Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

“Cái gì thế này, thằng này hôm nay lạ nhỉ?” – Hoàng Nhân nhất thời mất hứng, liền gãi đầu rồi cũng ngoảnh mặt trở về tiếp tục công việc của mình.
Bước chân anh nặng nề đứng lại, cho đến khi thấy bóng dáng thằng bạn cũ khuất dần, anh mới lập tức xoay người lại, chạy nhanh vào trong thang máy, bấm tầng lầu số 12, tim bất giác đập mạnh đợi chờ khoảnh khắc gặp lại lần nữa người con gái ban nãy.
Rất may là ban nãy trong thang máy chỉ có hai cô gái đó, anh nghiễm nhiên chú ý thang máy lên thẳng một mạch tới tầng 12 rồi dừng lại, sau đó lại di chuyển xuống đất. Vậy nên anh mới đoán ra được người con gái kia chắc chắn sẽ ở tầng lầu thứ 12.
Mặc dù lý trí đã bảo anh dừng lại, nhưng dường như con tim khó bảo này không nghe lời, cứ thế điều khiển đôi chân và tay anh, kéo anh vào trong thang máy lên tầng lầu thứ 12, chỉ để giải đáp thêm một lần nữa xúc cảm khó hiểu này của mình.
Chỉ vì, một cô gái mang giọng giống hệt Phương Nhã!?
Chỉ vì, con tim anh đột ngột phản ứng với một người con gái lạ mặt!?
Hai năm rồi, chuyện gì anh cũng có thể quên, duy nhất với giọng nói và gương mặt của cô, suốt đời anh cũng không thể nào quên, càng không cho phép mình được quên. Vậy thì cớ gì, một người con gái lạ mặt kia lại mang giọng nói hệt với cô như thế? Chỉ riêng với điều này thôi, anh đã bị lầm tưởng, ngỡ như Phương Nhã mà anh yêu đang đứng trước mặt mình vậy!
Trực giác anh mách bảo điều gì đó, thôi thúc anh tìm kiếm lần nữa, chỉ để nhìn thấy người con gái lạ mặt kia, không làm gì cả. Chỉ nhìn như thế thôi!
“Ting!”
Cánh cửa thang máy bật ra, anh ngó nghiêng xung quanh, đích thị tầng mà anh đang đứng là tầng 12, là phòng dành cho những bệnh nhân VIP. Cô gái đó tại sao lại ở đây? Nhìn cách ăn mặc chắc chắn không phải là bệnh nhân. Vậy thì chỉ có thể là đi thăm bệnh mà thôi!
Anh rảo bước, mắt nhìn quanh theo quán tính, lòng bất giác hồi hộp đến lạ. Hai năm rồi, cảm giác đó lần đầu tiên thức dậy sau hai năm ngủ yên trong lòng. Ngay cả bản thân anh cũng không thể nào hiểu nổi!
Những phòng VIP trong tầng này được cấu trúc đặc biệt hơn so với những tầng lầu khác, rộng và dài, nếu đếm sơ lược cũng phải mất 30 phòng. Không còn cách nào, chỉ có thể đi từng phòng một tìm kiếm mà thôi.
Đi được một dãy, anh vẫn không thấy bóng dáng người con gái đó đâu. Cho đến khi anh bước sang dãy A của tầng, mới chợt bất ngờ khi nhìn thấy trước mặt, bốn năm tên đàn ông cao lớn mặc đồ đen, đứng canh ngay cửa của môt phòng bệnh. Dựa vào cảnh tượng trước mắt, anh đoán chắc rằng người ở trong căn phòng này tuyệt đối không phải là người tầm thường!
Nghĩ thế, anh liền tiếp tục tìm kiếm những căn phòng khác, mà chính bản thân anh cũng không rõ tại sao lại cất công kiếm cô gái đó để làm gì? Chỉ để nhìn thấy cô ấy thôi sao? Thật quá nực cười!
Nhưng vào giây phút anh chuẩn bị ngoảnh mặt đi, thì lúc này Thảo Nhi từ trong phòng bước ra, thầm thì gì đó với những tên to con mặc áo đen kia, rồi vài giây sau, vài ba tên rút đi mất, trước cửa phòng giờ chỉ vỏn vẹn đúng hai người.
Anh trợn mắt nhìn Thảo Nhi. Cô bé kia chẳng phải là người đi cùng với cô gái mang giọng nói của Phương Nhã hay sao? Cô bé ấy ở căn phòng đó, nghĩa là người anh muốn tìm cũng ở trong phòng đó.

Đến khi Thảo Nhi đã vào trong phòng, lúc này anh mới mạnh bạo bước đến gần xem kỹ số phòng, lòng chợt cảm thấy kỳ lạ. Lẽ nào cô gái này mang lai lịch to lớn đến mức phải có vệ sĩ theo sát bên cạnh để bảo vệ!
Những thắc mắc tò mò theo sát anh cho đến khi anh xuống thẳng tầng trệt, bất giác liền đi đến quầy lễ tân, sẵn giọng hỏi:
“Cô ơi cho tôi hỏi, bệnh nhân phòng A503 là ai ở thế ạ?”
Cô y tá nghiêng đầu, rồi đưa tay đánh máy, vài giây sau đã vội trả lời, môi nở một nụ cười thân thiện:
“À! Là ngài Kevin Nguyễn, giám đốc của khách sạn Red đấy!”
Anh ngẩn người vài giây, sau đó toàn thân liền cứng đờ, môi bật cười chua chát:
“Thì ra là thế!”
Vẻ mặt anh tối sầm, môi mím chặt lại khó chịu. Nhưng có vẻ như cô y tá không hề để ý, cứ vô tư huyên thuyên, hai tay chắp vào nhau tỏ ra hâm mộ:
“Ngài ấy đẹp trai như thế, lại có cô bạn gái xinh đẹp lại lo cho anh ấy đến vậy, anh không biết đâu, lúc hay tin anh ấy bị tai nạn, ngay cả nói cũng không thốt thành lời nữa kìa, trông vẻ mặt cô ấy tội lắm. Thật đáng ngưỡng mộ!”
Đáy mắt anh chợt hiện lên nỗi hụt hẫng không thể tả, bi thương, xót xa. Anh đang mong điều gì chứ? Cô gái đó đâu phải là Phương Nhã của anh. Cô ấy đích thị là người yêu của Kevin. Chẳng trách anh nhìn thấy quen như thế. Thì ra là anh đã nhìn thấy ảnh của cô ấy qua điện thoại của Kevin, hôm vị giám đốc trẻ tuổi ấy say rượu, và anh đã bắt máy nói vài câu với cô gái đó.
Anh nuốt nước bọt vào trong cổ họng đắng nghét, cố cất giọng bình thường nhất có thể:
“Giám đốc bị tai nạn gì? Có nghiêm trọng không?”
“Cuộc phẫu thuật đã trôi qua cách đây mấy tiếng rồi, xem ra chỉ cần tịnh dưỡng vài tuần là sẽ khỏi! Nhưng mà, sao anh hỏi nhiều thế? Anh là gì của anh ấy à?”
“Tôi chỉ là một vị khách trú trong khách sạn của anh ấy thôi!”
Lúc nói câu này ra, cô y tá trẻ kia nhìn thấy được nụ cười chua chát trên gương mặt Quốc Thịnh. Không hiểu sao, người đàn ông điển trai lịch lãm thế kia, trong đôi mắt lại phảng phất một nỗi buồn khôn xiết, bi ai, đau khổ, khiến cho những người nhìn sâu vào mắt anh cũng phải nhói lòng.
Đứng dưới bầu trời đêm tối của mảnh đất Seoul, lòng Quốc Thịnh cảm thấy cô đơn cùng cực, cảnh vật xung quanh đều lạ lẫm, khiến cho một người mang tâm sự đầy mình như anh không khỏi se thắt cõi lòng. Anh nhắm nghiền mắt, cảm nhận từng mạch máu trong người tuôn trào, cảm nhận sự hụt hẫng tột cùng của mình khi nhận ra bản thân mình đã quá lo xa, quá nghĩ nhiều về một cô gái chỉ mới gặp một lần duy nhất.
Có lẽ, hai năm qua, anh quả thật đã quên mất giọng của cô rồi!
Giọng nói của người anh yêu, tuyệt đối sẽ không phải là cô gái đó.
Cơn gió se lạnh khẽ vút qua người, khiến hô hấp trong phổi anh chợt thắt lại, lồng ngực đau đớn, anh đưa tay che cơn ho sắp sửa tái phát:
“Khụ … khụ!”
Lại là cơn ho đáng ghét! Dù rằng căn bệnh không đến mức nghiêm trọng, chỉ cần duy trì sự điều đặn trong việc uống thuốc, tất nhiên sẽ khỏi!
Viêm Phổi! Anh phát hiện bản thân mình bị viêm phổi cách đây một tuần. Thỉnh thoảng, cơn tức ngực hoành hành, khiến anh chợt khó thở, và đôi khi lại ho ra máu.
Nhưng rồi anh vẫn không quan tâm, lòng chỉ muốn tìm lại Phương Nhã, lòng chỉ mong cô đứng ở trước mặt anh, để thỏa mãn lòng nhung nhớ của anh.
Nhớ cô trong quay cuồng, da diết, anh đã không chịu nổi, đành phải kiếm rượu, xóa tan đi muộn phiền trong lòng. Và cũng vì thế, ngày đó anh đã gặp Kevin, và rồi hôm nay, trời xui đất khiến đưa anh và cô gái có giọng nói giống Phương Nhã gặp mặt nhau, làm anh như một tên ngốc, kiếm từng phòng trên tầng 12 chỉ để nhìn thấy cô gái đó.
Từ khi bước chân vào mảnh đất Seoul này, lòng anh trở nên vô cùng nặng nề đến khó chịu, nỗi nhớ cô càng quay quắt, cồn cào hơn. Rất may là nơi đất khách xa lạ này, anh còn có thể gặp mặt được người bạn thân lâu năm xa cách, có thể cùng nhau chuyện trò vui vẻ. Điều này đã giúp anh thanh thản đi một ít.
Hít một luồng khí lạnh vào trong khí quản, anh thở hắt, cố lấy lại tinh thần.
Thôi thì trước khi về Việt Nam, ngày mai anh sẽ đến thăm vị giám đốc trẻ tuổi đó. Xem như là lời tạm biệt cuối cùng khi anh rời khỏi sứ sở Hàn Quốc này vậy!
*****♥*****
Bầu trời quang đãng, ánh nắng hiền diệu lan tỏa khắp phòng, Kevin mơ hồ chớp mắt nhìn cô gái đang nằm ngủ ngon lành, đầu còn vô tư gác lên bàn tay anh rất tự nhiên. Anh như hóa đá, mở căng mắt ra nhìn cho kỹ để chứng minh bản thân không nhìn lầm. Tại sao cô lại nằm ngủ ở đây? Chẳng phải đêm qua lúc nghe xong lời tỏ tình của anh thì cô đã chạy như như bay ra khỏi phòng hay sao???...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây