Dạ, có phải cậu phát hiện ra mục tiêu mới rồi không? Nếu không thì làm gì có chuyện cậu hay đến trường thế chứ?”. Một cô gái khác nói. Cô gái này là Hứa Bảo Nhi, bạn học cùng lớp Nguyên Thần Dạ nên có phần khá hiểu cậu.

“Chị Bảo, đúng là có chị hiểu em. Không phải em phát hiện ra mục tiêu mới, chị chưa nghe đến lời tuyên bố mới của em ạ, em thích em Lâm rồi”.

Hứa Bảo Nhi nghe xong phì cười: “Ai là chị Bảo của cậu chứ?Cũng tìm được em Lâm rồi cơ mà. Nguyên Thần Dạ, chúng ta có nên gọi cậu là Bảo nhị gia?”

Nguyên Thần Dạ phá lên cười rồi nói: “Thôi cứ gọi em là Nguyên nhị gia đi, đằng nào ở nhà em cũng xếp thứ hai”.

“Được rồi, được rồi, càng nói cậu càng làm quá! À đúng rồi, Nguyên Thần Dạ này, sao cậu lại thích cái đứa Lâm Nguyệt Loan ấy? Hoa khôi mới của trường là Bạch Vân Tịnh xinh như thế mà chưa nghe cậu nói sẽ theo đuổi cô bé ấy”.

“Tớ nghe nói Bạch Vân Tịnh và Minh Nhật Lãng là một đôi, quân tử không cướp người yêu của kẻ khác”. Nguyên Thần Dạ nói với vẻ quân tử khiêm tốn.

“Thế nhưng Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã cũng là một đôi, sao cậu còn đi tranh với người ta?”.

“Sai, sai rồi, Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã đang cãi nhau”.

“Sao cậu biết chứ?”. Mấy cô gái nghe cậu nói chắc chắn thế liền ngạc nhiên hỏi lại.

“Ngay cả điều này mà tớ không biết thì chẳng phải bao lâu nay tớ “lăn lộn” giữa các bóng hồng là vô ích sao, phụ cái danh dẫn đầu các lang quân của tớ quá”.

Hứa Bảo Nhi chống nạnh cười: “Ha ha ha, nhìn cậu kìa, đắc ý thế, cái gì mà dẫn đầu chứ”.

“Chị Bảo, có phải dẫn đầu hay không thì người trên người dưới đều biết còn gì”. Nguyên Thần Dạ cười ra vẻ không quan tâm.

“Thôi ngay, cậu đừng gọi tớ là chị nữa, tớ chỉ sinh trước cậu có ba ngày thôi mà”.

“Sinh trước ba phút cũng là chị”.

Hứa Bảo Nhi biết mình không nói lại cậu nên cười và chuyển chủ đề khác: “A, Nguyên nhị gia, lần này cậu đến trường tìm em Lâm à?”.

“Đúng rồi, sao tớ còn ở đây lằng nhằng với các cậu chứ, tớ phải đi hẹn hò với em Lâm đây, hẹn gặp lại các chị các em sau nhé”.

Nguyên Thần Dạ nói xong đang định đi thì Hứa Bảo Nhi gọi lại: “Nguyên nhị gia, cậu đến chậm rồi. Em Lâm của cậu vừa đi xong”.

Hứa Bảo Nhi sử dụng giọng điệu trong “Hồng Lâu Mộng” để nói khiến cả đám con gái nghe xong cười ngặt ngẽo.

“Đi rồi à, thế thì hôm khác tớ đến sớm hơn vậy”. Nguyên Thần Dạ không lấy thế mà buồn rầu.

“Hôm khác cậu đến e rằng cũng phí công”.

“Tại sao?”. Nguyên Thần Dạ không hiểu.

Một cô gái khác liền nói: “Nguyên Thần Dạ này, ngày nào học xong Lâm Nguyệt Loan cũng đến nhà Minh Nhật Lãng. Cậu không hẹn hò em ấy được đâu”.

“Minh Nhật Lãng! Là cái tên Minh Nhật Lãng giành ngôi vị đẹp trai nhất trường Thần Quang của tớ?”. Nguyên Thần Dạ nghe tên cái là nhớ ra ngay.

Hứa Bảo Nhi cố ý cười châm chọc cậu: “Chính là cậu Minh Nhật Lãng đó đó, coi như đã gặp được người để đấu với cậu rồi nhé”.

Nguyên Thần Dạ vẫn thờ ơ không thèm quan tâm: “Cậu ta làm sao đấu được tớ chứ, tớ có thế mạnh của riêng tớ. Đúng rồi, em ấy đến nhà Minh Nhật Lãng làm gì?”.

Thế là mấy cô gái mồm năm miệng mười bắt đầu kể chi tiết cho Nguyên Thần Dạ nghe, nghe xong Hứa Bảo Nhi tiếp tục cười và nói: “Nguyên nhị gia, em Lâm này bây giờ là hoa cỏ mùa xuân hướng về mặt trời, chỉ e cậu không có cơ hội lại gần để mà đoạt lấy “mặt trăng” ấy thôi”.

“Đúng thế, đừng có mà nghĩ Nguyên công tử hoa nào cũng hái được, lần này chỉ e không thành công rồi”.

Nguyên Thần Dạ nói: “Không sao, hoa hồng càng thơm càng hồng, tự nhiên sẽ được nhiều người yêu. Cho dù có bị gai đâm thì cũng có cái vui của nó”.

Tối nay ông Minh Hạo Thiên có một buổi tiệc mời phải đi nên chiều về qua nhà thay quần áo. Quản gia Vương đã chuẩn bị sẵn quần áo cho ông.

“Bà chủ không có nhà sao?”. Những việc lớn nhỏ của chồng và con trai từ trước đến giờ đều do một tay bà Minh làm, không bao giờ nhờ người ngoài.

“Cậu chủ đột nhiên muốn ăn anh đào nên bà chủ đích thân đi mua rồi”.

“Loại anh đào to ấy à, A Lãng lại thích ăn rồi à, trước giờ nó đâu có thích ăn chứ”.

“Cũng đúng, bây giờ khẩu vị của cậu chủ thay đổi rồi”.

Ông Minh thay xong quần áo rồi mới qua phòng con trai một chút. Minh Nhật Lãng dựa vào đầu giường, trước mặt cậu là một chiếc bàn vuông chuyên giành cho người bệnh. Trên bàn la liệt các miếng màu ghép tranh, cậu đang ghép từng miếng một.

“ A Lãng, ghép mệt thì nghỉ ngơi con nhé, đừng để mệt quá!”.

Minh Nhật Lãng ngẩng đầu nhìn bố rồi cười: “Bố ạ, con không mệt”.

Ông Minh ngồi xuống cạnh con và nhìn cậu ghép tranh. Cậu đã ghép liên tục mấy ngày liền nhưng mới ghép xong phần xung quanh, ở giữa còn là một khoảng trống, khoảng trống đó sẽ dần dần lấp đầy trong những ngày Minh Nhật Lãng trị thương.

“ A Lãng, sau đột nhiên con lại thích ăn anh đào thế?”.

“Không sao… chỉ là… đột nhiên thèm ăn”.

Một câu nói bình thường thế mà cậu lại ấp a ấp úng. Minh Nhật Lãng thực sự là một người không biết nói dối. Ông Minh hạo thiên nghe cái là đoán được tâm ý cậu ngay. Thế nhưng ông cũng không muốn lật tẩy cậu, nên chỉ cười và nói: “Giờ này chắc bác Hồng đi đón bạn Lâm Nguyệt Loan rồi. Lát nữa để bố bảo bác Vương chuẩn bị ít hoa quả và điểm tâm để cho hai đứa ăn”.

“Bố, bố không cần lo lắng đâu, con dặn bác Vương từ sớm rồi”. Minh Nhật Lãng nói xong mới thấy xấu hổ vì mình nói nhanh quá mà không suy nghĩ gì. Cậu ngại ngùng cúi xuống tiếp tục ghép tranh.

Ông Minh hạo thiên thừa hiểu cậu con trai đang nghĩ gì, thế nhưng vẫn giả vở không biết: “Vậy được rồi, bố đi đây. A Lãng, tối nay bố đi ăn tiệc nên không về nhà ăn cơm đâu, con nhớ bảo mẹ một tiếng nhé!”.

“Vâng ạ, bố uống ít thôi và nhớ về sớm đấy”.

Nghe thấy con dặn mình như lời vợ dặn mỗi khi ông đi ăn tiệc, gương mặt ông giãn ra, nụ cười tươi nở trên môi, ông âu yếm xoa đầu con và nói: “Được, nghe lời con”.

Hôm nay là thứ sáu, các môn chính học ít, vở ghi cũng không có mấy, Minh Nhật Lãng nghe giảng một lúc là xong. Cũng không có nhiều phần trọng điểm lắm. Thời gian còn sớm nên Minh Nhật Lãng giữ Lâm Nguyệt Loan ở lại ăn hoa quả điểm tâm đã rồi hãy về.

Đĩa hoa quả điểm tâm do chính tay bác Vương chuẩn bị, các loại hoa quả với nhiều màu sắc thực sự vô cùng bắt mắt....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây