watch sexy videos at nza-vids!



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư


- Dậy trễ như vầy chắc hôm qua tập mệt lắm. - Cậu ấy nhìn tôi, cười nhăn nhở.

- Muốn biết thì có thể đến tập mà. - Tôi lừ mắt rồi đi qua luôn.

- Này, thái độ gì thế? Là do cậu thua cược mà. - Đi theo tôi, Nhật huých huých tay.

- Đi chỗ khác chơi đi, mệt quá! - Tôi cau có. Cả người tôi rất mệt, rất đau nhức.

- Mệt thế này thì để tớ giúp cậu lên lớp. - Dứt lời, Nhật liền bê bổng tôi lên.

Tôi không còn hơi sức mà vùng vẫy, chỉ nghiêm mặt ra lệnh:

- Bỏ tớ xuống!

- Đến cửa lớp sẽ bỏ. - Nhật không chịu thua.

Tôi không nói nhiều, kề miệng vào cổ Nhật, nhiệt tình há ra cắn một cái, giữ chặt không nhả.

Bị đau, Nhật vẫn không thả tôi xuống, chỉ chạy nhanh hơn cho mau đến lớp tôi.

Khi tôi được Minh Nhật thả xuống cũng chính là lúc đã đứng trước cửa lớp. Vì đã trễ, học sinh trong lớp gần như đầy đủ, toàn bộ cảnh tượng đều được mọi người nhìn thấy.

Tôi bất giác như người làm điều gì sai trái, mắt nhìn về phía Ngạo Quân để quan sát. Cậu ấy cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt nguy hiểm, gương mặt lạnh đi mấy phần, hai quai hàm bạnh ra vì nghiến răng. Thình lình, Quân đạp đổ chiếc bàn học của mình, sau đó đi thẳng về phía cửa lớp. Ngang qua tôi, cậu ấy không nhìn nấy một cái, chỉ huých mạnh vai Nhật, rồi bỏ đi mất dạng.

Quân đi khỏi, Nhật bật cười thành tiếng.

Tôi lừ mắt nhìn cậu ấy.

- Lại ghen, lại ghen nữa rồi!

- Đừng có đùa kiểu đó nữa! - Cả giọng nói và gương mặt tôi đều lạnh đi vài phần. Nhật làm như thế chính là để trả thù Quân vì hôm trước đẩy cậu ấy vào lan can. Xem ra tâm tư của cả hai chúng tôi đều đã bị Nhật nhìn rõ.

Bỏ qua thái độ của tôi, cậu ấy nghiêng người, ghé sát miệng vào tai tôi mà nói:

- Tình yêu của anh em không cùng huyết thống. Cậu làm tớ muốn viết truyện đấy.

Tôi đột nhiên nổi giận trong lòng, đẩy mạnh Nhật ra, bỏ luôn vào lớp. Nhưng trước đó tôi vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt cậu ấy, có một chút bi thương, một chút nuối tiếc. Lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, Nhật không những dùng tôi để chọc tức Quân, mà còn dùng chuyện này để thăm dò xem tình cảm của tôi thế nào.

Cả buổi học, Ngạo Quân không quay về lớp. Còn tôi, cả buổi dù cố bắt bản thân tập trung thì thỉnh thoảng đầu óc vẫn tự hỏi cậu ấy đang ở đâu.

***

Một chủ nhật nữa lại đến, tôi khó chịu mang vác cơ thể đến nhà thi đấu để tập luyện ngày cuối trước khi đi vào buổi duyệt. Hôm nay ngoài đội chúng tôi và cô tổng phụ trách ra thì còn có Minh Nhật cùng với chiếc máy quay trên tay. Vì là con cưng của Đông Anh nên việc có mặt ở đây không những không gây khó chịu mà cậu ấy còn làm cô tổng phụ trách phấn chấn hẳn lên.

Chúng tôi bắt đầu ôn lại động tác sau đó ghép nhạc, tập trung chú ý tiết tấu để đều nhau. Cô tổng phụ trách vẫn như lần trước, chăm chú vào cuốn tạp chí, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên nhìn một cái. Về phần Nhật, cậu ấy giữ im lặng và đứng quay phim.

Gần đến giờ ăn trưa, Nhật rời khỏi nhà thi đấu, không lâu sau thì trở lại với túi đồ ăn và thức uống cho cả đội. Với cử chỉ này, cậu ấy càng được lòng cô tổng phụ trách và các bạn trong đội hơn. Riêng tôi thì không thích chút nào. Ít nhất thì nếu đi ăn chúng tôi còn được nghỉ đến lúc một giờ, còn ăn tại chỗ thì mười hai rưỡi đã bị bắt tập tiếp.

Tập đến ba giờ, Nhật chào cô và chào mọi người để về đi học thêm. Cậu ấy giỏi như thế mà tại sao còn phải học thêm nhỉ? Chẳng bù cho tôi, từ bé đến lớn, trường dạy cái gì học cái đó, thời gian còn lại lười biếng thong dong cùng Thế Anh và ba người bạn của mình. Hồi đó mang tiếng là Thế Anh dạy kèm tôi, nhưng thật ra chỉ là giao bài tập về những kiến thức tôi đã học để làm đi làm lại cho nhuyễn, nắm rõ công thức và thuộc bài hơn, còn bài mới thì tuyệt đối không mớm trước bao giờ.

Buổi tập kết thúc sớm trong sự cầu nguyện âm thầm của tôi. Quả thật nhảy nhót là cái mà tôi không mê nổi. Xem người ta nhảy thì rất đẹp, rất mê mẩn, nhưng mà tự bản thân làm thì rất mệt, rất thê thảm. Trước khi về, cô tổng phụ trách dặn dò chiều thứ năm sẽ duyệt, bảo mọi người nhớ ôn lại, đừng để quên động tác. Những bạn kia không biết thế nào chứ riêng tôi, cái bài nhảy mất sức này ám ảnh đến mức chẳng quên được đâu.

Khi tôi về phòng thì Tường vẫn chưa về. Sáng nay, lúc tôi đi, cậu ấy có nói hôm nay sẽ về nhà thăm mẹ như lúc em gái mình còn sống. Thật là tốt quá! Tôi đang mệt nên vội vàng nằm xuống giường, tay chân để ra bốn phía rất thoải mái. Có Tường ở phòng thì đâu thể thế này. Kể ra cũng bất tiện thật, nhưng đổi lại bí mật đi làm của tôi không gặp nguy hiểm.

Tôi thiếp đi một lúc vì mệt, giật mình dậy đã là năm giờ chiều, vội vàng tắm rửa, ăn tối sau đó đến chỗ làm.

Tối Chủ nhật khách rất đông, nhưng chủ yếu đến khá sớm, tầm chín giờ là không còn khách mới nữa. Chúng tôi vất vả vài tiếng đầu, sau đó thảnh thơi đứng bên ngoài, nếu khách không gọi thêm gì thì phục vụ có thể nhàn rỗi nghe nhạc, xem khiêu vũ.

Đang đứng cạnh chậu cây cảnh ở góc trong cùng, điện thoại tôi nhận cuộc gọi từ Minh Nhật. Ở đây ồn thế này, nghe máy thể nào cũng bị hỏi là đang ở đâu, vì thế tôi quyết định không nghe. Nhật gọi cho tôi thêm hai cuộc nữa, sau đó đành bất lực nhắn tin: Cậu có dùng Facebook không?

Mạng xã hội Facebook từ lâu đã là một phần sinh mạng của phần lớn giới trẻ, tiếc là tôi thuộc phần nhỏ còn lại. Không nhìn bàn phím, tôi nhắn lại ngắn gọn: Không.

Không lâu sau lại có tin nhắn từ Nhật: Để tớ lập cho cậu. Muốn lấy tên là gì đây?

Tôi khó hiểu đến mức chau mày, cuối cùng quyết định không trả lời. Đúng là làm chuyện rảnh rỗi mà!

Cứ thế, tôi quyết tâm lơ Nhật, mãi đến khi về đến phòng cũng không hề cảm thấy áy náy. Nhưng đó chỉ là vài giây trước khi tôi vào phòng.

Mở cửa đi vô sau đó đóng cửa lại như mọi ngày, tôi phát hiện Tường chưa ngủ, đang xem gì đó trên Youtube.

Thấy tôi, Tường mỉm cười rất hàm ý, mặt có chút gian xảo.

Tôi chau mày khó hiểu, tiện thể liếc qua màn hình laptop.

- Nhảy đẹp đấy gái! - Bỏ qua nét sững sờ trên mặt tôi, Tường cười nham nhở.

Trên cái màn hình laptop đó, ngay trong trang Youtube đó, chính là clip nhóm nhảy của chúng tôi, nhưng chủ yếu người được quay là tôi. Tôi đứng tại chỗ nhìn cho đến khi đoạn clip kết thúc, chạy ngang màn hình là một đường link Facebook.

Tường kéo xuống, đọc những bình luận bên dưới rồi cười khúc khích, sau đó quay về phía tôi:

- Có người yêu chưa?

Tôi lừ mắt không trả lời, treo áo khoác lên rồi đi đánh răng rửa mặt. Ở trong phòng tắm, chốc chốc lại nghe tiếng Tường cười thích thú.

- Nhanh lên ra đây An ơi! - Tường ở bên ngoài sốt sắng réo gọi tôi.

Tôi mặc kệ, hằm hằm đánh răng, không thèm trả lời. Cái tên Minh Nhật đó, thật đúng là thích làm chuyện vô vị!

Lúc tôi trở ra, Tường đứng ngay trước cửa toilet, kéo tôi đến bàn học, ấn ngồi xuống ghế, sau đó xoay laptop cho tôi xem.

Trước mặt tôi, một trang Facebook cá nhân mang tên Minh An, avatar là hình tôi đang ngồi chống cằm, mặt ngu ngốc nghĩ gì đó, ảnh bìa thì đang ngồi trong thư viện, cúi gằm vào những trang sách.

- Đã có đến hơn một ngàn người theo dõi rồi. - Tường xuýt xoa.

Tôi nhìn qua một lượt, cảm thấy đích thực rất vô vị, cho nên đứng lên rời khỏi ghế, qua ngồi ghế bên cạnh, lấy sách vở ra học bài.

Tường ngồi xuống, xem xem xét xét, vu vơ thông báo với tôi rằng clip có trên Youtube và cả trên diễn đàn trường, sau đó xem một lúc nữa rồi cất máy đi ngủ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây