Trong khi đó, tại quán bar Night…
“Xin lỗi! Tôi thấy tình trạng anh lúc này không được tốt! Không khéo anh say thật không biết đường về, tôi phải cõng anh về khách sạn thì mệt lắm!”
Quốc Thịnh trao điện thoại tận tay Kevin, nháy mắt với anh, giọng vô tư cười đùa. Bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của người con trai trước mặt, Kevin trở nên lúng túng xấu hổ, mắt liếc nhìn sang nơi khác, khẽ ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng trong lòng thì thật mong người con gái đó xuất hiện tại nơi này.
Bất giác, Quốc Thịnh khẽ nghiêng đầu, mi mắt hơi cụp xuống, anh xẵng giọng hỏi:
“Cô ấy là bạn gái à?”
Kevin hơi ngỡ ngàng với câu hỏi đó, không biết trả lời thế nào thì lần này điện thoại Quốc Thịnh reo lên.
Khẽ cau mày, Quốc Thịnh nhận ra cuộc gọi đến là của cấp trên, biết rằng không khí xung quanh không thích hợp để bắt máy. Anh liền cười gượng gạo với Kevin, chỉ tay vào điện thoại nói:
“Tôi phải ra ngoài nói chuyện với sếp! Xin lỗi nhé!”
Không kịp để vị giám đốc trẻ tuổi phản ứng, anh đã sải bước thật nhanh ra ngoài. Và cũng trong lúc đó, Phương Nhã bước vào trong. Không hẹn mà gặp, họ vô tình lướt qua nhau, như một biến chuyển éo le của cuộc đời họ.
Khoảnh khắc như dừng lại, một cảm giác kỳ lạ chưa từng có, một hơi ấm quen thuộc níu giữ đôi chân họ. Bất chợt, cả hai cùng xoay người lại, nhưng khi đó trước mặt chỉ là cánh cửa to lớn của quán Bar khép hờ lại …
Một người đứng bên ngoài, một người ở bên trong. Chỉ cách nhau có một cánh cửa, nhưng cả hai vẫn nhìn về phía nhau, dù rằng không hiểu rõ cảm xúc vừa mới thoáng qua phải chăng là ảo giác???
Rồi chuyện gì cũng nhanh chóng trở về quỹ đạo của nó. Phương Nhã lập tức gạt bỏ cảm giác khi nãy, tiến tới thật sâu vào trong quán, mắt đảo xung quanh tìm kiếm Kevin.
Đứng lặng một hồi lâu, cuối cùng cô cũng dần quen với ánh đèn mập mờ trong Bar, và định vị được nơi anh ngồi. Khẽ hít thật sâu, cô từ tốn tiến tới bên anh, ngồi sụp xuống chiếc ghế bên cạnh, cất giọng hằn học:
“Kevin! Tại sao anh lại uống nhiều rượu như thế?”
Nhìn thấy một đống chai rượu ngổn ngang trên bàn, Phương Nhã cảm thấy lòng khó chịu, tay nắm lấy hai vai anh vực dậy, nhìn thấy đôi mắt anh đỏ ngầu thì lại không tránh khỏi sốt sắng:
“” Kevin! Anh say quá rồi! Ta về thôi!”
Vừa nói cô vừa dìu anh đứng dậy, tay móc ví tiền ra thanh toán, lắc đầu ngao ngán nhìn những chai rượu trên bàn. Đột ngột hơi thở của anh phả vào cổ cô, gây nhồn nhột, giật mình quay lại thì bắt gặp ngay bờ môi của anh gần ngay trước mặt mình.
“Jessica! Em đến rồi à?”
Anh dường như lúc này mới nhận ra được sự hiện diện của cô, bèn nở một nụ cười thật tươi. Đầu óc anh đã trở nên mụ mị, hoàn toàn mất tỉnh táo, nhưng vẫn cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập dữ dội, khi đang cùng cô ở một cự ly quá gần.
“Kevin! Đừng giãy! Anh nặng quá, em sắp té rồi!”
Phương Nhã nhăn nhó mặt mày, hơi thở trở nên đứt quãng vì cả thân người nặng chịch của anh ghì xuống. Nhưng rồi chỉ trong giây phút cô sắp khụyu người xuống, thì đột ngột bàn tay mạnh mẽ của anh lại ôm lấy eo cô, ghì sát vào ngực mình.
“Coi chừng ngã!”
Trống ngực đập thình thịch, hai má nóng ran. Cô không còn phân biệt được tiếng tim đập dữ dội đó là của cô hay của anh, chỉ phát hiện được đầu óc bản thân như quay cuồng,cảm nhận được một luồng ấm áp, yên lành trong lòng anh.
Vài phút sau đó, cô nhanh chóng đẩy anh ra, một tay giữ lấy bên ngực, ngăn cho tim không đập mạnh nữa. Trừng mắt nhìn anh, miệng bỗng cứng họng không nói được gì, bèn gọi chiếc taxi từ xa đang tiến tới, lôi Kevin ngồi vào trong xe.
Về đến biệt thự, mấy người làm trong nhà bước tới giúp cô dìu anh lên phòng, khi đó anh đã ở trong tình trạng say khướt, không còn biết gì xung quanh nữa…
Nhìn thấy anh mệt mỏi nhắm nghiền mắt, khuôn mặt vùi trong cánh tay, Phương Nhã chợt thấy tức mình, cô bèn cúi xuống đắp chăn cho anh, chỉnh lại tư thế nằm, rồi nhìn anh đầy trách móc:
“Tại sao lại uống nhiều như thế? Uổng công em lo cho anh, thì ra là đi vào quán bar uống rượu cơ đấy?”
Im lặng một hồi lâu, cô bỗng nhớ lại cảm giác ban nãy, khi cô nép vào lòng anh như một con mèo nhỏ, cảm nhận từng thớ thịt trên người anh căng ra, và nhịp tim đập mạnh, quả thật lúc đó cảm giác người con trai đứng trước mặt không còn là Kevin bình thường cô quen biết nữa, mà là một người cô có thể trao cảm giác an toàn, bình yên, ấm áp khi bên anh!
Bất chợt, Kevin khẽ cựa quậy người, miệng nói mớ:
“Jessica!”
Chiếc chăn dày cộm khẽ tung ra khỏi người Kevin, cô đành phải cúi xuống đắp lại, nhưng rồi ít phút sau, anh lại tung chăn ra tiếp. Cứ mấy lần như vậy, cô không tránh khỏi bực mình, lần này tay giữ khư khư lấy chiếc chăn, miệng quát:
“Anh có ngủ yên được không hả?”
Như nghe được tiếng quát tháo của cô, mi mắt anh khẽ động đậy, mở hở, đôi mắt mơ màng nhìn bóng dáng người con gái trước mặt, cất bằng giọng không to, không nhỏ, chỉ đủ mình cô nghe:
“Anh yêu em, Jessica!”
Chương 8: Con tim thổn thức
“Tưởng là mọi thứ chỉ là ảo giác, là động lòng nhất thời. Nhưng hóa ra tình cảm đó đã vô thức thâm nhập vào tân xương tủy, từ rất lâu rồi!”
Ngày hôm sau...
“Reng! Reng!”
Tiếng chuông điện thoại réo lên liên hồi trên đầu giường khiến Quốc Thịnh không còn lơ đi được nữa, đành bắt máy trong tình trạng ngái ngủ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy mệt mỏi:
“Alo”
“Quốc Thịnh! Bên thị trường Hàn Quốc đã có phản ứng. Anh hãy mau trình duyệt những tài liệu anh vừa thu thập được, kiểm kê lại toàn bộ rồi đưa cho tôi qua email. Tôi chờ”
Anh liền tung chăn, lập tức ngồi phắt dậy. Tuy nhiên do hậu quả của việc uống say đêm qua nên vừa mới tỉnh giấc liền không tránh khỏi choáng váng, xây xẩm mặt mày. Tuy nhiên đôi mắt lúc này đã mở to hẳn lên, một tay day day thái dương, giọng trầm xuống:
“Vâng, tôi làm ngay!”
Cúp xong điện thoại, anh lắc đầu vài cái cho tỉnh táo, rồi lấy ngay cái USB màu xanh ngọc cắm vào chiếc laptop luôn kề cận bên mình, mắt căng thẳng nhìn vào màn hình, tay rà chuột. Nhưng rồi chưa kịp 1 phút sau, đồng tử anh như giãn ra, chân mày nhíu chặt lại, một tay ôm lấy mặt than khổ:
“Trời đất! Mình quên mất chưa lưu dữ liệu vào USB!”
Ngồi day trán một hồi, cuối cùng anh quyết định lôi từ trong túi áo treo trên đầu giường ra chiếc điện thoại, dò tìm tên trong danh bạ, rồi ấn nút gọi.
Đến khi màn hình điện thoại hiện lên tên “Cẩm Tú”, anh mới giật mình nhớ lại ngày hôm qua là sinh nhật của cô ấy. Vậy mà anh lại quên mất, ngay cả một cuộc gọi chúc mừng sinh nhật cũng không có…
“Quốc Thịnh!”
“Ơ… Cẩm Tú…”
Đột nhiên nghe thấy giọng nói phấn khởi đầy vui mừng của cô, tim anh bỗng ngưng một nhịp, sự ray rứt như đè nén tâm can anh, khiến cho anh ngộp thở. Mỗi lần khi đối diện với sự nồng nhiệt của cô, anh vừa cảm thấy có lỗi, nhưng cũng không tránh khỏi khó chịu:
“Cẩm Tú! Trong máy có một số dữ liệu anh cần. Em hãy vào ổ D tìm kiếm thư mục bản duyệt, save hết qua email giúp anh nhé!”
Đầu dây bên kia bỗng dưng im bặt, rồi lại bất ngờ thốt lên:
“Anh không phải đã lưu vào laptop rồi sao?”
“Quả thật anh đã lưu vào laptop, nhưng bản chỉnh sửa của đối tác thì lại nằm trong máy ở nhà. Em nhanh chóng tìm kiếm rồi gửi qua email giúp anh nhanh nhé!”
“Được, được. Em làm ngay! Anh đợi chút nhé!”
Cẩm Tú vội vã chạy vào phòng làm việc và mở máy tính lên, nghe thấy giọng căng thẳng của anh qua điện thoại cũng khiến lòng cô hoang mang theo. Mắt theo đó cũng chăm chăm nhìn vào màn hình.
Bàn phím lập tức vang lên âm thanh lạch cạch, cô nhanh chóng gửi những dữ liệu vào mail của anh, một bên vai được áp sát chiếc điện thoại kề vào tai mình, cất tiếng:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: