Tiếp đất an toàn với tư thế oách nhất, đẹp trai nhất được đám đông phẩy ngón mạ công nhận, Chấn Hy đứng thẳng người dậy, từ tốn khoe chiều cao áp đảo có chút nhỉnh hơn so với người đứng cạnh, đôi môi mỏng nửa như cười, nửa như ko khẽ mở lời vàng tiếng ngọc chào xã giao:
-Hàn lão gia, Hàn phu nhân, cha, Lăng lão gia!
-Ồ! Chấn Hy đấy à?_Khẽ liếc mắt xét đoán biểu hiện của thằng con rể báu, Hàn phu nhân thở dài tỏ vẻ ngạc nhiên. Ko biết vì trình độ diễn xuất của bà ngày càng tệ hại hay bà ko có hứng che giấu xúc cảm của bản thân mà tiếng nói phát ra thực khác biệt quá lớn với nét mặt ỉu xìu như gà chết ỉu.
-Hình như, sự xuất hiện của con làm mọi người ko mấy hài lòng thì phải?_Thẳng thắn nói lên ý tứ trong đầu mình, Chấn Hy cười khổ một cái, bàn tay to khỏe đeo găng đen từ từ lột bỏ găng cho bàn tay còn lại_Nhưng biết sao được, hôm nay là đại tiệc của Hàn Gia, con
ko tham gia thì thật quá thất lễ ạ!
Hơi chút giật mình, Hàn phu nhân chột dạ suy xét lại biểu hiện vừa nãy của bản thân thực khiến người khác hiểu nhầm, bèn lên tiếng chữa cháy.
-Ko...ko...ko phải ta có ý đó, con đừng hiểu nhầm...
Đối với bà mà nói, Chấn Hy như con ruột của bà vậy, bà yêu thương, cưng chiều cậu còn chưa đủ thì nói gì đến phiền hà, khó chịu cơ chứ. Chỉ là, cứ mỗi lần cậu xuất hiện với Trần Bạch lão gia, bà mặc nhiên lại cảm thấy ghét cả cha lẫn con, hơi xa cách với câu. Cơ bản cũng vì Trần Bạch lão gia xuất hiện, chi chi chuyện xấu cũng kéo đến góp vui, điển hình là giờ nè, chuyện ko hay lũ lượt đến rồi đó.
-Ai da! Tiếng muỗi vo ve con để ý làm gì chứ! Thêm mệt đầu nhức óc_Ko thương tiếc cắt ngang lời phân trần thiện ý của Hàn phu nhân bằng lời nó 10 đả kích lộ liễu, Trần Bạch lão gia kéo Chấn Hy hướng về phía Gia Băng đang đứng, nở nụ cười tưới rói giới thiệu_Chấn Hy, chắc con cũng biết tiểu nữ trần ai khó bì này là ai rồi phải ko? Ta đỡ phải nhọc công nói lại. Gia Băng, đây là con trai chú, Trần Bạch Chấn Hy, "Kì Thần" của P&P phân nhánh ở Hàn Quốc. Hai đứa làm quen đi nhé!
Nói đoạn, Trần Bạch lão gia thần thông quảng đại lôi Gia Băng đang sựng người lần 2 ra khỏi vòng che phủ của Tử Thần, ngoan cường lấy tấm thân còn sung sức nguyện làm vạch ranh giới ngăn cách Tử Thần với Gia Băng và Chấn Hy.
Kì thay, Tử Thần có lẽ sợ hãi trước thế lực của kẻ xua đuổi mình, ngoan ngoãn ko một lời kêu ca đứng dạt sang bên tạo cơ hội cho hai người kia, thịnh tình đến mức bỏ đi tiếp đãi một số khách qúy tạo quan hệ để sau này qua lại. Những cử chỉ, hành động ấy làm Trần Bạch lão gia đắc thắng cười rõ tươi khích ngầm khuôn mặt đang thộn ra kinh ngạc của Hàn phu nhân rồi quay sang quan sát hai kẻ còn lại nói chuyện.
Bầu ko khí ngượng ngùng, có chút ngần ngại càng làm cho lão già ranh ma thêm mừng rỡ. Đấy, thấy chưa, ông đã đoán đúng mà! Ko có cô gái nào mà ko đổ qụy lụy trước mặt con trai ông, cho dù là Gia Băng, người đã chai lì trước vẻ huyễn hoặc đúc đang của Tử Thần.
-Gia Băng, em đang làm anh có chút khó chịu đấy!_Mặc dù đã quen với việc bị người khác phái mê đắm ngắm nhìn, nhưng Chấn Hy ko hiểu sao vẫn cảm thấy khó chịu trước cường độ tia nhìn và hoả lực ngày càng tăng lên từ đôi mắt đen khó đoán của người đối diện. Trong tia nhìn ấy, anh hình như cảm thấy sự soi xét ẩn ẩn hiện hiện bên trong thì phải.
-Em xin lỗi, tại em hơi tò mò một chút!_Người có tật luôn giật mình, Gia Băng dù đường đường chính chính ngang nhiên nhìn người nhưng cũng ko thoát khỏi bối rối khi bị bắt quả tang. Cô đảo mắt liên tục, nhẹ nhàng cười xoà một cái, đáy mắt sâu như có thấu lực kín đáo len lỏi vào đám đông kiếm tìm. Nói thật, nếu ko kiếm được bóng hình cần tìm, cô sợ mình sẽ bị lé mất thôi.
-Tò mò?_Chưa rõ ý tứ thực sự trong câu nói mập mờ của Gia Băng, Chấn Hy lộ rõ nét mặt ngây ngốc nhưng mang vẻ dễ thương chói loà, vô thức bật thành tiếng hỏi lại, ko biết vì cớ gì, biểu đạt lãnh đạm đến lạnh lẽo luôn thường trực bỗng chốc tan biến nhanh đến ko ngờ, cứ như thể chưa từng tồn tại.
Nhưng, Gia Băng hầu như ko mấy ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng vánh ấy, trái lại, cô chỉ mỉm cười gian tà đầy thoả mãn, như thể, vừa may mắn trúng số vậy.
-Anh thực sự khác so với ấn tượng ban đầu em thấy, dường như, anh đang cố tạo ra một vỏ bọc hoàn toàn đối nghịch với bản thân và tính cách của mình thì phải_Khoanh vòng 2 tay để trước ngực một cách trịch thượng, Gia Băng thích thú nghiêng nhẹ đầu sang bên, khuôn miệng xinh xắn cùng đôi môi hồng nhuận ko ngừng tinh tế cử động, như muốn mị hoặc, như muốn câu dẫn người khác chìm vào cái bẫy vô hình nào đó_Vì cớ gì...anh phải che giấu, phải tỏ ra lãnh khốc trước mặt người khác? Em thực sự rất tò mò.
Như bị một mũi tên xuyên thấu đến tận trái tim đen vốn đã được cất dấu kĩ càng của mình, Chấn Hy nhất thời vô ý sựng người, đôi mắt đen mang nỗi niềm hoài nghi phủ trọn lên hình hài mỏng manh trước mặt, lòng ko ngừng tự vấn IQ chính mình: "Nhưng cô nàng mê trai luôn quan sát đối tượng kĩ càng đến như thế sao?"
Mà thôi, mặc kệ bọn họ có khả năng đó hay ko, anh phải thoát khỏi diện "tình nghi" trước đã, nếu ko, anh rất có thể sẽ bị ông bố đáng ghét kia giữ lại nghe "cải lương" mất.
-Em đang làm anh khó hiểu đấy! Hình như giữa chúng ta có sự hiểu lầm nào đó_Cố tỏ ra bình tĩnh và lạnh lùng như thường, Chấn Hy bất đắc dĩ dở chiêu "Mỹ nam kế" đã mốc meo từ lâu ra, nhẹ nhàn đưa những ngón tay dài lướt lên vùng da nhạy cảm ở gò má của Gia Băng, ánh nhìn nồng nặc sự huyễn hoặc giả tạo.
-Anh...mau dừng trò đuà quá trớn đó lại cho tôi..._Phá tan khoái cảm sung sướng ngắm nhìn thành quả tác hợp từ xa của Trần Bạch lão gia, Hàn phu nhân như vong hồn chốn âm tào địa phủ, bất thình lình đứng thu lu sau lưng "giặc", ko ngần ngại thổi luồng hàn khí rợn người gai ốc cùng ánh nhìn như muốn xẻo thịt, ngũ mã phân thây vào lưng ai kia.
-A HA!_Ko khỏi rùng mình hết lần này đến lần khác, Trần Bạch lão gia kinh hồn bạt vía, tội lỗi chườm bộ mặt hãi hùng như diễn viên chính trong phim kinh dị chậm rãi quay người ra sau, nụ cười xã giao "rào trước đón sau" trở nên méo mó đến tệ hại_Hàn...Hàn...phu nhân, em đúng là biết cách nhát ma người đấy!
-Nếu ko muốn tôi nhát anh thì anh nên biết điều dẹp cái trò phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác đi_Làm người ko nên nhu nhược, đối với kẻ tiểu nhân phải dùng bạo lực. Đồng ý với cơn thịnh nộ sôi sục trong tim, lí trí Hàn phu nhân ban lệnh cho phép tứ chi túm lấy cổ áo tiểu nhân, gạt hình tượng ôn nhu sang bên mà nghiến răng ken két đe doạ.
-Ấy! Sao lại nói thế? Anh phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác khi nào?_Điếc ko sợ súng, Trần Bạch lão gia bình tĩnh nhún vai tỏ điều oan ức quay mặt về phía Hàn lão gia phát tín hiệu SOS.
-Nếu ko phải thì anh đem Chấn Hy ra làm trò gì hả? Ko những thế còn biến nó thành Băng sơn di động, anh rõ ràng có âm mưu mà. Nói! Anh muốn gì?_Hàn phu nhân giác ngộ rằng bản thân mình rất phù hợp với khuynh hướng bạo lực, thế nên ko ngần ngại phát huy nó trong mọi hoàn cảnh nếu có thể....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: