đến thằng oắt miệng hôi mùi sữa trước mặt ko câu nệ thay nhau ôm, thế thì chẳng
khác gì trêu ngươi ông cả.
Điềm đạm một cách kì dị, Hàn lão gia thận trọng đặt bàn tay to khoẻ của mình lên bờ vai Khải Phong, ánh nhìn gay gắt với cường độ phát điện lên tới hàng nghìn tỉ W.
-Này nhóc, cất cái bàn tay bẩn thỉu của cậu đi!_Giọng Hàn lão gia trầm lạnh đến rợn người, đôi môi ôn nhu hết sức có thể khẽ nở cong một nụ cười ko rõ ý vị chất chứa bên trong.
Đương lúc đang hưởng thụ mùi vị của thiên đường thì bị bàn tay đầy mãnh lực của ai đó ngấm ngầm bóp chặt cánh vai đến tê dại, Khải Phong hơi giật mình nhưng rất nhanh sau đó lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt vui sướng rạng rỡ bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảng rơi rớt
xuống mặt đất, thay vào đó là một lớp mặt nạ mới toanh chất chứa vô vàn tức giận và phẫn nộ, khoé môi ********* nở thêm một nụ cười khinh bỉ tà dị.
-Bẩn thỉu? Ai mới là kẻ bẩn thỉu hơn đây?
Khẽ lẩm bẩm với chính mình, Khải Phong cay đắng đặt mắt lên khuôn mặt bất mãn của
Gia Băng, lặng người khó hiểu nhìn cô một hồi.
Rõ ràng, cậu đến đây để cứu cô, vậy mà, biểu tình trên khuôn mặt như vậy là sao?
Bộ thật sự muốn bị bán sang Trung Quốc mới chịu sáng mắt ra ư?
-Tôi nói cậu, thả con bé ra!_Hàn lão gia nhẫn nhịn hảo tâm nhắc lại thêm lần nữa, hơi lạnh ngút ngàn như hàn khí từ Bắc Cực truyền đến tỏa ra.
-Thả? Được thôi!_Bắn ánh mắt tức tối lên kẻ ko đáng được chú ý kia, Khải Phong nhún vai, nhẹ nhàng quyến luyến buông lỏng vòng tay, đưa Gia Băng như con rối nóng bừng sang một bên, khóe môi ko dứt nụ cười trêu ngươi ấy.
-Đúng là tên buôn người ko biết lí lẽ.
Mở miệng đánh giá lần cuối, Khải Phong, trong
chớp mắt tựa hồ chỉ được bao trọn trong 1 giây ngắn ngủi, nắm tay của cậu ban nãy "hôn" má Tử Thần nồng nhiệt ko ngần ngại lập lại chiến tích cũ, bách phát bách trúng nhằm làn da trơn tru mềm mượt của đối phương mà nện thêm phát, thư giãn gân cốt khiến Hàn lão gia nhất
thời mất cảnh giác lĩnh trọn, cả người loạng choạng lùi về phía sau.
Cú va chạm mạnh đến nỗi, xương mu bàn tay Khải Phong bỗng nhói đau và sảng khoái hơn, một vệt máu từ khoé môi kẻ lãnh đòn từ từ ứa ra, đặc sệt.
Bần thần, kinh hoàng trước cảnh tượng ngàn năm có 1, Gia Băng thất kinh vùng người ra khỏi kẻ kia, chạy ngay về phía cha mình, đưa đôi tay hơi sưng đỏ dìu đỡ tấm thân nhất thời mất trọng tâm của ông, miệng ko ngừng thất thanh trong cơn hốt hoảng:
-Cha! Cha! Cha ko sao chứ?
Cả đại sảnh như bị hoá đá, rơi vào mịt mùng, căng thẳng đến ảo não. Tiếng thở nhè nhè, chậm rãi, cẩn trọng phát ra càng làm sự việc chấn động kia thêm phần nghiêm trọng.
Có 2 loại người có thể đánh Hàn lão gia, loại thứ nhất là loại chán sống, loại thứ hai là loại bệnh hoạn.
Siêu bão Lâm Khải Phong chắc bao gồm hai lí do trên.
-Cha, ko phải cha bị đánh đến loạn rồi chứ?_Thấy ông bố bị đánh một phát mà thần thái vẫn thản nhiên, đã thế còn nở nụ cười hết sức lạnh lẽo chĩa thẳng về đối phương, Gia Băng ko khỏi lo lắng hỏi han, ánh nhìn bắn lên tia sợ hãi.
-Cha? Cậu vừa gọi ông ta là cha?_Thẫn thờ nhìn Gia Băng nhăn mặt hỏi han kẻ kia, Khải Phong ngây ngốc chỉ tay loạn xạ về phía Hàn lão gia hỏi, nhất thời cùng đám đông hoá đá khi nhận được đôi mắt trừng trừng và tiếng nói phẫn nộ toát ra từ khuôn môi thân thuộc.
-Chứ ko phải ông ta là kẻ buôn người à?_Ko thể tin vào những gì mình nhận được, Khải Phong lẩm bẩm như nói với bản thân mình, cố chấp hỏi tiếp.
-Cậu làm loạn đủ rồi đó!_Nhanh chóng thoát khỏi cơn chấn động, Tử Thần mang theo hàn khí chết chóc của một ma vương thực thụ bước lên bục đại sảnh góp vui, đôi mắt đen sâu tựa vực thẳm ko có đáy vững chắc khoá chặt lên lớp má hồng nhạt ấm nóng của Gia Băng, y hệt dòng nước xoát, đẹp đẽ rực rỡ nhưng tội ác. Cậu đưa tay đặt lên bả vai Khải Phong, trầm giọng.
-..._Khải Phong thót người đưa mắt gián lên người thằng cháu ruột dò xét.
Rời bàn tay thông cảm một cách khinh miệt khỏi vai Khải Phong, Tử Thần thả lỏng người, bước thêm vài bước đến trước mặt Hàn lão gia, kính cẩn cúi đầu.
-Cha, thực sự con rất lấy làm tiếc, cậu ruột của con đã có những hành động lỗ mãn với cha, mong cha nể tình con và tình thông gia hai bên bỏ qua cho. Thành thật xin lỗi cha!
Lời trần tình của Tử Thần như mật ngọt nhẹ nhàng rót vào tai hết thảy những kẻ có mặt trong đại sảnh, đặc biệt hơn, hai từ được cậu chàng lưu tâm nhấn mạnh "cha", "thông gia" mồn một như có vảy bám víu vào trí óc người, khiến họ ko khỏi ngứa miệng lên tiếng xì xào, bàn tán.
Kết hợp với lời thông báo để lửng của Hàn lão gia và những từ ngữ đáng lưu ý nêu trên, ko ai ngu ngốc đến mức ko nhận ra, anh con rể của Hàn Gia là ai.
Xong xuôi phần phân trần với cha vợ, Tử Thần cũng ko quên bãng đi sự có mặt của đám bá quan văn võ, cũng chính là dư luận có lợi nhất cho mình lúc này. Cậu xoay người, nở nụ cười xã giao hết sức lãnh đạm, cúi nhẹ đầu tỏ rõ thành ý:
-Thực xin lỗi đã làm khuấy đọng tâm trí của mọi người, mong mọi người bỏ qua chuyện này cho cháu.
Trước thái độ thành khẩn kia, có ai lại ko động lòng cơ chứ. Mọi người đồng loạt xua tay làm ra vẻ ko có gì, tiếng đồn Hàn gia có cậu con rể báu được nước bay xa bay cao từ khuôn miệng này đến khuôn miệng khác và hoạt động tình báo nhiệt tình của đám kí giả.
Chiêu này, quả rất đang khen!!!
Buổi đại tiệc cứ thế diễn ra theo đúng kế hoạch đã định dù có một chút trục trặc trước thái độ ko mấy hợp tác của những vị khách ko mời.
Gia Băng giờ trở thành hôn thê của cháu mình, cũng là họ hàng của kẻ thù. Những bí mật này hé lộ quá sớm làm Khải Phong chỉ ngồi thu lu một góc ở đại sảnh, ôm đầu u uất ngẫm ngợi. Ánh mắt bất mãn ko phục cứ nhắm đến ai đó mà truyền nhiệt...
Chương 75: Thông gia hai họ
Buổi đại tiệc hoành tráng, mĩ lệ nhất trong năm của dòng họ lừng danh tiếng nổi như cồn trên thế giới nhanh chóng trôi theo thời gian xách túi nải ngậm ngùi khịt mũi qua đi, mang theo hàng ngàn hàng vạn dư âm ko cần thiết teo teo lẽo đẽo sau mông. Sau khi vụ nghi vấn về hành tung đáng ngờ cũng như tin đồn tái xuất Hàn Quốc của 2 con người mang tầm ảnh hưởng nặng tựa chì Hàn Gia Phong-Hà Huyễn Nhi được phơi ra ánh sáng, rũ sạch mọi bí mật thì những nghi vấn khác như sóng sau đè sóng trước, được nước béo cò ồ ạt mọc lên như nấm sau cơn mưa, tiếp tục hành xác đám kí giả tội nghiệp với tấm lòng yêu nghề yêu lẫn thù lao của nghề sâu hơn biển.
Nhen nhói và cực kì nổi bật trong hàng loạt vấn đề nảy sinh nằm chình ình trên hầu hết các mặt báo và trang web cộng đồng đang được dư luận tích cực mở mắt căng tai nghe ngóng, miệng mồm lau láu chém gió sung mãn chính là mối quan hệ mập mờ, cực mờ ám của nhị thiếu gia họ Lăng, Lăng Tử Thần-hình tượng chàng hôn phu tương lai kiểu mẫu trong lòng đám lão bối đầu hói bụng phệ giới thượng lưu, cũng chính là người có hôn ước ngầm với đại tiểu thư Liệt gia một thời kinh động dư luận, và đại tiểu thư trên trời rớt đùng xuống như thiên thạch của Hàn Gia, Hàn Gia Băng, người từng được người hâm mộ thế giới biết đến cách đây 7, 8 năm về trước, đồng thời
là người từng được Lăng thiếu gia giới thiệu trong buổi nhận con của cha mình.
Bởi vì Hàn gia vẫn cố chấp ngậm hột thị làm lơ, Lăng gia từ đầu
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: