Old school Swatch Watches



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

" Phương Nhã! Em rốt cuộc đang ở đâu? Xin em hãy quay về, nhanh chóng về bên cạnh anh!!! Anh sắp không thể chịu đựng nổi rồi!"
**************
Seoul,Hàn Quốc ...
Trong một ngôi nhà sang trọng với gam màu trắng thanh nhã, kết hợp với khu vườn đầy rẫy hoa các loại, tạo nên một lâu đài tráng lệ như cổ tích. Có một cô gái đứng trước ban công sân thương, làn tóc xoăn khẽ thổi bay trước gió, để lộ một phần vết sẹo do bị phỏng từ phía dưới cổ xuống tận vai. Đôi mắt cô mông lung nhìn lên bầu trời, hai tay chống cằm đầy mơ mộng,thi thoảng lại không nén được tiếng thở dài.
Bất chợt cảm thấy như có vật gì đó ấm áp phủ lên vai, cô khẽ xoay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt vừa ấm áp vừa đầy trách móc của Kevin.
" Jessica, em lại không nghe lời anh! Lần nào anh từ Mỹ trở qua đây, em cũng đều trái lời anh, bệnh tình chưa khỏe hẳn, đi đứng còn không vững thế kia lại đòi ra ban công, ngay cả áo khoác cũng không chịu mặc. Có biết trời đang rất lạnh không hả?"
Jessica nhìn lời nói của Kevin nhả ra khói,tuy là tức giận mắng, nhưng lại ân cần khoác áo lên người cô, sợ rằng sẽ trở bệnh lần nữa, điều này khiến cô bật cười:
" Kevin, anh cần gì phải lo lắng như thế, em không sao. Xem đi, em có thể tự đi lại được mà. Anh không cần lo cho em, suốt ngày cứ từ Mỹ chạy qua đây, rồi lại từ đây chạy qua Mỹ, thật cực khổ cho anh!"
Kevin nghiêm mặt, nheo mắt nhìn cô, tỏ ý không bằng lòng:
" Không được đánh trống lảng!"
Nhìn thấy hành động nheo mắt của anh, cô biết mình không thể đùa được nữa. Mỗi khi nheo mắt, nghĩa là anh bắt đầu thấy bực mình, nghĩ thế, cô không còn cách nào khác ngoại trừ xuống nước:
" Được rồi, được rồi! Là em sai, sau này nhất định sẽ mặc áo khoác!"
" Còn gì nữa?"
" Em sẽ không tùy tiện đi lại. Tất cả đều nghe lời anh hết, thế được chưa?"
Cô nói nhanh, giọng điệu có chút giận dỗi, môi bậm lại xoay mặt sang chỗ khác, không quên " hứ" một tiếng.
" Được rồi cô bé, vào nhà đi. Ngoan nào!"
Thấy hành động trẻ con của cô, anh khó tránh khỏi bật cười. Ngay lập tức giọng điệu đã trở nên dịu dàng, ân cần dìu cô vào trong phòng.
" Thật ra, anh không cần phải lo cho em như vậy. Vụ tai nạn đó, hoàn toàn không phải do anh mà!!!"
Đến khi anh bắt cô nằm lên giường, nhìn anh ân cần đắp chăn che phủ đến tận cổ mình, cô mới thốt lên một câu, ánh mắt tò mò nhìn Kevin như thăm dò.
" Con bé này, nếu như không phải em mất đi kí ức, hoàn toàn không nhớ gì về trước đây, thì anh có cần phải cực khổ chăm sóc em vậy không?" – Anh trừng mắt, lên giọng nhìn cô đầy trách móc, nhưng ẩn chứa trong lời nói ấy, là cả một mối quan tâm đặc biệt dành cho cô.
" Cũng phải, nhưng anh đã tốn công đưa em sang Hàn Quốc phẫu thuật, như vậy là đã cạn tình cạn nghĩa lăm rồi, không cần phải đối xử tốt với em vậy đâu!"
" Ngủ đi, nói nhiều quá!" - Kevin ấn trán cô xuống giường, hành động thô bạo khiến cô tức tối lên, bật người dậy gầm gừ:
" Ui da! Anh là đồ bạo lực!"
" Muốn ngủ hay muốn bị đánh đòn?"
Kevin khẽ gầm giọng, liếc mắt nhìn cô. Ngay lập tức, cô chui mình trong chăn, co ro người lại, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Anh nhìn người con gái bên cạnh mình mà lòng cảm thấy ấm áp đến lạ. Chuyện đời thật khó ngờ, một Kevin Nguyễn lạnh lùng như anh, lại có một ngày biết yêu, mà lại vô tình yêu một cô gái ngay cả thân phận mình như thế nào cũng không hề biết!
Từ hôm tai nạn, khuôn mặt của cô đã biến dạng nghiêm trọng, nếu như không có người con trai này tức tốc cho cô làm một cuộc phẫu thuật thẫm mĩ, Phương Nhã sẽ không có được khuôn mặt xinh đẹp đến mê hồn như ngày hôm nay.
Trong lúc đó, Kevin cũng tình cờ phát hiện được, khuôn mặt và một phần bả vai đến cánh tay trái của Phương Nhã mang một vết sẹo lồi lõm do bị phỏng nặng, chỉ bấy nhiêu đó thôi, anh đã có thể hình dung ra được phần nào, quá khứ của cô mang một nỗi đau khó có thể phai nhòa.
Sau cuộc phẫu thuật thành công, cứ tưởng anh sẽ thoát khỏi nhiệm vụ của mình, ai ngờ đâu cô lại hoàn toàn mất đi kí ức như lời bác sĩ kia nói. Vào lúc đó, Kevin thật sự cảm thấy rất khó chịu, vì cho rằng cô chính là gánh nặng của mình.
Thế nhưng với thân phận của Kevin Nguyễn, một việt kiều Mỹ như anh, thậm chí không cho phép bản thân mình có lối suy nghĩ vứt bỏ cô một cách thiếu trách nhiệm như vậy, huống hồ gì anh còn là giám đốc của một nhà hàng có tiếng ở Việt Nam.
Ban đầu, anh ở bên cạnh chăm sóc cô chỉ vì miễn cưỡng, nhưng dần một thời gian dài sau đó, anh như bị bùa mê thuốc lú, mang trong lòng một mối thiện cảm với cô, thậm chí còn vượt cả mức tình anh em, tình bạn bè ...
Mãi cho đến một thời gian gần đây, anh mới biết được tình cảm lạ lùng đó, chính là tình yêu mà anh dành cho cô!
Tất nhiên, cô hoàn toàn không biết điều này!
Jessica, chính là tên mà Kevin tự đặt cho cô. Vì Phương Nhã đã hoàn toàn mất trí nhớ, mọi sự việc của quá khứ đều quên hết, kể cả tên của chính mình, cô cũng không thể nhớ nổi.
Nhưng dường như, Kevin nhận ra được, tận sâu trong lòng cô hẳn sẽ mang rất nhiều đau đớn lẫn buồn tủi. Tất cả, có lẽ đều bắt nguồn từ quá khứ của cô.
Nếu như có một ngày cô nhớ toàn bộ quá khứ của mình, liệu anh và cô, có còn được ở bên nhau, vui vẻ như bây giờ không???
Hai năm qua, anh vốn dĩ đã quá quen với sự hiện diện của cô, cảm nhận được tình cảm ngày càng lớn lên trong trái tim, liệu anh sẽ đành lòng, để cô ra đi?
" Jessica! Cuộc sống trước đây của em, có tốt không? Em có muốn nhớ lại quá khứ trước đây của mình không?"
Kevin hỏi cô, hay đúng hơn là đang hỏi chính mình??? Nếu cuộc sống trước đây của cô thật sự tốt đẹp, anh nhất định sẽ buông tay. Nhưng nếu anh biết quá khứ của cô mang đầy nỗi đau khó xóa bỏ, vậy thì tốt nhất, là đừng bao giờ để cô nhớ lại!



Chương 5: Ký ức bị lãng quên


" Chỉ cần em không buông tay. Anh nhất định sẽ không buông tay!"
Dưới màn sương mờ ảo, cô nhìn thấy một bóng hình người con trai không rõ khuôn mặt, cứ mãi lặp lại câu nói ấy. Nhưng mỗi khi cô đến gần, thì lập tức hình ảnh đó tan biến nhanh như bong bóng xà phòng. Cứ như thế, hai năm rồi, những ký ức trong đầu cô về quá khứ của chính mình, đều chỉ như một tờ giấy trắng ...
Phương Nhã giật mình tỉnh giấc, và nhận ra chiếc gối đang nằm đã thấm ướt những giọt nước mắt. Trong khoảnh khắc, đầu cô lại nặng trĩu.
Thời gian gần đây, cô vẫn thường mơ thấy người đó, chỉ duy nhất với một lời nói cứ văng vẳng bên tai, đến mức cô không thể phân biệt được đó là ảo giác hay chính là một mảnh ghép của ký ức đã mất.
Hai năm qua, cô đã quá quen với cuộc sống hiện tại, mặc dù trong lòng vẫn muốn tìm lại cho mình kí ức của năm xưa, nhưng từ sau vụ tại nạn ấy, ngoại trừ khuôn mặt đã bị biến đổi, toàn thân đều mang vết thương khá nặng,cô không thể đi lại được.
Sau cuộc phẫu thuật, cô hôn mê bất tỉnh được một tuần, cho đến khi tỉnh lại, cô càng bàng hoàng hơn khi phát hiện đôi chân của mình không đi lại được như ý muốn!
Phương Nhã đã phải nằm viện mất ba tháng trời, và người luôn túc trực bên cô, chỉ có Kevin. Thời gian đó, cô cảm kích anh rất nhiều, vì cô hiểu rõ, đã từ lâu anh làm tròn trách nhiệm của mình rồi, không cần phải tốn công sức chăm sóc cô nhiều như thế nữa.
Xuân đến, đông đi, những vết thương trên người cô đã dần bình phục, đôi chân cũng có thể đi lại nhiều hơn, chỉ riêng ký ức về quá khứ của cô luôn là một màu trắng xóa.
Kevin từng nói, đợi khi sức khỏe đã bình phục hẳn, anh sẽ đưa cô trở về Việt Nam, để tìm lại ký ức khi xưa của chính mình. Khi đó, nhìn sâu vào đôi mắt đầy chân thành của anh, cô thật sự rất cảm động!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây