WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime

Những vị khách tò mò trong cửa hang ồ lên một tràng, thích thú chiêm ngưỡng người thật việc thật, quang cảnh hiện ra trong mắt họ là đôi trai gái sức xuân tràn trề hôn nhau mãnh liệt, còn sự thật đau đớn chất chứa đằng sau thì chẳng ai ngó ngàng đến. Thế nên họ cũng chẳng biết được rằng tôi và hắn vẫn chưa hôn nhau mà chỉ dừng lại ở giai đoạn sắp sửa. Bởi lẽ với phản ứng quá tinh nhạy được rèn giũa 16 năm trong ngôi nhà đâu đâu cũng là kẻ thù, đâu đâu cũng là tiểu nhân, tôi đã ngoan cường giữ gìn sự trong sạch, tinh khiết cho đôi môi trẻ dại của thiếu nữ.Hai bàn tay tôi nắm chặt cằm của hắn, cố hết sức đẩy cái mặt điển trai xê ra khi môi cách môi chỉ còn 1cm. Xô ra, đẩy vào, đẩy vào, xô ra, lẳng nhằng mãi chưa được 10 phút cuối cùng, bàn tay đang chế ngự vòng eo thon thả bắt đầu di cư, thực hiện chuyến thăm quan lịch sử lướt qua từng sợi lông xúc cảm trên cánh tay dài ngoằng rồi nghiễm nhiên chiếm cứ một vùng đất trên mái tóc suôn mượt mới gội hôm qua của tôi, ban đầu còn nhẹ nhàng vờn vờn như vờn lông mèo, mấy giây sau lấy hết sức lực dúi đầu tôi về phía hắn, cái này là rào trước đón sau đấy. Tổ tông ơi, sức con gái sao bằng lực con trai, tất nhiên điều cần đến cuối cùng cũng phải đến, môi chạm môi, thật nhẹ nhưng đủ để người thứ ba “chiêm ngưỡng” đến đơ hoàn toàn, chẳng biết nói gì nữa…
Xong! Tôi bị lợi dụng một cách phũ phàng, tiền lương ko nhưng ko có mà hồn phách cũng lạc lên cõi bồng lai thiên cảnh, theo đám đông hóa đá, mặc cho cái tên trời đánh muốn làm gì thì làm.
Sau khi đạt được mục đích, hắn chẳng những chẳng buông tha cho tôi mà còn lôi tôi như lôi một con rối, phóng ra khỏi quán. Lạch bạch được một lúc, tôi mới tỉnh hẳn, linh hồn theo tiếng gọi con tim trở về quê nhà, đồng sức đồng lòng cùng thể xác ruồng rẫy chống cự, cố thoát ra khỏi bàn tay tàn bạo của hắn. Coi bộ hắn cũng để ý, dừng chân lại, quay mặt nhìn tôi đang ra sức biểu tình rồi lạnh lùng:
-Im…
Đang định quát gì đó chợt hắn dừng lại, ánh mắt từ vô cảm nhìn tôi đầy cảm xúc khó đoán, quét từ đầu đến chân tôi rồi kì quái hỏi:
-Cô đến phá chuyện tôi bằng bộ dạng đó sao?
-Gì?_Tôi hỏi lại, chả hiểu hắn đang nói gì, đưa cái mặt ngu ko thể tả nhìn hắn
-Nhìn lại mình đi?_Hắn gỏn lọn
-Nhìn thì nhìn_Tôi bĩu môi, nhìn người từ chân đến ngực, từ ngực đến chân…
Sặc, nhìn rồi! Thấy rồi, Sock rồi!
Này nhá, từ chân đến cổ tôi là bộ pijama hồng phấn mẹ tôi khiêng về từ hội chợ Nhật tháng trước, sau lưng là diễn tả hình ảnh chuột Jerry cầm súng hết sức gangxto chĩa vào đầu Tom hỏi 1+1 bằng mấy. Mặt trước đầy khủng bố với hình một đôi môi đỏ chót to tổ bố dành vị trí trung tâm trước ngực, choáng. Chưa hết, nó dài hỏng mông thì chẳng đáng ngại mấy nhưng có lẽ vì sợ trống trải quá, nhà thiết kế đã ban ơn cho thêm một cục bông xoắn tít trắng muốt đằng sau giả làm đuôi thỏ, chậc, cái quần cũng được cách điệu híp hóp, xăn cao đến đầu gối treo lủng lẳng mấy cái dây rua rua cực vướng y chang rừng rậm amazon. Nguyên bộ quần áo kia cũng đủ mất mặt rồi, ai dè tôi lại khiêng thêm đôi dép bong đi trong nhà, màu hồng phấn, hình mặt thỏ cho đủ đô. Đến độ này thì…chậc, chỉ có đâm đầu vào ô tô tự tử mới hết xấu hổ.
Tôi cúi đầu thật thấp, ko để cho hắn nhìn thấy cái mặt đỏ như đít khỉ của mình, thân thể đồng loạt run cầm cập
-Cô ko xấu hổ thì cũng phải nghỉ đến tôi chứ_Thoáng thấy biểu hiện lúng túng của tôi, hắn thở dài than
-…_Nhịn, nhịn
-Vợ tương lai? Chán chê quá! Chẳng biết giấu mặt vào đâu!
-..._Hắn đang khích mình, đừng ngu, đừng dại, ngẩng mặt lên là toi…
-…
Ko thấy tôi đáp trả, xem ra hắn chán quay người bỏ đi, để tôi lại theo kiểu vất con bỏ chợ, ko một lời nhắn nhủ… Tôi, giờ đây như bị một đống gạch vô duyên từ trên trời rơi xuống đè bẹp, sock tới nỗi đầu óc mê man, lú đú vô thức tìm kiếm cái xe đạp để chuồn về nhà cho xong, đứng đây chỉ tổ khiến người ta mất công mất của đưa tôi vào nhà thương điên.
Toi! Thêm một cục đá rõ nặng ko nương tay bụp thẳng vào đầu tôi! Chiếc xe đạp màu hồng yêu quý của tôi, người bạn quanh năm suốt tháng đèo tôi đến trường giờ cũng chẳng thấy đâu nữa, hoàn toàn ko để lại chút đất bụi làm dấu. Hôm nay phòng tôi bị sao chổi gõ cửa hay sao mà đen quá vậy,
Ôm mặt đau lòng, khóc tức tưởi,
Chân vụng đá thùng, rác ngổn ngang

Cúi nhặt đống rác bốc mùi "ngào ngạt" cuối cùng, tôi thở dài nhìn chiến tích lừng lẫy của mình. Cái thùng rác lúc nãy trong cơn giận vô thức bị tôi đá văng đã trở về nguyên hiện trạng của nó, bụng đầy ắp rác. Còn tôi, đã thảm hại lại còn te tua hơn. Nắm thành 2 đấm tay nhỏ, tôi ngậm đắng nuốt cay thu giấu bàn tay bẩn đầy vi khuẩn của mình chờ ông lao công nghiệm thu xong thì sẵn sàng chuồn lẹ, cố nén uất hận để ko vác thêm họa cho chính mình nữa. Bỏ ngoài tai những tiếng cười chế giếu, lơ đi những ánh nhìn kì quái và hành động chỉ trỏ của người đi đường xung quanh, tôi bước từng bước, nhanh dần, nhanh dần. Cơn tủi hổ cũng vô thức vỡ oà theo nhịp tim liên hồi.
-Tử Di_Giọng ai đó thật nhẹ nhàng vang lên sau lưng tôi, quá đỗi quen thuộc, đôi chân bất giác dừng lại, kí ức chợt ùa về như sóng trào_Phải cậu ko?
-..._Im lặng, chẳng thể nói gì, tôi có nén những giọt nước mắt chực trào trên khoé mi. Hận, hờn giận. Hận vì sao những lúc yếu đuối, người đó lại đến bên. Hờn giận vì sao mãi ko thể quên sự ân cần của người đó mà cứ khắc sâu
-Tử Di!_Người phía sau như ko thể chờ thêm được nữa, gằn giọng, kể cả quát lên cũng ko mất đi sự ấm áp ẩn chứa trong đó.
-..._Tôi vẫn quyết im lặng, hồn chiến lại mở hội nghị, một bên muốn bỏ chạy, mặc cho con tim nhói đau vì nhớ; một bên lại nhất quyết chọn quay đầu lại, chào hỏi người ta một tiếng, ra vẻ mình rất ổn, mỉm cười rồi mới bỏ đi.
Nhưng nếu thực sự đã ko còn gì cả, mắc mớ gì phải quay lại chỉ để nhìn người ta một cái, đê rồi chỉ thêm làm tổn thương chính mình. Giữa tôi và người đó, đã chấm dứt rồi, mọi thứ: quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Dặn lòng đừng luyến tiếc một cái nhìn, đừng thương nhớ một lời nói, tôi lấy hết can đản bỏ chạy khi bàn tay ai đó khẽ chạm lên vai. Bán sống bán chết lao thẳng như tên bắn về hướng vô định phía trước. Cố ko cho người đó nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình, để người ta khỏi cảm thấy tội lỗi, giằn vặt chính mình, rồi ko ai khiến lại tự phát thương hại tôi. Là con gái, ai chẳng muốn để lại trong người mình từng yêu những hình ảnh, những hoài niệm trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất, tôi cũng vậy, dù với mọi người, tôi là người ko bình thường, nói trắng ra là người phi thường, nói quá lên là người đột biến gen, còn nói khiêm tốn chút là người hoàn hảo.
Sức người vốn hữu hạn, dù là quán quân maratông một thời như tôi thì nhiều nhất cũng lê được mấy chục mét là thâm hậu lắm rồi, huống hồ tôi vừa chạy hết mấy trăm mét. Cơ thể tôi bắt đầu tê dại, hoa mắt chóng mặt đến chao đảo trời đất, nhiều lúc tưởng chừng như ngất xỉu giữa đường, phó mặc cho người ta đưa vào bệnh viện nào thì nằm vạ bệnh viện ấy, đến lúc ra về người nhà thân tình chào đón, ô tô, taxi đến chở ầm ầm như mẫu nghi thiên hạ ấy, nghĩ mà sướng. Nhưng nếu tôi lịm đi lúc này, nhất định con người đó, sẽ lại một lần nữa, bước vào cuộc sống của tôi, thương hại tôi, sẽ lại thêm một lần nữa tự tay lấy dao rạch từng vạch lên trái tim, để nó thôi đập loạn nhịp, để nó thôi điên cuồng nhớ đến người đó, có như thế, bản thân tôi mới ko thôi chà đạp chính mình. Thế nên dù có chết tôi nhất định phải chết ở nơi ko có bia mộ của người đó, có phải sống, tôi nhất định ko đặt chân đến nửa địa cầu nơi người đó đang tồn tại. Do đó….giờ mà ko chuồn sớm, e tôi ko có can đảm lấy dao mổ ngực mình lấy tìm mà rạch từng nhát mất, ai mà chẳng sợ đau, tôi cũng thế, rất sợ mới đúng. Mà dù ko sợ thì liệu moi tim xong, tôi có còn sống mà rạch nữa ko biết ="=....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây

Polaroid