watch sexy videos at nza-vids!



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhÔi ! Con gái ... thật rắc rối xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư


Khoa mải miết nói chuyện điện thoại. Tôi tự một mình đạp cho con vịt chạy về bờ cũ. Đến khi cập bến, tôi mồ hôi nhễ nhại, còn Khoa vẫn chưa nói chuyện điện thoại xong.

Tự biết bản thân ở đây đã trở nên vô hình và thừa thãi, tôi đi vào bờ trước. Khoa lúc này mới nhìn tôi, ánh mắt tội lỗi, áy náy cùng thắc mắc, cái nhìn vô cùng phức tạp. Tôi mỉm cười, chỉ tay về phía con đường, ý nói mình đi về trước, sau đó tự ý quay đầu bỏ đi. Có một câu nói rất đúng: “Khi người ta thờ ơ lạnh nhạt với mình, là lúc họ đang có một người khác để quan tâm.”

Khoa à, đây là lấn cuối cùng chúng ta còn đi chơi với nhau, cũng là ngày cuối cùng tớ là bạn gái cậu.

Tôi giữ nguyên bản nhạc bên tai, bước chân thẳng hướng trạm xe bus mà đến. Trong lòng tôi giờ đây rất hụt hẫng, có cả buồn bã và mất mát. Đối với Khoa, tôi đã có tình cảm mất rồi.

***

Lúc yêu đương, thề non hẹn biển cùng chăm sóc quan tâm là thói quen của các cặp đôi. Sau đó khi chia tay sẽ liền ngoảnh mặt, xa lạ, thờ ơ. Thế mới nói, tình cảm làm con người ta trở nên phũ phàng với nhau.

Điều tôi đang nói chính là từ trường hợp của mình. Đương nhiên tôi không trông mong Khoa đối với mình tỏ ra cắn rứt hay thương hại mà dây dưa, thế nhưng thái độ tránh mặt và xem như không quen biết ấy dù ít hay nhiều cũng làm tôi hụt hẫng.

Vì cùng một lớp, không cố tình cũng vẫn có lúc chẳng may chạm mặt. Chẳng thà ngay từ đầu là người dưng. Nếu đã đi qua một đoạn tình cảm rồi lại về mốc người dưng thì sẽ rất khó đối diện với nhau. Loại người dưng quen thuộc này, không thể vô tâm như không quen biết, cũng không thể hỏi thăm như muốn làm quen.

Nhưng phải nói, đối với hành động tuyệt tình của Khoa, trong lòng tôi cũng buồn, nhưng hoàn toàn tán thành. Chia tay rồi, tốt nhất nên phũ đến cùng, không ngó ngàng cũng đừng bận tâm. Không nên vì vớt vát chút đạo đức mà làm người ta ngộ nhận, hy vọng, để rồi lãnh thêm một lần tổn thương. Hai người chúng tôi, không ai nói tiếng đoạn tuyệt hay trách móc, chính là bởi vì không còn gì để nói với nhau.

Sau khi chia tay, có đôi khi người ta không phải nhớ người đã bước đi, mà là nhớ những kỷ niệm cũng như thói quen khi còn bên cạnh nhau. Như tôi là một ví dụ. Ở chỗ làm vẫn giữ thói quen hay nhìn đồng hồ, giống như trước đây lúc Khoa đưa đón. Mỗi một lần vòng tay lên xem giờ lại là một lần hụt hẫng cùng nhắc nhở, vì vậy tôi quyết định không đeo đồng hồ đi làm nữa.

Hôm nay, tôi được nghỉ sớm một tiếng vì khách về sớm, cũng đã quá giờ nhận khách nên chúng tôi có thể đóng cửa. Mười giờ so với mười một giờ có một khác biệt rất lớn. Chỉ cần thêm một tiếng nữa, đường phố sẽ lập tức vắng vẻ hiu quạnh, còn lúc này đây, người ta đang núp trong những chiếc áo ấm, cùng nhau đi ăn đêm rất vui vẻ.

Có một vài hành động rất bình thường nhưng mang lại cảm giác rất tích cực. Tôi cũng thích được cùng một hai người bạn thân thiết đi ăn đêm, cười nói nơi một quán cóc mà khói bếp than sưởi ấm còn đồ ăn thì rất thơm. Hoặc là cùng bạn bè ngồi áp tay vào ly sữa nóng bán bên đường, quan sát dòng xe cộ, cùng bàn luận về bất tận chủ đề. Những điều đơn giản ấy, tôi không thể thực hiện vì còn phải đi làm, chỉ có thể nhìn người ta sống như thế, trong lòng có chút ngưỡng mộ cùng mất mát.

Cho xe chạy chầm chậm, tôi nhìn ngắm những gương mặt cười nói bên những quán cóc ấm áp, những con người tất bật bưng bê cùng rao gọi. Cuộc sống có những điều, bản thân trải qua cảm thấy rất nhàm chán cùng bình thường, nhưng đứng từ bên ngoài nhìn ngắm ở một góc khác thì đó là những khoảnh khắc vô cùng đẹp đẽ. Như tôi lúc này, nhìn họ như vậy thầm cảm thấy ngày tháng trong cuộc đời họ rất đẹp, rất ý nghĩa.

À phải rồi, nói một chút về chiếc xe máy điện tôi đang chạy. Đó là quà của ông Hùng tặng tôi khi về đó sống cùng với mọi người. Có nó cũng tốt, từ Hoàng Gia về nhà không hề gần. Từ nhà đến trường có thể đi xe bus, nhưng nếu có xe riêng sẽ đỡ mệt hơn rất nhiều. Còn vì sao lại là một chiếc xe máy điện thì là vì tôi chưa có bằng lái.

Tôi về đến nhà, điều đầu tiên là cho xe tiến vào gara. Chiếc xe máy điện bé nhỏ đáng thương của tôi ở trong này rất thấp cổ bé họng. Bên phải là chiếc Audi của ông Hùng, bên trái là chiếc xe thể thao phân khối lớn của Quân, còn có vô số xe máy tay ga các loại cho bà Hạnh đi lại khi không có tài xế.

Giờ này mọi người trong nhà đã ngủ, bà Hạnh và ông Hùng thì còn đang mải miết đi trăng mật chưa về, căn nhà rộng thênh thang vắng lặng.

Tôi về phòng, thưởng cho mình sự thư giãn thoải mái trong bồn tắm, nước nóng làm gân cốt dãn ra và mệt mỏi biến mất.

Ở trong căn nhà này, tôi đang có một cuộc sống hưởng thụ. Bữa ăn có người lo, việc nhà không phải làm, lại còn có thể sở hữu một căn phòng đẹp đẽ sang trọng, những tiện nghi đáng mơ ước. Không biết bà Hạnh đã vẽ ra một câu chuyện như thế nào và kể cho ông Hùng nghe để hợp lý hóa quan hệ của chúng tôi cũng như nguyên nhân thất lạc, có điều dù không nói gì, nhưng tôi vẫn là kẻ lừa đảo. Tôi không nghĩ có lời nói dối nào có thể tồn tại mãi mãi. Chuyện này không sớm thì muộn cũng sẽ bị vạch trần. Đối với điều này, tôi thừa nhận mình có lo lắng. Chỉ sợ mình quá quen với sự sung sướng này, khi mất đi lại trở nên vô dụng. Bởi vì, trước những an yên nhàn hạ đã lâu không được cảm nhận này, mong muốn trả thù của tôi cũng dần tắt lịm mất rồi.

Tắm xong, tôi thấy cả người khoan khoái, hai mắt bắt đầu nặng trĩu nên quyết định lên giường ngủ. Giấc ngủ đến với tôi lúc nào không biết. Giấc mơ của tôi vẫn chỉ quanh quẩn bên những kỷ niệm khi còn bé, có lẽ vì tôi càng lúc càng hay hồi tưởng về tuổi thơ và tiếc nuối nó.

Tôi mơ thấy mình tập xe đạp, phía sau có đến bốn cậu bạn cùng xóm chạy theo sẵn sàng đỡ. Chiếc xe đạp tôi tập là xe dành cho người lớn, đương nhiên không có hai bánh phụ, và tôi thì chỉ cao tới cổ xe. Năm đứa chúng tôi mày mò cột một cái gối nhỏ lên khung xe làm yên, sau đó tôi ngồi hẳn lên đó, nhắp đạp từng cái nửa vòng.

Buổi tập đầu tiên, có bốn người đỡ. Qua đến ngày thứ ba, tôi đã vững hơn nên chỉ cần hai người. Đến ngày thứ năm, chỉ còn lại một. Và sau một tuần, tôi có thể giữ cho chiếc xe đạp thăng bằng mà không cần ai giữ, có điều chỉ có thể đạp được nửa vòng.

- Đứng hẳn người lên đạp cả vòng đi An! - Bảo, cậu bạn nhà ngay sát nhà tôi đứng bên đường hét lên.

Liền sau đó, ba cậu nhóc kia cũng đồng tình.

Được cổ vũ, tôi mạnh dạn đứng lên khỏi cái yên tự chế, đạp đủ một vòng xe. Kết quả là vì tốc độ của một vòng và nửa vòng có sự chênh lệch rất lớn, tôi không làm chủ được tay lái nên lao thẳng vào bụi hoa dại bên đường, bị mấy cái gai làm cho chảy máu, đầu gối và lòng bàn tay trầy cùng bầm tím.

Khi bốn cậu bạn đỡ tôi ra khỏi chiếc xe đạp và bụi hoa, tôi đang nước mắt ngắn dài cùng tức giận. Nếu không phải bọn họ xúi bậy thì tôi đâu có ngã. Nghĩ vậy, tôi vùng vằng giận dỗi đi về nhà, khóa chặt cửa, hai hàng nước mắt rưng rưng, tiếng khóc cũng không phải là nhỏ.

Khi đi lên phòng tìm dầu xanh bôi vào vết bầm ở đầu gối, tôi thấy bốn cậu bạn cùng xóm đang dòm qua cửa sổ. Nhìn thấy tôi, cả bốn đều ỉ ôi xin lỗi, tôi lại càng được đà khóc to.

Để tôi hết giận, họ đã thực hiện một hành trình xa xôi là đi bộ lên đầu con dốc mua bánh kẹo. Tạp hóa ấy đa phần bán toàn bánh kẹo con nít, có thứ một trăm đồng, có thứ rẻ đến một trăm đồng hai cái. Chính vì vậy lượng kẹo bánh được mua về trông rất nhiều. Nhìn thấy chúng, tôi cũng vui vẻ hết giận....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây