Chẳng biết nên nói anh xui xẻo khi đụng phải cô hay cô quá may mắn khi gặp anh. Nếu như không có anh bên cạnh, có lẽ Phương Nhã sẽ không biết bản thân lưu lạc về phương nào.
Anh còn công việc ở nước ngoài, thời gian rảnh rỗi không nhiều, ấy vậy mà vẫn tranh thủ thời gian để có thể bay từ Mỹ sang Hàn Quốc... chỉ để chăm sóc, lo lắng cho cô từng tí một. Đã có lúc cô nghĩ, một chàng trai nếu không có tình ý với một cô gái, tuyệt nhiên sẽ không hành xử như vậy!?
Thế nhưng ...
Cộc! Cộc!
" Chị Jessica, chị đã dậy chưa?"
Phương Nhã khẽ giật mình, những suy nghĩ trong đầu nhanh chóng biến mất. Ngẩn người vài giây, cô mới nhận ra được giọng nói ấy:
" Thảo Nhi! Em vào đây!"
Cánh cửa từ từ mở ra, bóng dáng một cô gái thân người nhỏ nhắn thoăn thoắt tiến đến gần cô, trên tay cầm một ly sữa nóng, miệng cười tươi:
" Chị Jessica, giám đốc bảo chị phải uống sữa, nếu không giám đốc sẽ phạt!" – Thảo Nhi nói đến đây, khẽ cúi đầu thì thào bên tai cô - " Anh ấy đang ở bên ngoài canh chừng đấy!"
Cô nhướn mày, khẽ liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường, khóe môi cong lên thành một nụ cười:
" Không phải đúng 8h giám đốc sẽ lên máy bay về Mỹ sao? Bây giờ là 7h30 rồi, em đừng nói với chị là anh ấy phải bắt chị uống sữa xong mới đi nhé!"
" À, thật ra ..."
Thảo Nhi hồ hởi nói, trong lúc phấn khích vô tình làm nghiêng ly sữa, đổ tràn ra giường, bắn vài giọt nóng hổi lên tay cô, khiến cô thất kinh hét lên. Tâm trạng hỗn độn, phút chốc trong đầu cô tái hiện lại một đoạn ký ức thoáng qua, rồi vụt mất thật nhanh, không chút dấu vết.
" Xin .. xin lỗi, chị Jessica, em không cố ý... chị đau lắm hả? Híc ... em xin lỗi ... xin ... xin lỗi!"
Thảo Nhi thấy cô hét lên, liền hốt hoảng đặt ly sữa xuống đất, mặt cắt không còn hột máu, chạy đến ríu rít xin lỗi:
" Chị Jessica, chị có sao không? Có rát lắm không? Em lấy nước lạnh chùm lên cho bớt nóng nhé??"
" Có chuyện gì vậy? Jessica!"
Thảo Nhi xoay đầu lại, mặt càng tái mét hơn khi trông thấy Kevin mặt mày đây sát khí đứng trước cửa phòng. Anh lập tức chạy đến nâng bàn tay cô lên, trợn trừng nhìn cô đầy kích động:
" Jessica, em có sao không? Có đau lắm không? Sao sắc mặt em tái mét thế hả?"
Xuýt xoa một hồi, anh quay sang mắng Thảo Nhi đang run rẩy cúi đầu xuống đất:
" Còn đứng đó! Không mau xuống nhà lấy túi đá lên đây!"
Thảo Nhi bị quát đến xanh cả mặt, luống cuống phóng như bay ra cửa.
" Jessica! Em không sao chứ?"
Phương Nhã sực tỉnh khỏi cơn mộng mị, mắt láo liên nhìn quanh, không còn để ý đến vẻ mặt tội nghiệp của Thảo Nhi nữa. Thật ra cô hét lên không phải vì đau, mà vì trong khoảnh khắc nước nóng văng trúng tay, không hiểu sao trong đầu lại hiện lên một số cảnh thoáng qua, không hề rõ ràng ... chỉ có thể thấy được, một cô gái nào đó ... hất thứ chất nước gì đó lên người, khiến cô đau quằn quại ... thứ chất đó, vừa lỏng, vừa rát buốt, như xé tan từng thớ thịt trên người cô vậy.
Cảnh tượng bất ngờ ấy chợt xuất hiện, rồi chỉ trong tích tắc liền vụt mất thật nhanh, khiến đầu cô đau như búa bổ, nhói lên liên hồi. Không rõ cái hình ảnh vừa nhìn thấy, là ảo giác hay chính là một thứ có liên quan đến quá khứ của cô? Cô gái đó là ai? Cảnh tượng đó thật ra là như thế nào???
Ánh mắt cô dại đi, trong phút chốc cả thần kinh như căng lên, mồ hôi lạnh úa ra từng hồi. Cho đến một lúc sau, cô mới ngỡ ngàng nhận ra cái đau nhói từ cổ tay mình, do lực siết chặt của ai đó. Ngẩng đầu lên, cô như sực tỉnh khi trông thấy ánh mắt lo lắng của Kevin:
" Jessica, em bị sao vậy? Đừng làm anh lo!"
Anh vừa nói vừa đưa tay lau mồ hôi trên trán cô, cử chỉ thân mật quá đỗi khiến cô giật mình, theo quán tính liền đẩy tay anh ra, cười gượng gạo:
" Không, không có gì! Xin lỗi anh, đột nhiên em hét lên dữ quá!" - Ánh mắt cô chợt dừng lại nơi kim đồng hồ trước mặt, liền hét lên lần nữa - " Chết rồi, sắp 8h rồi, anh còn không mau đi lẹ đi, máy bay sắp cất cánh rồi!"
Cô vừa nói vừa giục anh đứng lên, đẩy anh ra cửa, nhưng không xi nhê gì, anh vẫn ngồi im như tượng đá, gương mặt trong phút chốc đã trở nên lạnh lùng, trở lại là tổng tài uy nghiêm của ngày nào, ánh mắt sắc bén nhìn cô như tra hỏi:
" Jessica, có chuyện gì? Mau nói cho anh biết? Không anh đánh đòn em!"
" Trời ơi, anh đi đi, em không sao hết. Còn không mau lên máy bay, sẽ trễ giờ cuộc họp mặt với khách hàng của anh mất!" - Cô nhăn nhó khổ sở.
Im lặng vài giây, cuối cùng anh cũng đứng lên. Cứ tưởng rằng sẽ nghe lời cô đi ra ngoài, ai ngờ đâu lại lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm một dãy số quen thuộc, rồi kề sát điện thoại vào tai, lạnh lùng nói như ra lệnh:
" Nhã Trúc! Dời lại cuộc hẹn với bên C&T, bảo rằng sẽ tiến hành cuộc họp vào sáng ngày mốt!"
Anh nói thật nhanh, rồi cúp máy nhìn cô. Lúc này cô chỉ biết than thở, không ngờ rằng cử chỉ quá kích động của mình mà làm lỡ việc làm ăn của anh, cảm giác áy náy cứ thế dâng trào trong lòng. Cô lại quay sang nhìn anh, cắn môi nói:
" Sao anh cố chấp vậy. Gọi cho cô thư ký của anh làm gì chứ? Giờ đi vẫn còn kịp mà!"
" Bây giờ em nói cho anh biết vẫn còn kịp đấy!" - Kevin liền nhại lại giọng cô.
Cô nhìn anh một hồi, cuối cùng chịu không nổi, đành đầu hàng thú nhận.
" Thật ra ..."
“ Chị Jessica, giám đốc, túi đá ở đây!"
Thảo Nhi hấp tấp xông thẳng vào phòng, quên cả gõ cửa. Khi nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của Kevin, cô bé mới lúng túng cụp mắt xuống đất, mồ hôi lạnh úa ra sợ hãi.
Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại Kevin vang lên, anh cau mày nhìn màn hình, do dự một hồi rồi bắt máy:
" Ba!"
“Kevin, con đang ở đâu đấy? Ba đang ở Hàn Quốc! Mau đến khách sạn, gặp ba nhanh lên!”
Giọng một người đàn ông trầm bổng vang vọng trong điện thoại, ngay cả cô đứng cách anh một khoảng cũng có thể nghe rõ ràng từng câu một.
Vẻ mặt Kevin thoáng ngỡ ngàng, chưa kịp mở miệng lên tiếng đáp lại thì người đàn ông kia đã cúp máy. Một hồi sau, anh thở hắt, quay sang nhìn cô, sự lo lắng vẫn ẩn hiện nơi đáy mắt:
" Jessica, anh ..."
" Em nghe rồi, ba anh gọi phải không? Có việc thì anh cứ đi đi, em không sao hết. Có Thảo Nhi bên cạnh là được rồi!"
Cô mỉm cười, vội nuốt luôn lời anh và quay sang nhìn Thảo Nhi chớp mắt ra hiệu. Cô bé kia ban đầu thì còn sợ hãi, nhưng khi thấy cô nháy mắt liền gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng tình:
" Phải, phải! Giám đốc yên tâm! Em sẽ chăm sóc chị Jessica thật chu đáo!"
Anh nhìn cô một hồi lâu, sau cùng mới liếc mắt sang Thảo Nhi, lạnh lùng nói:
" Chăm sóc Jessica cẩn thận. Đừng để cô ấy đi lại nhiều. Có biết chưa?"
" Dạ! Dạ! Em biết rồi giám đốc!"
Nói xong anh quay đầu đi, nhưng khi đến cửa thì bỗng khựng lại, trừng mắt nhìn Thảo Nhi, không quên dặn dò một câu:
" Còn không mau chườm đá!"
Một lúc sau, khi bóng dáng Kevin đã không còn, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm, lấy túi đá chườm lên tay đã tấy đỏ của cô, than thở:
" Giám đốc chẳng dịu dàng với ai ngoài chị Jessica cả! Chị biết không? Ngài đẹp trai như vậy, mà rất ít khi cười, rất ít khi biết đùa, làm ai nấy trên dưới đều sợ cả. Thế nhưng khi ở bên chị, giám đốc cứ như lột xác thành một người khác vậy đấy"
Nhìn giọng điệu của cô bé mà không khỏi tức cười. Thật ra, bề ngoài trông Kevin rất khó gần, nhưng chỉ cần tiếp xúc lâu ngày với anh thì lập tức sẽ thấy anh cười thôi. Và đến khi đã hiểu rồi, nhất định sẽ không ai nói anh là kẻ lạnh lùng như thế nữa....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: