XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

Nghe giọng nói nghèn nghẹn của cô, tim anh chợt ngưng một nhịp, khẽ cau mày, anh gầm lên:
" Cẩm Tú! Anh nói cho em biết! Cho dù không phải là con anh, nhưng anh vẫn yêu thương nó. Chỉ có điều, anh chỉ làm ba, chứ không làm chồng!"
Cẩm Tú lúc uất nghẹn, đôi mắt rưng rưng, tay níu lấy vạt áo anh, nói như van xin:
" Không lẽ hai năm qua chúng ta ở bên nhau, anh không có chút nào động lòng ư? Chẳng lẽ, em thay đổi như thế vì anh vẫn không đủ?"
" Xin lỗi em, anh biết trong thời gian qua em đã chịu nhiều cực khổ. Nhưng em phải biết, anh ở bên em chỉ vì trong thời gian đó em còn đang chịu cú sốc lớn, chưa thể hồi phục. Nhưng bây giờ mọi thứ đã qua, em đã rất kiên cường lắm rồi. Cẩm Tú! Có đôi lúc không thể ép buộc những thứ không thuộc về mình!"
Anh gạt tay cô ra, khoác áo rồi bước nhanh xuống lầu, lạnh lùng không liếc nhìn cô dù chỉ lần cuối.
Nhìn bóng dáng anh khuất dần mà tim cô đau nhói, những lời nói đanh thép từng câu từng chữ như cứa vào tim cô, rạch nên một vết thương sâu không thể chữa lành. Tại vì sao, qua bao nhiêu năm xa cách, hình bóng người con gái đó vẫn ngự trị trong trái tim anh, chưa bao giờ phai nhạt. Trong khi thời gian qua, cô đã cố hết sức níu giữ lấy tình yêu này, cố gắng thay đổi bản thân, chỉ để nương tựa vào mối tình mờ nhạt trước mắt.
Cảm giác ghen tị chợt bùng phát trong cô như ngọn lửa hừng hực chảy trong huyết quản. Chưa bao giờ cô ngừng căm thù người con gái đó. Cho dù phải bất chấp thủ đoạn, cô cũng nhất quyết không để Quốc Thịnh rời xa mình! Nhất định là như thế!
Cơn gió lùa qua hiên cửa, nụ cười của Cẩm Tú chợt bừng sáng giữa màn đêm. Cô nhếch môi đắc thắng. Cho dù thời gian có đổi, vạn vật có dời, thì bản tính thật sự của cô, chẳng bao giờ biến mất!!!!
" Phương Nhã, nếu cô chết thật rồi thì hay phải biết!"



Chương 6: Trở về


Việt Nam

Tại trại giam số 4.

“Cạch! “
Tiếng mở khóa lạch cạch vang lên, một người đàn ông khoảng trung niên mặc đồ lính canh, thanh âm hết sức gay gắt vọng vào bên trong:
" 02684! Có người thân gặp ở bên ngoài! Mau ra đi!"
Làn gió khẽ len qua khe hở, thổi lùa vào căn phòng của người đàn bà trông đã đứng tuổi, làn da xanh xao không chút sức sống, vừa hay tin có người thân đòi gặp, ánh mắt âm u kia đã sáng lên mừng rỡ, chạy ùa thật nhanh ra ngoài.
Bước vào phòng thăm, bà liền lao đến nhấc máy nghe áp sát tai mình, nói trong hơi thở gấp gáp:
" Sao rồi? Phương Nhã sao rồi? Có tin tức gì chưa?"
Nhìn thấy đôi mắt đầy sốt ruột của người đàn bà được phân cách qua tấm kính mỏng, giọng chàng trai cố gắng thở nhè nhẹ, khẽ nói:
" Vẫn chưa ạ! Bác gái, con nhất định sẽ nhanh chóng tìm ra cô ấy! Bác đừng quá lo lắng!"
Sắc mặt người đàn bà phút chốc tối sầm lại, vẫn là câu nói cũ, vẫn không có gì tiến triển!!! Dù biết là không nên quá hy vọng, nhưng đã hai năm trôi qua rồi, tung tích của con gái bà vẫn không chút tiến triển, hệt như không tồn tại trên cõi đời này vậy!
Đôi mắt bà buồn rười rượi, không nén nổi thở dài, cố gượng lại nỗi thất vọng trong chốc lát, giọng có pha chút mỏi mệt:
" Không sao, không sao. Chỉ cần cố gắng, nhất định sẽ có ngày tìm ra được! - Bà tự an ủi mình, cũng như đang an ủi anh -" Quốc Thịnh! Bấy nhiêu năm qua, con đã vất vả rồi!"
" Bác gái, bác đừng nói vậy! Trong chuyện này, phần lớn lỗi cũng do con. Nếu như khi xưa con không vì cái giao kèo ngu ngốc đó, không toàn tâm toàn ý ở bên cô ấy, thì có lẽ cô ấy sẽ không suy sụp như vậy"
Ánh mắt anh trở nên xa xăm, giọng nói có phần chua xót, đau thương. Cố gắng nuốt giọt đắng vào trong cổ họng, anh nói tiếp:
" Nếu như không nhờ khi xưa con tìm kiếm Phương Nhã, thì sẽ không biết được tin bác gái thì đã vào tù, còn bác trai cũng bị bắt vào trại cai nghiện! Đời thật trớ trêu!"
Người đàn bà nhíu mày, trên trán lộ rõ những vết nhăn theo thời gian, hơi thở trở nên khó nhọc, nín thở tíêp lời:
" Viên cảnh sát khi đó cũng đã gọi cho con bé, ngay khi hai bác bị bắt, Nhưng rồi cả đêm chực chờ ở phòng cảnh sát, cũng không hề thấy nó xuất hiện. Cho đến mấy ngày sau, thì mới hay tin con bé mất tích! Bao nhiêu thời gian ở trong địa ngục, bác mới bị dằn vặt bởi lương tâm, và hiểu rằng, khi xưa bác và bác trai... thật không đáng làm cha mẹ của con bé!"
Nước mắt bà chảy dài, mùi vị mặn chát thấm trên đầu môi, xát muối con tim bà từ ngày này qua ngày khác, để rồi bà như chết dần, chết mòn trong sự hối hận, cắn rứt của lương tâm ... khi đã không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ!
Không phải bất cứ ai trên đời này, đều có thể dũng cảm vượt qua khỏi số phận, định mệnh của bản thân. Và gia đình của bà cũng vậy! Cái tù tùng trong ngôi nhà rách nát, sự bất bình giữa hai vợ chồng không ngừng gia tăng, cộng với áp lực của tiền bạc luôn đè nặng lên tâm lý bà và Hữu Nghĩa ngày càng chèn ép, khiến hai vợ chồng bà trở nên túng quẫn, chán nản trong cuộc sống, rồi biến thành những người của tận cùng đáy xã hội từ lúc nào mà không hay biết!
Họ phó thác cho số phận, buông thả bản thân thành hai người ăn chơi trụy lạc, một người mê cờ bạc, một người nghiện ma túy. Chỉ còn lại đứa con nhỏ chưa kịp rời khỏi cuộc đời học sinh, để mặc con bé tự lo lấy thân, không ai chăm lo! Chỉ nghĩ đến đây, con tim bà đã nhói đau như bị ai cào xé!
Liệu trên đời này, còn người mẹ nào, người cha nào, tàn nhẫn đến mức biệt nhà trốn nợ, để lại đứa con khi đó mới học lớp 11, thay ba mẹ gánh nợ toàn bộ số tiền ấy!?
Rồi hậu quả, người con gái vốn dĩ có gương mặt xinh xắn đó, lại là nạn nhân của vụ đánh ghen, kèm theo nợ nần của ba mẹ chồng chất ... khiến con bé trở thành cô gái xấu xí, nửa khuôn mặt bị hủy hoại bởi axit!
Nghĩ đến đây, ánh mắt bà chợt sáng lên như vừa nghĩ ra điều gì, kích động hỏi Quốc Thịnh, khóe mắt vẫn còn long lanh giọt nước:
" Đúng rồi,Hữu Nghĩa bây giờ thế nào? Tình hình ông ấy sao rồi? Có đỡ chút nào chưa?"
" Bác trai vẫn khỏe, mọi việc đều ổn. Bác gái cứ yên tâm!"
Nghe lời nói đó, bà có một chút phần nào bớt lo lắng, lòng cũng giảm bớt nặng nề đi nhiều, chỉ gật đầu, nghẹn ngào nói trong nước mắt:
" Tốt rồi, tốt rồi. Cầu mong sao cho ông ấy mau chóng cai nghiện thành công!"
Quốc Thịnh cười gượng gạo, bà đâu biết rằng, anh là cố tình nói sai sự thật, hoàn toàn không muốn bà đau khổ thêm nữa, nếu như biết tin chồng bà lại tái phát cơn nghiện, xém nữa là đã thoát khỏi trại nghiện từ một tháng trước, nhưng cũng may là kịp bắt lại. Và rồi, trong suốt thời gian qua, ông đã gây náo loạn cả trại nghiện ma túy, gây phiền hà không biết cho bao nhiêu người.
" 02684! Đã hết giờ thăm rồi!"
Tiếng nói của người canh ngục lại vang lên, bà liền giật mình, hốt hoảng nói thật nhanh, dáng vẻ trông đáng thương vô cùng:
" Quốc Thịnh! Con phải cố gắng tìm cho ra con bé, nhất định phải tìm được Phương Nhã! Con hứa với bác đi!"
" Con hứa! Bác gái, con sẽ không dừng việc tìm kiếm cô ấy! Sẽ có ngày con dắt cô ấy vào đây thăm bác!"
Quốc Thịnh gật đầu hứa như đinh đóng cột, nhìn bóng dáng Mỹ Lệ khuất dần. Đây không chỉ là một lời hứa, mà còn mang hàm ý của một lời thề dành riêng cho anh. Hai năm không tìm được, vậy thì hai năm nữa ... nếu hai năm nưã vẫn không tìm được, thì hai mươi năm sau, rồi lại hai mươi năm sau nữa ... cho dù phải trải qua bao nhiêu năm, bao nhiêu thời gian, anh cũng nhất định phải tìm cho ra Phương Nhã!
Hai năm qua, anh liên tục đến thăm ba mẹ của Phương Nhã trong âm thầm, không để bất cứ ai biết được chuyện này, nhất là Cẩm Tú! ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây