“Thì ra anh cũng là người Việt!”
Anh nhấp một ngụm rượu, lòng cảm thấy bớt nặng nề đi chút. Dường như gặp được một đồng hương nơi đất khách xa lạ, cũng có thể khiến tâm tình thoải mái vui vẻ được mấy phần. Vào đúng lúc anh định cất lời thì Kevin đã lên tiếng trước, giọng trở nên điềm đạm hơn, nhưng có vẻ không được mấy tỉnh táo:
“Nhìn anh, tôi có cảm giác chúng ta đang đồng tâm sự!”
Quốc Thịnh ngẩn người, không kịp phản ứng lại thì Kevin lúc đó lại nói:
“Có phải là cô gái trong tấm ảnh đó không?”
**********
Phương Nhã bước xuống taxi, chân rảo bước thật nhanh vào khách sạn Red, hồ hởi cất giọng với anh chàng nhân viên đứng cửa:
“Anh ơi! Cho tôi hỏi, có giám đốc ở đây không?”
Anh nhân viên ngẩn người, nhăn trán nhìn cô hỏi lại:
“Cô nói cái gì?”
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của chàng trai, cô mới sực nhớ ra là ban nãy mình hỏi bằng tiếng Việt, bèn chuyển giọng sang tiếng Anh:
“Anh cho tôi hỏi có giám đốc ở đây không?”
“Dạ thưa cô, cô có hẹn trước với giám đốc không? Tên cô là gì?”
Cô ngây người một lát, quên mất là chưa bao giờ đặt chân vào khách sạn này, nên không ai biết cô là ai cả. Định bụng sẽ muốn lên tìm anh trao tận tay chiếc áo khoác, nhưng thân phận của anh là gì, đâu phải ai muốn gặp là có thể gặp!
“Thôi vậy! Nhờ anh trao giùm giám đốc cái áo khoác! Tôi về đây!”
Vừa bước chân ra khỏi cửa khách sạn, đầu óc cô như tỉnh táo hẳn, lòng hoài nghi hành độc kỳ cục của mình từ nãy đến giờ, việc đem áo khoác cho anh đâu cần cô phải cất công đem tới, chỉ việc nhờ người làm là được thôi mà!???
Nghiêng đầu ngẫm nghĩ, thái độ của cô có vẻ rất sốt sắng, cô lo lắng cho anh thế này có phải là hơi quá không? Hơn thế nữa, giờ cũng đã tối, có lẽ anh cũng sắp về rồi…
Nghĩ đoạn, cô liền lấy máy ra gọi điện, nhưng tiếng chuông chỉ vừa kêu một tiếng thì lại cúp máy thật nhanh. Mắt lại nhìn chăm chăm vào trong khách sạn, lòng không khỏi thở dài:
“Sáng giờ anh ấy không gọi cho mình, có lẽ là bận. Mình không nên phiền thì hơn!”
Gió khẽ sượt qua người, mái tóc của Phương Nhã khẽ tung bay trong gió. Cô thở ra làn khói, hai tay đút vào túi áo để giữ ấm, xoay người cất bước.
Nhưng rồi chân chợt khựng lại, đôi tay lì lợm lại lấy ra chiếc điện thoại màu hồng nhỏ xinh, tay chần chừ bấm số…
**********
Dưới tiếng nhạc xập xình, đôi mắt Kevin đen tuyền nhìn sâu vào mắt Quốc Thịnh, mặt không biểu lộ cảm xúc.
“Anh nói gì?” – Tay Quốc Thịnh hơi co lại, khóe môi giật giật.
“Cô gái trong ví của anh, tôi không cố tình nhìn thấy đâu! Xin lỗi, tôi nhiều chuyện quá!”
Kevin bắt đầu nói lung tung, tay xua xua phân bua, rồi lại gục đầu xuống cạnh bàn, cả người như bị trút hết sức lực, miệng nói ra những câu không rõ nghĩa, lí nhí, đến mức Quốc Thịnh không thể nghe rõ anh nói gì:
“Anh sao vậy? Đừng uống nữa, say quá rồi!”
“Không hiểu sao, tôi cảm giác được chúng ta có điểm nào đó chung thì phải. Dù có thể tâm trạng anh giờ không giống tôi…”
Mặt Kevin càng đỏ hơn, cười ngây ngất, tay quàng qua vai Quốc Thịnh ra vẻ thân thiết,đầu gật gù:
“Đã tới đây rồi, uống cho đã đi! Mặc kệ mọi thứ bên ngoài, mặc kệ tất cả! Uống đi!”
Anh kề sát ly rượu lên môi mình, môi nở một nụ cười chua chát. Quốc Thịnh cản mãi không được, cuối cùng chỉ đành ngồi uống với anh, mắt nhìn chăm chăm vào chàng trai trước mặt, lòng không tránh khỏi hoài nghi.
Người con trai này nhìn ra được tâm trạng của anh, còn đoán được nguyên nhân vì người con gái trong bức ảnh. Tuy rằng đang say rượu, nhưng cứ hễ một lời nói thốt ra đều nhắm trúng tim đen của anh, rốt cuộc là thế nào?
Đúng thật anh đã có cảm tình với thái độ hòa nhã và thân thiện của Kevin, nhưng khi bị môt người xa lạ không quen biết nhìn ra tâm can của mình, anh quả thật cảm thấy có đôi chút khó chịu. Người con trai này lại còn nói rằng cả hai đều đồng tâm sự, vậy chẳng lẽ bộ dạng say khướt lúc này là vì một cô gái nào đó?
Bất giác, trong lòng anh dấy lên một cảm giác tò mò, nhưng lối suy nghĩ ấy liền bị dập tắt bởi tiếng chuông điện thoại. Liếc nhìn điện thoại trên bàn rung lên bần bật, anh đoán ngay là của Kevin, liền cất giọng, tay đẩy đẩy vai anh chàng khi đang ở trong tình trạng say bí tỉ:
“Kevin! Anh có điện thoại!”
Nhìn điện thoại rung lên liên hồi, tiếng nhạc trong quán át hẳng tiếng chuông điện thoại, anh lắc đầu nhìn Kevin đã gục mặt xuống bàn, tay rờ rẫm mò lấy điện thoại bắt máy:
“Alo!” - Kevin bắt máy trong khi hai đôi mắt vẫn nhắm nghiền, một tay xoa thái dương vì đau đầu.
Đầu dây bên kia chợt nín bặt, rồi lại bất ngờ thốt lên đầy ngạc nhiên:
“Kevin! Sao giọng anh lạ thế? Anh uống rượu à?”
Nghe giọng nói khó chịu cất lên, Kevin như sực tỉnh, vội ngóc đầu dậy, nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại: “Jessica?”
“Anh đang uống cùng khách hàng à?” - Bên kia Phương Nhã khẽ cau mày, giọng xen lẫn hụt hẫng.
Tay cầm điện thoại bỗng cứng ngắt, anh chưa kịp mở miệng nói gì thì ngón tay cái vô tình đụng phải nút tắt, thành ra kết thúc luôn cuộc gọi. Đến khi tiếng tút tút vang lên thì khuôn mặt anh đã tối sầm lại, đầu óc mụ mị quẳng luôn điện thoại lên bàn, không thèm đếm xỉa tới nữa.
Anh không nghĩ rằng bản thân đã vô tình ngăt cuộc gọi, mà cứ đinh ninh rằng chính cô là người cúp máy trước. Không dằn lòng được, anh trút nốt ly rượu còn đang uống dở trên bàn cho thỏa cơn tức.
Quốc Thịnh ngẩn người nhìn Kevin giận dữ trước mặt mà không tránh khỏi tò mò. Jessica! Cái tên là của một cô gái. Dường như là một người rất quan trọng trong lòng vị giám đốc trẻ tuổi này!
Điện thoại Kevin lại rung lên bần bật, trên màn hình nhấp nháy tên của Jessica, đến lúc này Quốc Thịnh mới nhìn thấy được bức ảnh của một cô gái, mái tóc xoăn, cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai.
Anh thấy Kevin khẽ hừ một tiếng, mắt cố tình lơ đi cuộc gọi của người con gái tên Jessica đó, tiếp tục kêu thêm một chai rượu nữa. Cảm thấy bắt đầu không ổn, anh liền với tay ngăn cản chàng trai say bí tỉ trước mặt:
“Được rồi! Uống đủ rồi!”
Kevin khẽ cau mày, nhìn vào điện thoại cứ rung lên bần bật trên bàn, lì lợm không bắt máy, cố thản nhiên xem như không thấy gì. Nhưng có vẻ như người gọi không có ý định bỏ cuộc, vẫn kiên trì gọi liên tục, không ngừng nghỉ.
Quốc Thịnh không còn nhẫn nại được nữa, bèn nói:
“Không bắt máy thật à?”
Kevin lãnh đạm nhìn chăm chăm vào màn hình, ánh mắt dường như đã bị lung lay, lưỡng lự. Bất giác, Quốc Thịnh cảm thấy anh thật giống trẻ con.
Nhìn thấy bàn tay vị giám đốc trẻ vẫn cứng đờ như khúc gỗ, không hiểu sao Quốc Thịnh lại với tay lấy điện thoại, tự động bắt máy, để Kevin trơ mắt ra nhìn anh đầy ngạc nhiên:
“Chào cô, hiện giờ bạn cô đang rất say rồi. Cô mau đến bar Night nhanh nhé!”
Định xả cơn bực tức vì ban nãy bị cúp máy đột ngột, Phương Nhã liền đơ lưỡi khi nghe giọng lạ của một người con trai khác:
“Ơ… anh là…”
Giọng nói the thé cất lên khiến Quốc Thịnh khẽ giật mình, các cơ trên mặt dường như đông cứng lại, vài giây sau anh mới chậm chạp lên tiếng, tự cười mình sao dạo này nảy sinh ra ảo giác quá nhiều:
“Nếu cô không đến đây ngay. E rằng bạn cô sẽ uống đến say khướt rồi không biết luôn đường về nhà mất!”
“Ơ, được! Tôi đến ngay!” – Nghe giọng nói vừa lạ vừa quen ấy thốt lên, tim cô khẽ ngưng một nhịp. Nhưng miệng vẫn cứ trả lời, suy cho cùng cô vẫn quan tâm đến lời nói của anh ta hơn. Kevin uống rượu với một người nào đó? Nhưng bình thường ngoại trừ tiếp đãi khách hàng, anh đâu có uống rượu nhiều đến mức nghiêm trọng như lời người con trai kia nói??
Phương Nhã gập nhanh chiếc điện thoại bỏ vào trong túi, tức tốc chạy đi…...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: