Chương 15:
Tôi vốn rất ít khi nổi giận với ai, nhất là với chuyện đã rồi thì càng không nên tức giận, có điều sáng đi học, bị mọi người nhìn trộm bằng nhiều ánh mắt, bàn tán xì xầm, tôi thực không thể không khó chịu.
Cái tên Minh Nhật kia quả rất là biết thời biết thế, tuyệt nhiên không xuất đầu lộ diện cho đến khi tôi gọi điện.
- Sao đó bạn yêu? - Tiếng Nhật rất đon đả ở đầu dây bên kia.
- Đi lên sân thượng mau! - Tôi rất ngắn gọn, sau đó liền cúp máy, quay người đi về phía sân thượng, mặc kệ cả đội nhảy của tôi đang đứng gần nhìn chằm chằm.
Tôi vốn không cần một lời xin lỗi từ chuyện đã đi quá đà, cũng không phải muốn khóc lóc giận dỗi Minh Nhật, cái tôi muốn là thu âm một cái gì đó để trả đũa.
Lên đến sân thượng, tôi mở điện thoại, vào chế độ ghi âm, để vào túi áo khoác, âm thầm cười trong bụng. Tôi nhất định phải moi được cái gì đó từ Nhật và trả đũa.
Có tiếng bước chân gấp gáp sau lưng, tôi nghĩ là Nhật nên quay người lại. Nhưng không, là Thảo Uyên, bạn cùng đội nhảy với tôi.
- An ơi, cô tổng phụ trách tìm gấp. - Thảo Uyên vừa nói vừa thở gấp.
Tôi nuối tiếc rời khỏi sân thượng. Khi đi qua Thảo Uyên, có ý muốn đợi xuống cùng luôn nhưng cậu ấy có điện thoại nên tôi đi trước.
Nhìn nét mặt Thảo Uyên, tôi nghĩ là chuyện quan trọng nên rảo bước nhanh hơn. Bất chợt, dưới chân tôi có gì đó cộm lên, sau đó lăn đi rất nhanh, làm tôi không kịp trở tay, nhìn trần nhà và cầu thang đảo một vòng rồi không còn biết gì nữa.
***
Ngay khi cảm nhận được ánh sáng cũng là lúc cơn đau nhức toàn thân ập đến. Tôi không kìm được mà rên lên, mắt nặng nề mở ra nhìn xung quanh.
Năm nay có vẻ tôi rất có duyên với bệnh viện.
Nhìn quanh căn phòng trắng tinh không một bóng người, lòng tôi có chút hụt hẫng. Tự đưa mắt nhìn thân, tôi thấy tay trái và cổ chân phải bị bó bột. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi té cầu thang.
Tự mình với tay nhấn chuông gọi bác sĩ, tôi đợi không lâu thì đoàn người mặc áo trắng đi vào. Họ đo huyết áp cho tôi, soi mắt tôi, sau đó đưa tôi đi chụp não. Đến lúc này tôi mới biết trên đầu mình cũng bị thương.
Sau khi kiểm tra, tôi được đưa về phòng, y tá bảo có thể gọi người nhà đến.
Trong lòng tôi, một niềm chua chát nổi lên, khóe mắt tự nhiên nóng hổi, có chút cay cay. Người nhà? Tôi đã sớm không còn kiểu quan hệ đó trong cuộc đời này.
Nằm trên giường nhắm mắt, tôi cố nhớ lại lúc mình té. Rõ ràng dưới chân tôi đã có gì đó, hơn nữa còn khá trong suốt, bởi vì cầu thang rất sạch sẽ, không thể có chuyện có gì đó mà tôi không nhìn thấy.
Đột nhiên một cơn buồn ói dội lên, tôi muốn vùng dậy chạy vào toilet, nhưng toàn thân đau đớn. Lúc này, cửa phòng đột ngột mở.
- Sao vậy An ơi? - Là tiếng của Ngọc.
- An buồn ói! - Tôi thều thào.
Với sức Ngọc, dìu tôi vô toilet là chuyện không thể, vậy nên cậu ấy đưa cho tôi một túi nilon, nhưng tôi đã không ói mà chỉ nôn khan.
- Tại sao lại bất cẩn như vậy? - Khi tôi nằm trở lại giường, Ngọc nặng giọng trách móc.
Tôi im lặng không nói, không muốn để Ngọc biết về linh cảm trong mình. Tôi nghĩ chuyện này là có người cố tình.
Khi Ngọc đang gọt trái cây thì Nhật thập thò ngoài cửa, sau đó cúi đầu đi vào, dáng vẻ như đứa trẻ phạm lỗi.
- Tớ xin lỗi! - Đến trước mặt tôi, Nhật lí nhí.
- Về chuyện gì? - Chuyện clip, chuyện tôi hẹn với cậu ta lên sân thượng nên mới té, hay cả hai?
- Về toàn bộ sự việc từ hôm qua đến giờ. - Nhật tiếp tục lí nhí.
- Không sao! - Thực tình tôi cũng không giận cậu ấy.
- Thế sao cậu không nghe điện thoại của tớ?
Điện thoại? Phải rồi, điện thoại tôi đâu? Nhìn quanh vẫn không thấy, có vẻ là mất rồi.
- Không có cầm điện thoại. - Tôi trả lời Nhật.
Nhật đến được một lúc thì giáo viên chủ nhiệm dẫn các bạn cùng lớp đến thăm tôi, duy chỉ có Ngạo Quân là không thấy mặt. Vì đau và mệt, tôi không tiếp mọi người được lâu, tất cả cũng hiểu ý mà ra về, phòng lại chỉ còn lại Ngọc và Nhật.
Đang ăn trái cây, đột nhiên Nhật thở dài:
- Mai là duyệt văn nghệ rồi, cậu không thể tham gia sự kiện năm nay mất rồi.
- Mai là thứ Năm? - Tôi bàng hoàng.
- Phải. Cậu đã hôn mê ba ngày rồi.
Ôi trời! Tôi té nặng đến đến sao?
- Là ai đưa tớ đến bệnh viện? - Tôi nhìn Ngọc rồi lại nhìn Nhật.
- Anh trai cậu. - Nhật lên tiếng, giọng nói có gì đó không thoải mái khi phải nhắc đến Quân.
Đột nhiên, trong lòng tôi, cảm giác nặng nề và mệt mỏi nhẹ đi rất nhiều. Chợt nhớ ra, tôi quay sang hỏi Ngọc:
- Sao Ngọc biết mà đến?
- Bạn Quân gì đó cùng lớp An gọi cho Ngọc. - Ngọc chau mày ngẫm nghĩ.
Khóe môi tôi giật giật, nếu không kiềm chế thì đã nhoẻn cười. Hóa ra cậu ấy vẫn rất quan tâm tôi.
Tôi lấy cớ mệt, muốn đuổi khéo Ngọc và Nhật về. Với tính cách của Quân, cậu ấy rõ ràng là cố tình tránh mặt vì biết lớp sẽ đến thăm, lát nữa sẽ quay lại đây.
Còn lại một mình trong phòng, tôi nhìn bâng quơ ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng và đau nhức. Không hiểu có phải vì té một cái nên điên rồi không, nhưng tôi luôn cảm thấy đây không đơn giản là tai nạn.
Cô y tá đẩy xe thuốc đi vào, thay bình nước biển cho tôi, tiêm vào đó một liều thuốc gì đấy. Không lâu sau, tôi bắt đầu buồn ngủ.
***
Khi tôi choàng người tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ trời đã tối. Thở hắt ra, tôi lấy tay day day thái dương. Vừa rồi tôi gặp ác mộng, mơ thấy mình đang đi xuống cầu thang thì bị một bàn tay từ phía sau đẩy mạnh, sau đó nhào té và tỉnh dậy.
Đêm Đà Lạt khá lạnh, nhưng người tôi rịn mồ hôi, lúc này thật muốn đi tắm cho thoải mái.
Tôi cố ngồi dậy, nhận ra kim trên tay đã không còn, bình nước biển ban chiều cũng không còn nữa. Vì chỉ có một tay, cả người lại ê ẩm, tôi rốt cục không chịu nổi mà rên thành tiếng.
- Ở yên đấy! - Bất ngờ, tiếng Ngạo Quân vang lên cùng chút ngái ngủ. Tôi đưa mắt khó nhọc nhìn qua, phát hiện cậu ấy đang ngồi dậy từ sofa.
Không quá khẩn trương, Quân từ từ đi đến đỡ tôi dậy.
- Cần gì? - Cậu ấy lại bắt đầu kiệm lời với tôi rồi.
- Tắm. - Đã thế thì tôi cũng không nói nhiều.
Nheo nheo mắt hồ ly nhỏ hẹp nhìn tôi, cuối cùng môi cam xinh đẹp hé mở:
- Được! - Dứt lời, Ngạo Quân liền bế tôi lên, đưa thẳng vào phòng tắm.
Nhìn phòng tắm, tôi cũng đánh giá được căn phòng mình đang ở thuộc mức giá cao. Trong này có vòi sen, còn có cả bồn tắm, gương thì sáng bóng, sàn nhà sạch sẽ.
Đặt tôi ngồi vào bồn tắm men sứ bóng loáng và khô ráo, Ngạo Quân bình thản lần tay mở cúc áo tôi.
- Làm gì thế? - Không lẽ định tắm cho tôi?
Câu trả lời của Ngạo Quân khẳng định suy nghĩ trong lòng tôi là đúng:
- Tắm cho em.
Tôi không kìm được đưa cánh tay lành lặn vỗ trán, còn chân lành lặn thì đạp cậu ấy ra.
Bị tôi đạp, cả người Ngạo Quân té bật ra phía sau, đập vào thành bồn tắm, đôi mày kiếm thoáng chau lại, trừng mắt nhìn tôi thị uy.
- Có bị điên không? Cậu không còn biết giới tính của mình là gì nữa à? - Tôi thực sự phát cáu.
- Ai nói nam không được tắm cho nữ? - Quân lại chồm tới.
- Người ta là cái gì của nhau thì mới thân thiết như thế. - Tôi tiếp tục đạp ra nhưng lần này chân bị cậu ấy giữ lại.
Ngạo Quân nhìn tôi, ánh mắt phức tạp khó nắm bắt, mắt hồ ly nhỏ dài cứ liên tục sáng lên rồi lại tối sầm đi. Phải đến vài phút sau, đáy mắt cậu ấy là cả một trời ôn nhu dịu dàng: ...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: