Khóc ko ra nước mắt, Tử Di hai tay núm chặt tà áo dài lụng thụng, chẳng thể dám ngẩng mặt nhìn bộ dạng mình thế nào nữa.Chiếu áo hồng hồng thì đúng màu cô thích đấy, nhưng nó lại rộng kinh khủng và dài đến tận đầu gối trong khi cái quần lại ngắn chũn chưa bằng bề dài của áo từ eo về cuối. Mặc quầm mà như ko mặc, thêm đôi ủng với đôi găng tay cùng tông, chiếc nón lá vàng rượi trên đầu với cái liềm nhọn hoặt trên tay, đảm bảo, cô ko khác gì mấy bà nông dân bán mặt cho đất bán mông cho trời ngoài ruộng.
Giận thì giận nhưng để nó lấn chiếm, làm tàn mục đích đến đây của mình thì Tử Di ko cho phép, cô ngậm ngùi nuốt ức, thề non hẹn biển sẽ trả thù về sau rồi ngồi ngả người trên chiếc ghế sôfa dài đồ sộ trong phòng, lặng yên chờ đợi cho tới khi người kia quay lại.
Và...cô cũng thiếp đi ngay sau đó vài phút...
***
-Cậu chủ! Ngài ko sao chứ?_Đưa bàn tay khô ráp áp hờ vào vầng trán vã mồ hôi của người bên cạnh, thất thanh gọi lớn đầy hoảng loạn_Trán ngài nóng quá!
-Chắc ngài ấy bì cảm rồi! Có lẽ chúng ta phải dừng bay, hạ cánh xuống nơi nào đó trước đã. Để thế ko ổn_Tên vệ sĩ từng bắt cóc Tử Di ái ngại, toan thúc phi công đằng trước hạ cánh thì bỗng bị chặn lại bằng cái nắm tay nóng như lửa.
-Cứ đi tiếp đi, ta ko sao cả!_Tử Thần thở hắt, đôi mi cậu khép hờ mệt mỏi.
-Nhưng.._Tên vệ sĩ lo lắng.-Ko sao! Tiếp tục bay.
-Vậy để tôi đo nhiệt độ cho ngài_Ông già ngồi bên cạnh mở đồ nghề, lấy ra cái đo nhiệt kế đưa cho Tử Thần kẹp vào nách, ngồi ko yên nhìn trời trở gió bên ngoài.Nhiệt tình ko kém, tên vệ sĩ cởi bỏ chiếc áo khoác trùm lên người chủ nhân đang run rấy, nóng lòng cầu mong có thể đến Việt Nam sớm nhất có thể trước khi bệnh tình trở nên nặng nề.Lấy nhiệt kế ra khỏi người bệnh nhân, nữ bác sĩ được triệu đến khẩn cấp thở dài nhìn con số bên trong rồi nhìn kẻ đứng cạnh:
-Cậu Khải Phong, cô ấy sốt cao quá, 49 độ!
-Sao thế được, hồi chiều cô ấy vẫn khoẻ mạnh mà_Đưa tay chườm lên trán Tử Di như muốn kiểm chứng lại, Khải Phong khẽ giật mình khi nhiệt độ bừng bừng ấy tràn lan khắp lòng bàn tay_Để tôi đi lấy đá chườm cho cô ấy!
-Ơ..._Hơi chút kinh ngạc trước thái độ khác thường của người mình làm việc đã 2, 3 năm ròng, nữ y tá đưa mắt dõi theo bóng dáng sốt sắng kia rồi nhìn lại khuôn mặt phờ phạc đẫm mồ hôi của bệnh nhân, có chút ko hài lòng. Bởi, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy chủ mình bấn loạn như vậy hay chăng cô đang ghen tị_Gu ăn mặc dở hơi, khuôn mặt cũng có tí sắc, lâu lâu thiếu gia đổi khẩu vị cũng chẳng có gì lạ, ngài ấy sẽ chóng chán ngay thôi.Trấn an bản thân 1 lúc, nữ bác sĩ trẻ mới mãn lòng vắt chiếc khăn ấm, lau lên làn da trắng nõn ko tì vết kia, lại dấy lên chút ganh tị khi chẳng thấy chút khuyết điểm trên gương mặt gần như ko có khuyết điểm ấy. Cô ta ném mạnh khăn lau xuống sàn nhà, toan bước ra khỏi phòng thì đúng lúc Khải Phong bước vào nên đành miễn cưỡng ở lại.
-Đá đây!_Khải Phong chìa khay đá cho nữ bác sĩ.
-Ko cần đâu, chỉ qua 1 đêm sẽ khỏi thôi mà. Sốt chỉ là loại bệnh vặt vãnh thôi_Đặt khay đá xuống bàn, nữ bác sĩ mỉm cười nhẹ, đôi môi quyến rũ lả lướt trên khuôn mặt Khải Phong_Chúng ta đi đâu đó giải khuây nhé, mấy ngày ko gặp thiếu gia, tôi nhớ muốn chết.
-Tôi ko có hứng, xong việc rồi thì về đi_Đẩy người kia ra khỏi mình, Khải Phong lạnh lùng đáp trả, mắt chỉ đăm đăm hướng về phía Tử Di. Biểu hiện ấy, thái độ đó khiến nữ bác sĩ trẻ rất mực tức giận, cô ta sải bước, háy mắt vài cái đi ra khỏi phòng.
-Chờ đã! Thuốc hạ sốt uống thế nào?
-Một lần 4 viên, 1 ngày 2 lần_Ko quay mặt ngoái lại, nữ bác sĩ trẻ bực mình đáp trả rồi tiếp tục đi.
-Ko phải 1 lần 2 viên à? Cô làm ăn kiểu gì vậy?_Cầm vỉ thuốc trên tay, Khải Phong nhìn vào hàng chữ nghuệch ngoạc viết bằng bút dạ, hồ nghi hỏi lại_Hay cô thực sự muốn chết?
-Nếu ngài biết rồi thì hỏi làm gì?_Nữ bác sĩ bước đi trật nhịp như thâm tâm đang thót mình, nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn trước kế hoạch đổ vỡ.
-Cút đi!_Ra lệnh bằng tông giọng nhỏ, đủ để người kia nghe thấy mà ko làm thức ai đó, Khải Phong lơ đãng bỏ từng viên đá mụn lạnh vào khăn ướt rồi đặt lên trán Tử Di, mặc người kia căm phẫn nhìn mình rồi bỏ đi.
Bỗng, nhạc chuông rộn rã Someone not me vẳng lên thật thấp như đang bị thứ gì đó đè nén lên lỗ loa, song vẫn làm Khải Phong phải để ý.
Cậu tìm lấy chiếc dế của Tử Di, mở khóa máy rồi nhìn vào tên người gọi.
Bạn Diêm Vương, Ai bòi (iceboy) gọi...
Chương 52: Điều kiện
Dán mắt vào cái biệt danh độc ko ai có của những con số nhìn sơ qua cũng biết là của ai đấy, Khải Phong đứng trầm ngâm để chiếc điện thoại rung đều trong lòng bàn tay, một ngón khéo lẽo bịt lỗ loa như ko muốn để nhạc chuông sôi động đánh thức kẻ khó khăn lắm mới chìm được vào giấc ngủ kia và chờ đợi.
Nhưng, tiếng nhạc chuông vẫn ko ngừng ngắt, vẳng lên đều đặn, nó ko chỉ thách thức lòng kiên nhẫn của ai kia mà còn cả lòng kiên nhẫn của cậu.Nhấn ngón trỏ vào nút trả lời trên màn hình, Khải Phong áp điện thoại hờ lên vành tay. Cậu ko đáp trả tiếng hỏi tràn lan, cô động tràn vào tai mình, mà chỉ im lặng, lắng nghe cường độ gấp gáp cùng tiếng thở nhọc nhằn đầu dây, khoé môi cong lên thích thú.
-Này! Hàn Tử Di, cậu nói gì đi chứ!_Giọng bên kia khản đặc, dường như ko chịu nổi được sự im lặng tĩnh mịt, khác thường bên kia.
-Cậu đây!_Ko để cho người kia độc thoại một mình nữa, Khải Phong đáp lại bằng giọng điệu thương hại nhất có thể_Lâu rồi ko nghe giọng cháu thảm hại như lúc này đấy!
-Khải Phong?_Giọng bên kia nửa hỏi nửa ko, tỏ rõ thái độ kinh ngạc lẫn giận giữ.-Sao lại dám kêu tên cậu mình lỗ mãn như thế hả? Chẳng nhẽ khi trở thành người Lăng Gia rồi, cháu ko còn coi trọng người cậu này nữa?_Giở giọng bề trên, Khải Phong lên mặt dạy đời đứa cháu cùng tuổi, song thái độ vẫn chẳng thể nghiêm túc nổi.
-Sao cậu...khụ khụ! ...lại cầm máy Tử Di, cô ấy đâu?_Gạt qua những câu châm chi vô bổ cốt từ cái miệng ngứa ngáy của người kia mà ra, Tử Thần khàn giọng tra hỏi, sự mệt mỏi nửa tỉnh nửa mê dường như làm tông giọng của cậu lạc hẳn, chút uy lực toát ra cũng chẳng còn bao nhiêu.
-Giờ bọn cậu đang bận "hàn huyên", ôn lại chuyện cũ với nhau, để lúc khác nhé!_Nhấn mạnh hai chữ "bọn cậu" thật nặng, Khải Phong vờ vui vẻ tạm biệt rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi vô bổ.
Cậu đút điện thoại vào túi quần rồi tiến gần chiếc giường của mình, đăm chiêu nhìn người con gái đang chiếm giữ nó thở từng hơi nặng nhọc.
Chậm rãi cúi người xuống, Khải Phong đưa tay ướm lên trán Tử Di xem nhiệt độ. Cậu choàng tay, nhẹ nhàng bế thốc cô vào lòng ngực, chân sải nhanh bước ra khỏi căn phòng vốn an toàn nhất biệt thự.
-Cố chịu chút nhé, sẽ nhanh thôi_Khải Phong trầm giọng thì thầm, như nói với chính mình mà cũng như nói với tiềm thức đang ngủ yên kia.
Cậu đặt cô lên ghế trước ô tô, nổ ga rồi rẽ xe thẳng hướng đến một khách sạn cách đó ko xa.
Khách sạn Lăng Gia...
Đăng kí và lấy khoá phòng theo chứng tờ của thư kí riêng, Khải Phong đặt Tử Di lên chiếc đệm trắng mềm của khách sạn theo số phòng ghi trên chìa khoá. Cậu yên trí ngả người lên chiếc ghế tựa cạnh giường, đôi mắt khép hờ câu kéo một giấc ngủ muộn màng...
Sáng, trời lên cao chễm chệ khuất sau đám mây râm mát, mang cái nặng dịu nhẹ như là cái kết viên mãn cho những ngày đổ lửa vừa qua....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: