pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - Suzu Fukazime


Theo thói quen đã lập trình sẵn từ nhỏ, Khải Phong thức dậy từ sớm, khởi động 1 ngày mới đầy hứa hẹn với những tiếng rắc khí thể của những khớp xương tê cứng mỏi nhừ và những cơn ngáp dài vô thức ập đến. Sau gần 1 đêm thức trắng, cậu vẫn tỉnh nổi như thế này là may lắm rồi, huống hồ từ trước tới giờ, đây là lần đầu tiên.Vào buồng tắm và ra ngay trong vài phút vẻn vẹn, Khải Phong hoàn thành xong xuôi mọi công việc cá nhân. Rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu nhẹ nhàng cúi người, cẩn thận chỉnh đầu cho Tử Di, tránh khi thức giậy cô nàng lại kêu đau thì cậu vẫn là người chịu trận.

Đương lúc đang chấn chỉnh cái đầu dường như ko biết nghe lời ấy, đôi mắt trĩu nặng của Tử Di thình lình mở căng, thu khuôn mặt thù lù của vật trước mặt ngay vào não bộ. Rồi ko kịp để Khải Phong ném thả đầu mình lại vị trí cũ hòng xóa bỏ tang chứng vật chứng thì Tử Di đã nhanh tay hơn 1 bước, thin thin mà xịt ra khói, tát 1 cú trời lông đất lở, núi lùn biển cạn vào gò má trắng trẻo của Khải Phong khiến cậu chàng mắt nổ đom đóm, toàn thân hóa đá.

1 tiếng trôi qua trong sự thanh bình của nước đang phát triển lẫn tiếng nổ tanh bành khỏi lửa ở các nước phát triển.

Tử Di cúi mặt liếc mắt đưa tình với dòng nước xoáy nhỏ trong tách càfe đã nguội nhạt của mình, chóc chóc lại hé mắt nhìn vết hằn bàn tay nổi trội với tông màu đỏ nhạt trên má phải của người đối diện, đã ko áy náy lại còn cười khúc khích.

-Vui nhỉ?_Bẻ cong cái thìa nhỏ bằng sắt trên tay, Khải Phong cộc cằn hỏi, mắt liếc xéo kẻ dám cười trên nỗi đau của mình 1 cái suýt lé đồng thời vẫn ngang bướng thể hiện uy quyền. Giọng nói và bộ dạng đúng thực rất mâu thuẫn_Nói gì nói đi ko thì đừng trách sao tôi ko cho cậu cơ hội bày tỏ nỗi lòng đấy.

-Con nít!_Ko dừng lại ý định chọc quê người kia vì lâu lâu mới có dịp, Tử Di phán liền phán 1 câu cuối rồi nhanh chóng bay vào chủ đề chính_Tôi nghĩ cậu vốn biết vì sao tôi tới đây.

-Ko biết!_Khải Phong hậm hực với thái độ ko mấy hợp tác, ánh mắt vẫn còn thù dai chuyện cũ nhỏ như con thỏ

-Hợp tác chút đi cha!_Nhấm nháp ngụm cà phê như dỗ dành cơn bực đang nhen nhói trong lòng, Tử Di ngả người dựa vào ghế, giọng nói lẫn đâu đó chút trịch thượng của những kẻ quyền quỷ khinh rẻ người khác_Chẳng phải cậu rất mong chờ tôi đến tìm gặp cậu sao? Đó là lí do cậu bắt tay với Tịnh Nhu hại tôi.

-Cẩn thận lời ăn tiếng nói đi nhé!_Thay đổi cơ mặt theo chiều kinh ngạc, Khải Phong tận tình nhắc nhở người đối diện, khóe môi vương chút cafe cong lên đều giả nhưng trong mắt Tử Di lại hiện lên thật ngố tàu_Cái bẫy đó vốn ko phải của tôi. Đừng cho rằng, nếu có người của tôi trong đó thì nó là của tôi nhé, đánh đồng người như thế sẽ dễ gầy thù lắm đấy.

-Chậc_Vỗ tay cái đốp như vừa phát hiện một châu lục với nào đó, Tử Di học theo thái độ giả tạo của người kia, ra chiều kinh ngạc rất kịch và quá mức lộ liễu, bởi lẽ cô vốn muốn thế chứ ko phải diễn xuất của cô tệ như vầy_Nói mới nghĩ ra, ko phải cậu lập bẫy mà là cậu lợi dụng cái bẫy của người khác, biến nó thành cái bẫy của mình

-Nguyên do?_Chống tay lên má trái tránh làm nhức nhối vết thương má phải, Khải Phong chăm chú nhìn biểu đạt ăn hơn của người kia, có chút hứng thú muốn nghe hết suy luận dường như toàn vẹn ấy.

-Với Tịnh Nhu mà nói, cô ta nhất định sẽ lập bẫy để đuổi tôi ra khỏi P&P chứ ko để rong dài, vốn lẽ cô ta ko có khái niệm chính nhừ là gì. Thế nên, đáng nhẽ, sau khi để đám bảo vệ bắt quả tang tôi, những tên nằm trong bệnh kia phải tỉnh dậy thật nhanh để cho lời khai. Mọi tang chứng, vật chứng rõ ràng, tôi ko thể chối và tất nhiên, rời khỏi P&P là chuyện ko sớm thì muộn. Nhưng, chuyện này lại khác, đám người đó đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh theo lời bác sĩ cho hay, hơn nữa chúng lại là người dưới trướng của cậu. Qua đó có thể thấy chúng đang kéo dài thời gian vì một lí do nào đó, và người đứng sau ko ai khác là cậu, đúng chứ?

-Cách hiểu của cậu rất tốt nhưng diễn đạt kém quá!_Vỗ tay chúc mừng Tử DI, Khải Phong bình luận, ko chối bỏ_SOng, dù sao đi nữa, sự thật đúng là thế. Và tôi ko ngờ cậu lại phát hiện điều đó sớm hơn thế, xem ra đầu óc cậu cũng có chút chất xám đấy

-Khỏi khen_Nổi quá trước lời khen như ban ơn của Khải Phong, Tử Di tiếp tục đi nhanh vào vấn đề, chút dư âm của cơn sốt nặng hôm qua dường như ko thể làm nhụt ý muốn soi tỏ mọi việc trong cô, nó chỉ khiến tốc độ phán đoán của cô nhanh hơn thôi_Mục đích của cậu là gì?

-Tất nhiên, tôi sẽ nói, nhưng hãy xem cái này trước đã

Lấy chiếc Iphone đời mới ra khỏi túi, Khải Phong mở một đoạn video rồi đẩy về phía Tử Di, chầm chậm quan sát nét mặt đang tái dần của cô.

Trong đoạn video rõ nét đến từng chi tiết ấy, ko chỉ hình ảnh hớt hải, nhòa mệt của cô hiện ra mà còn có cả khuôn mặt lo lắng đến bấn loạn của Gia Minh, ko thiếu chút chi tiết nào của cái ngày chết toi ấy

-Cái này...ở đâu ra?_Cứng người, Tử Di ấp úng lên tiếng.

-Thấy rõ nhỉ?_Ko đáp trả câu hỏi lấp lửng kia, Khải Phong thu hồi Iphone, để nó về chỗ cũ rồi nở nụ cười ma mãnh, ánh mắt cực kì hài lòng trước biểu hiện như đã bị đoán trước của cô.

-Sao cậu có nó?_Tử Di cơ tay nắm chặt

-Nghe nói trong lời khai của cậu, cậu đã bảo rằng hôm đó cậu đến một mình, nhưng trong này, lại còn có cả một người khác, thật kì lạ_Ra vẻ vô tội, Khải Phong như đứa trẻ lên mười gặng hỏi một ai đó về câu hỏi rõ ràg đã có câu trả lời, ánh mắt đầy ý giễu cợt_Thế thì ko chỉ có cậu bị đình chỉ học thôi đâu, phải có cả Gia Minh nữa chứ

-Điều kiện là gì?_Ép chặt thớ vài thô của bộ áo quần kì cục hôm qua trót mặc, Tử Di nuốt giận, chế ngự những câu thô tục theo phản xạ xuống cuống họng, hai con ngươi đen thẫm đến ma mị.

Một sự giận dữ vượt mức cho phép

Trả lời cho câu hỏi dường như tử tế nhất lúc này của Tử Di, Khải Phong lại cười, một nụ cười tuyệt mĩ. Nó ko chỉ chứa đựng sự hài lòng mà còn phảng phất sự thách thức và khinh bỉ nhất.


Chương 53: Nút đỏ quyết định


-Đừng cười ko như vậy, nói đi! Điều kiện là gì?_Khó chịu trước sự lề mề của người kia, Tử Di nhăn mặt, khẽ nhấm nháp chút mùi vị đắng nguội của tách cafe trong lòng bàn tay.

-Nóng lòng như thế làm gì, tôi chỉ sợ cậu ko có khả năng thực hiện bây giờ thôi!_Vẫn nở nụ cười "tự sướng" trên môi, Khải Phong khẽ lắc đầu bất lực, đưa ngón mạ ga lăng quệt lên vết cafe còn bám thừa trên khoé miệng Tử Di, ánh nhìn dịu dàng, châm chọc_Con nít như cậu, tự lo liệu e ko ổn đâu nhỉ?

Bất ngờ trước cử chỉ hiếm hoi ấy, Tử Di thoáng ngớ người liếc mắt nhìn ngón tay của người nọ vùng vẫy trên khuôn môi mình. Sự tiếp xúc da thịt khiến cô lại run bắn người, mặt mũi đỏ ửng cả lên, đầu ngẩn ngơ vừa muốn né lại vừa muốn để yên.

-Mặt cậu ngố tàu thấy sợ_Phì cười với cái mục đích đã được thoả mãn, Khải Phong ko nhịn nổi cười sổ sàng, kéo tọt Tử Di từ chính mây xanh về với thực tại.

Biết mình bị hớ một cách trắng trợn, Tử Di mặt từ đỏ ửng chuyển sang đỏ thói, cơn giận chực trào như vạch trần rõ bộ mặt thật con người kia, khiến cô chẳng còn tâm trạng mà suy tưởng viễn vong được nữa.

-Tôi tự biết mình có khả năng hay ko. Cậu cứ nói đi.Trầm ngâm nhìn khuôn mặt mĩ miều nhăn lại cáu bẩn của Tử Di 1 hồi, Khải Phong ngồi thằng người, hai tay đan vào nhau tự tôn đặt lên vùng bụng:

-Chắc cậu vẫn đua mô tô được như lúc trước nhỉ? Tôi muốn chúng ta đua một ván.

-Đua môtô?_Tròn mắt nhìn kẻ đối diện như muốn chắc chắn những gì mình vừa nghe thấy là sự thật, Tử Di khó hiểu trước nụ cười ko rõ cảm xúc gì cùng cái gật nhẹ của người kia, kinh ngạc đến mức bật cả nỗi lòng thành tiếng_Chỉ thế thôi ư?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây