“Ba mẹ mày đã trốn nợ, ba tao điên tiết lùng sục khắp Quận 4 này cũng không thấy bóng dáng ông bà già mày đâu. Nên đành phải trút món nợ lên đầu đứa con của họ thôi!!!!”
Tim Phương Nhã co thắt lại, cô rên rỉ vì axit đang ngấm ngần phá hủy từng thớ thịt trên người, đau đến buốt óc, cả người như co rút lại, tay giữ chặt áo Cẩm Tú, hét lên:
”Cô…”
Chát!
Năm đầu ngón tay in trên mặt Phương Nhã ngay tức khắc. Cẩm Tú nghiến răng nghiến lợi gào lên:
“Mày kêu cái gì??? Oan ức lắm sao? Đau khổ lắm sao? Biết điều thì hãy tự nhắm mắt coi như là xui xẻo nên mới gánh lấy hậu quả này đi! Còn nữa, đừng có mà tơ tưởng đến Quốc Thịnh! Anh ấy là của tao!”
Cẩm Tú vừa nói vừa vỗ bốp bốp lên má sưng vù của Phương Nhã, hai mắt sứng húp, một bên má đã bị phỏng nặng, quần áo cũng rách rưới cùng ”chiến tích” của vụ tạt axit ban nãy.
Bất lực, miệng kêu ú ớ, Phương Nhã không còn sức lực để phản kháng nữa, đầu óc quay cuồng, vết đau âm ỉ trên người nhói lên từng hồi, khiến cô ngã xuống đất bất tỉnh. Trước khi rơi vào trạng thái vô thức, cô còn nghe thấy loáng thoáng lời nói khinh miệt của người từng là bạn thân nhất của mình.
“Nếu không phải vì Quốc Thịnh, tao có chết cũng không làm bạn với mày”
Ngày đó, bầu trời âm u, mây đen tối mịt, trời như nổi dông tố, đường không một bóng người. Một cô gái vật vã với nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, ngất lịm ngay trên đường vắng cho đến sáng ngày hôm sau, một người lạ tốt bụng đã đưa Phương Nhã vào bệnh viện. Khi đó, khuôn mặt xnh đẹp của cô đã bị hủy hại gần phân nửa…
Cuộc sống hoàn toàn không ai đoán trước được chữ ngờ, số phận của Phương Nhã, cuộc đời của Phương Nhã, ngay từ giây phút đó tất cả đều biến đổi.
Trong những ngày nằm viện, Phương Nhã dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Cô thường hay khóc và sợ hãi, tâm trí không lúc nào được yên, trong lòng luôn có cảm giác bản thân sẽ bị bỏ rơi ột mình. Cứ như vậy, những ngày tiếp theo sau đó, cuộc sống của Phương Nhã là những chuỗi ngày của địa ngục.
Cô nhớ anh, nhớ người con trai mà bản thân vô cùng yêu sâu đậm. Chỉ cần anh xuất hiện và ôm cô vào lòng thôi. Chỉ cần như vậy, Phương Nhã có lẽ sẽ sẵn sàng bỏ mặc tất cả.
Thế nhưng đã bốn ngày trôi qua, những người đến phòng bệnh của cô ngoại trừ y tá thì toàn bộ đều là người thân của những bệnh nhân cùng phòng. Bóng dáng chàng trai cô mong gặp nhất, thậm chí dù một lần cũng chưa từng xuất hiện.
Mãi cho đến ngày cuối cùng của tuần, anh mới chủ động bắt liên lạc qua điện thoại di dộng. Trái tim Phương Nhã ngỡ như đã tìm được cho mình một chút hi vong mỏng manh thì bất chợt liền vỡ òa mang theo những giọt nước mắt:
“Nhã! Chúng ta chia tay nhé! Anh yêu em, nhưng… anh yêu gương mặt của em hơn! Rất tiếc, anh không chịu đựng được khi suốt ngày phải ở bên cạnh một người xấu xí như em! Anh không làm được! Xin lỗi!”
Hệt như đâu đó vang lên tiếng âm thanh vỡ nát.
Hệt như mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu được bùng phát dữ dội, cổ họng nghẹn ứ không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, nỗi chua xót tủi nhục dâng lên khiến mọi thứ như bị hủy diệt, tất cả!
Thà rằng những ký ức đẹp đẽ nhất không hề tồn tại trên cõi đời. Còn hơn khi bản thân vấp ngã một lần, rồi ngoảng đầu lại mới biết được rằng thì ra ta chẳng còn ai bên cạnh.
Phương Nhã sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, cuộc sống không khá giả nhưng lại được yêu thương che chở hơn bất cứ ai trên đời. Chỉ khi năm cô 14 tuổi, gia đình êm ấm hạnh phúc bấy lâu tưởng chừng vững bền như núi thái sơn lại tan vỡ một cách nhanh chóng.
Vì áp lực tài chính gia đình, cha mẹ của Phương Nhã đã dần trở thành những người của tận cùng đáy xã hội.
Mẹ thì cờ bạc, cha nghiện ma túy. Của cải vật chất trong nhà hoàn toàn không thể đáp ứng được nhu cầu của họ. Thế rồi vay nợ khắp nơi, ngay cả đứa con ruột họ cũng bỏ lại, trốn chạy đến nơi nào cô cũng không tìm được.
Phương Nhã lại càng không thể ngờ, tổ chức cho vay nặng lại lại chính là gia đình của Cẩm Tú- người đã khiến gương mặt của cô nhanh chóng bị hủy hoại bởi axit.
Cô đã từng nghĩ đến cái chết, từng nghĩ đến việc kết liễu đời mình, để giải thoát cho bản thân! Cả hai lần tự tử đều là lấy mảnh thủy tinh rạch máu nhưng được kịp thời cứu. Hai lần như thế, trái tim Phương Nhã đã ngộ ra được nhiều điều… Ông trời không muốn cô chết! Nếu cô chết đi, chẳng phải sẽ dễ dàng toại nguyện cho những kẻ đã khiến cho cô thân tàn ma dại được hả hê sao? Ông trời đã mốn cô sống, nghĩa là ngài đang bảo cô phải biết nắm lấy thời cơ, thoát khỏi số phận bất hạnh. Và vì thế, Mai Phương Nhã nhất định phải trả thù!!!
Họ, những người đã khiến cô bị tổn thương. Nhất định phải trả giá!
***********
“Này, ai đó, ai đó!”
\Đang định băng ngang qua đường, Phương Nhã bị gọi giật lại, tay của người nào đó bất chợt giữ chặt lấy tay cô, giọng nói ngọt ngào ấy vang lên khiến cô phải ngẩng mặt lên nhìn:
“Bạn kêu tôi à?”
“Phải, bạn làm rớt bóp tiền này!”- Anh chàng lạ mặt nhìn cô cười chìa bóp tiền màu nâu ra trước mặt.
Dưới ánh nắng chói chang, Phương Nhã ngẩn người nhìn thấy hàm răng trắng đều như hạt bắp của anh ta, bất giác đưa tay lên đón cái bóp theo bản năng:
“Rôi có tên, không phải ai đó!”
“À, xin lỗi! Nhưng mà này, sau này nhờ đừng bất cẩn như thế nhá! Nếu không phải tôi nhìn thấy, thì kẻ khác đã nhặt lấy làm cảu riêng rồi!”
Không hiểu sao, lúc đó cô lại ngẩn người nhìn anh như thế. Vài giây sau, giọng ngọt ngào ấy lại vang lên lần nữa khiến tim cô đập manh.
“ Bạn ơi! Bạn ơi!!!”- Anh huơ huơ tay trước mặt cô.
“Ơ, à… tôi biết rồi. Cảm ơn bạn!”
“Không có gì.”
Lại một lần nữa, anh cười thật tươi để lộ hai hàm răng trắng đều, sau đó đi thẳng về hướng ngược lại. Lập tức theo bản năng Phương Nhã mở banh túi ra, và thở phào khi mọi thứ đều còn nguyên vẹn.
Lúc đó, cô đặt tên cho anh là chàng trai ngọt ngào, trước khi bản thân biết tên thật của anh là “Vũ Quốc Thịnh”.
Ba năm trước, Phương Nhã vô tình gặp anh trên đường. Và đúng một ngày sau, cô lại tình cờ bắt gặp anh mặc đồng phục bước vào trường học. Cũng như cô, cũng như tất cả mọi người. Đó là ngày đầu tiên họ bắt đầu nhập học. Lớp học của cô, sát bên lớp anh. Bọn họ khi đó, chỉ là học sinh lớp mười.
Từ đó trở đi, anh và cô trở nên thân thiết. Học bên nhau như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau khiến ai nấy đều tưởng lầm là đôi tình nhân dù cho cả anh và cô đã phủ nhận chuyện này biết bao lần.
Cuộc sống yên bình của Phương Nhã và Quốc Thịnh tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ suốt ba năm học cấp ba, nhưng khi bước vào lớp 11, cuộc đời xô ngã khiến cô rơi vào vòng quay của số phận. Mà điều đó, đã vô tình xoay chueyenr cuộc đời cô sang một ngã rẽ khác.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, trên đời có lẽ không thể nào tồn tại bốn chứ bạn bè khác giới. Hai người họ khi đó đã vô tình dành cho nhau một thứ tình cảm vượt trên mức bạn bè. Và cảm giác đó gọi là “tình yêu”.
Như một cái chớp mắt, cả hai người họ chính thức quen nhau trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
Nhưng chỉ được vài ngày, sau đó mọi người như đều ngấm ngầm thừa nhận mối quan hệ của cô và anh như một lẽ tất nhiên. Và có lẽ vì thế, Phương Nhã đã “vô tình” được làm quen, kết thân với một cô gái mới chuyển trường. Tên cô ấy là Trương Cẩm Tú!
Dưới con mắt của Phương Nhã, Cẩm Tú là một cô gái trong sang lương thiện, hòa đồng và dễ mến. Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, cô ta đã nhanh chóng kết thân được với hầu hết mọi người trong lớp, bao gồm cả Phương Nhã. Họ nhanh chóng trở thành một cặp bài trùng nổi trội nhất, thân thiết nhất trong lớp....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: