“Em gửi xong rồi!”
“Vậy thì tốt! Cảm ơn em!”
Nói xong anh ngắt luôn cuộc trò chuyện, âm thanh bên đầu dây kia vang lên tiếng tút tút ngắt quãng như tăng thêm sự hụt hẫng trong lòng Cẩm Tú. Cô chới với, miệng sắp sửa thốt ra vài câu hỏi thăm thì đành phải nuốt vào, lồng ngực như thắt lại, đành cắn môi uất ức:
“Một câu hỏi thăm với nhau lại khó nói như vậy sao anh?”
Cô đờ đẫn một hồi, chiếc điện thoại giữ yên trên tay lúc này đã chịu hạ xuống, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo, rồi lại tự an ủi mình rằng anh quá bận rộn trong công việc mới lạnh lùng với cô như thế, rồi vài hôm nữa thôi, anh sẽ về lại bên cô.
Chợt ánh mắt cô nhìn vào chiếc bàn làm việc của Quốc Thịnh, khẽ lắc đầu vì mọi thứ trên bàn quá bề bộn. Cô nhanh tay dọn dẹp, sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, còn những giấy báo thì cất kỹ càng vào trên kệ.
“Bộp!”
Một quyển sách dày cộm rơi ra từ kệ sách rớt xuống đất, những trang giây cũng theo gió mà lật tứ tung, rồi vô tình dừng lại ngay một trang, trong đó có kẹp lấy một bìa hồ sơ nhỏ màu trắng. Ngẩn người vài giây, cuối cùng cô tò mò lấy ra xem.
Bìa sơ mi được bọc gói rất cẩn thận, trong đó được cất giữ một sấp giấy dày cộm, cô kiên nhẫn lấy ra từng tờ, rồi trong tích tắc, đôi mắt cô nheo lại, bàn tay bất chợt run rẩy khi trông thấy những dòng chữ trên giấy.
Đơn xin cai nghiện! Bệnh án! Và giấy tờ cai nghiện tất cả đều chất chồng trong bìa hồ sơ màu trắng, hơn thế nữa trong tất cả những hồ sơ này đều chỉ có một cái tên duy nhất – Mai Hữu Nghĩa.
Sắc mặt cô trắng bệnh, ánh mắt di chuyển từng chữ một trên trang giấy rồi dừng ngay tại con số thời gian nhập thủ tục cấp phép cai nghiện – là ngày này của hai năm về trước.
Trong giấy tờ có ghi rõ, người đàn ông này đã cai nghiện hai lần, nhưng vẫn không lần nào có kết quả khả quan, chứng nào tật nấy. Và kinh phí trả tiền trong hai năm qua không phải là con số nhỏ. Nghĩa là Quốc Thịnh đã giấu cô chi tiền giúp đỡ người đàn ông này cai nghiện trong suốt hai năm qua…
Đôi mắt cô tóe lửa, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy những giấy tờ trước mặt, cố kiềm nén để không phải xé nát chúng, nghiến răng rít lên:
“Hữu Nghĩa - ba của Phương Nhã sao????” - Cô tức giận đập hai tay lên bàn, ngón tay cũng theo đó mà cào sát vào mặt bàn, cả thân người run lên theo từng hơi thở đứt quãng -” Phương Nhã! Kiếp trước tôi và Quốc Thịnh đã mắc nợ gì cô, mà kiếp này lại đeo bám chúng tôi dai dẳng như thế. Hết hồ ly tinh như cô xong thì lại đến người cha đáng quý của cô, giấu diếm tôi chăm lo cho ông ta suốt hai năm trời!!!! Gia đình các người giỏi lắm!!!”
Cố gắng nuốt cơn giận vào trong cuống họng, cô nắm lấy những giấy tờ trên bàn, mắt quét thật nhanh vào số điện thoại của trung tâm cai nghiện, môi bất giác cong lên thành một nụ cười giễu cợt, nham hiểm. Dưới làn gió lồng lộng, những giấy tờ trên bàn phút chốc bay tứ tung trong phòng, ánh mắt của Cẩm Tú chợt lóe lên một tia sáng lướt qua thật nhanh, rồi vụt tắt.
Trong lúc đó, cách ngôi nhà của Quốc Thịnh vài ba con đường ...
Một người đàn ông tướng tá cao ráo, tay cầm chai rượu nốc lấy nốc để, tóc tai bù xù, mình mẩy hôi hám, bước chân đi xiêu vẹo khiến những người xung quanh ai nấy đều tránh xa, đôi mắt anh ta đờ đẫn nhìn vào đôi nam nữ trước mặt, rồi lại sấn tới ôm chầm lấy cô gái kia:
“Phương Nhã! Em đấy à?”
Người đàn ông kia đầu óc mụ mị, nhìn vào khuôn mặt người con gái mình vừa mới ôm, đổ ập vào mắt mình. Rồi bất chợt có tiếng hét lên đầy giận dữ, cùng lúc một cú đấm nhanh chóng đập vào mặt anh ta, ngã phịch xuống đất, kèm theo đó là giọng đanh thép của một người rít lên:
“Thằng khốn, mày làm gì bạn gái tao thế hả?”
Người con trai mắt nổi đầy gân xanh, nhào đến đánh túi bụi lên người của anh ta, không ngừng mắng nhiếc xối xả. Những người xung quanh cũng bu quanh đấy vì tò mò, một số người huýt sáo đầy thích thú, cũng có một số chạy đến can ngăn, nhưng đều không xi nhê gì.
“Cho mày chừa cái tật dê cụ này! Chết đi, thằng bệnh hoạn. Đụng đến bạn gái tao à? Chết đi!”
Người thanh niên kia vẫn đánh tới tấp lên thân, lên lưng và ngực anh ta, nhưng sau một hồi không thấy người đàn ông kia phản ứng, cộng thêm sức lực cũng đã mệt nhoài, nên sức mạnh đã giảm, mắt trợn trừng nhìn thân người đàn ông nằm dưới đất như thể anh ta là sinh vật lạ.
Khuôn mặt người đàn ông ấy tưởng chừng như chỉ mới ngoài ba mươi, cả người đều mặc một bộ đồ cũ rích, dơ dáy bẩn thỉu, râu ria mọc đầy cằm, chỉ có đôi mắt luôn vô hồn, trơ ra đó nhìn người con gái mình vừa mới ôm ban nãy, trong lòng chua xót và dấy lên một sự căm phẫn tột cùng.
Bị đánh bầm dập, cả người đầy thương tích, nhưng dường như càng bị đánh thì càng tỉnh táo!!!!
Đôi mắt anh ta sáng lên, quắc mắt nhìn người thanh niên trước mặt, giọng đầy phẫn uất:
“Đánh đi! Đánh chết tao đi!”
Ngay lập tức mọi hoạt động của anh ta dừng hẳn lại, các cơ trên mặt như căng ra, toàn thân cứng đờ. Ngẩn người một hồi lâu, sau đó liền chỉnh sửa lại áo quần, khẽ hừ một tiếng đầy khinh bỉ:
“Thằng điên!”
Dứt lời, anh ta đá thêm vào bụng người đàn ông kia thêm vài cú nữa, rồi mới hậm hực kéo tay cô bạn gái bỏ đi.
Những người xung quanh cũng dần tản ra, còn lại một số người tốt bụng cũng kéo đến bu quanh người đàn ông kia, e dè hỏi han. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng bao trùm, anh ta vẫn không hé môi đến nửa lời, chỉ ngả đầu ra sau, nằm dài xuống mặt đất. Được vài phút, ai nấy cũng đều chịu không nổi mà bỏ đi.
Bất giác, anh ta đưa bàn tay lên che đôi mắt của mình, mắt nhắm nghiền hít lấy mùi của ánh nắng gay gắt, trạng thái bắt đầu chìm vào giấc ngủ, vô thức để bản thân trôi tuột về ký ức của quá khứ…
Dưới hàng ngàn vì sao lấp lánh, đôi tay của một cặp nam nữ đan chặt vào nhau, trao cho nhau những nụ cười ngọt ngào, và lời nói đường mật. Người con gái có mái tóc tém để lộ bờ cổ trắng ngần và đôi bông tai màu bạc chiếu sáng, như phủ quanh đôi mắt. Cô ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh thật nhẹ, thủ thỉ gọi tên của người yêu. Lời hứa của tình yêu chung thủy luôn nhẹ nhàng như làn khói, đến rồi đi chỉ trong vụt tắt ...
“Chúng ta chia tay, anh đừng đến làm phiền tôi nữa!!!!”
Những ngày tiếp theo sau đó, có lẽ hệt như chốn địa ngục, tiếng rít lên đầy lạnh lùng đầy tàn khốc của cô như bóp nát trái tim anh. Khi đó, cô đứng một chỗ, ôm lấy người đàn ông kia, phủ đôi mắt băng giá ấy lên người anh, hình ảnh đó chưa bao giờ anh dám nghĩ đó lại là sự thật ...
“Cô là loại đàn bà bần tiện như thế sao? Vì cái gia đình của tôi không đủ đáp ứng lòng tham của cô thôi sao?” – Giọng anh trở nên giá buốt, Sự thật tàn khốc đang dần thiêu đốt con người anh, khiến lòng tin nơi anh trở nên chết dần chết mòn, bất giác cười khẩy – “Thì ra trước giờ tôi yêu lầm phải người đàn bà thối tha như cô. Sẵn sàng vì cô mà gạt bỏ gia đình, Giang Phi Vũ như tôi lại có ngày này!!! Hahaha! Thật nực cười!”
Cô nhìn anh đầy ngao ngán, tay xoa lấy đùi nõn nà trắng trẻo của mình đầy khiêu gợi, miệng vẫn còn buông lời gợi tình:
“Anh phải cám ơn tôi mới phải. Tôi gạt anh thì anh mới có kinh nghiệm, để lần sau không còn dám ngây thơ tin người như thế nữa, đúng không? Nhưng mà... nếu anh muốn lên giường với tôi thì được thôi. Nể tình anh “ đáng yêu” như thế, sau anh chàng này tôi sẽ khuyến mãi cho anh một đêm ân ái. Chịu không?”
Vừa nói cô vừa đưa mắt nhìn người con trai kế bên đầy khiêu gợi, cho đến khi nhìn thấy cả người anh cứng đờ ra, sống lưng thẳng đơ liền hả hê cười to, trong tích tắc bóng dáng của cả hai đã khuất nhanh như làn khói......
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: