- Còn hai tuần nữa là Ngọc trở về Trung Anh rồi. - Xem ra thời gian sống cùng làm cô bạn này nảy sinh tình cảm bạn bè sâu đậm mất rồi. Tôi chỉ chuyển ra ngoài sống mà đã nước mắt ngắn nước mắt dài.
- Còn sống cùng một đất Đà Lạt mà. - Tôi đưa tay lau nước mắt cho Ngọc, mỉm cười tươi tắn. Chúng tôi đâu phải không còn cơ hội gặp lại nhau. Nhưng lời Ngọc nói nhắc cho tôi một điều. Hai tuần nữa Diệu My sẽ trở về Đông Anh.
Tôi mau chóng tạm biệt Ngọc. Đồ đạc không nhiều nên dọn chỉ mất mười lăm phút. Người của ba Quân lái xe đưa tôi tiến về nhà mới.
Nhà Quân nằm trong một khu đất rộng lớn đến mấy ngàn hecta. Ở đây còn có ba căn biệt thự khác. Khu đất này giống như một lãnh địa riêng biệt của quý tộc ngày xưa, một đất nước thu nhỏ. Bên trong có hồ bơi, sân thể thao, khu bắn súng. Tóm lại là một quần thể kiến trúc hoành tráng mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến.
Chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự màu trắng ba lầu, ước chừng rộng khoảng một ngàn mét vuông. Đứng đón tôi trước cửa là ông Hùng, bà Hạnh, cùng với Ngạo Quân, phía sau còn có rất nhiều gia nhân mặc váy đồng phục đen.
Tôi xuống xe, lạ lẫm tiến lại gần phía họ, suýt bị làm cho giật mình khi các gia nhân cúi đầu:
- Chào cô chủ!
Tôi lúc này thật giống nhân vật chính trong những bộ phim thần tượng, một bước đã trở nên giàu sang và sống trong cảnh nhung lụa, xung quanh là kẻ hầu người hạ.
- Mừng con về nhà! - Ông Hùng tiến lại gần, ôm chầm lấy tôi như thân quen lắm, bà Hạnh cũng góp phần vào cái ôm ấy.
Tôi nhìn Ngạo Quân vẫn đang đứng tại chỗ, hai tay bỏ túi quần. Cậu tốt nhất đứng im đó cho tôi. Đừng có làm tôi chết cóng bằng vòng ôm của mình.
Sau màn chào hỏi ngoài sức tưởng tượng, tôi được một gia nhân dẫn đến căn phòng nằm ở tầng trệt. Căn nhà này quả thật rộng quá mức cần thiết. Xây lớn như vậy làm gì? Đi cảm thấy rất mỏi chân.
Phòng của tôi rộng như một căn nhà, chiếc giường lớn quá khổ cho một người ngủ, bộ ghế sofa sang trọng, tủ áo phải nói là khổng lồ, còn có một chiếc dương cầm nằm mà theo tôi nghĩ là để trang trí. Tôi đâu có biết đánh đàn. Ở cạnh bàn học, một kệ sách chứa rất nhiều đầu sách hay cùng với dàn máy tính bàn cao cấp, bên cạnh lại còn có một chiếc laptop. Đối với những thứ này, tôi không cần. Tôi còn không có thời gian ngủ đủ tám tiếng thì lấy đâu ra thì giờ dùng máy tính?
Đang loay hoay cùng với lạ lẫm trong căn phòng của mình, tôi nghe có tiếng cửa mở sau lưng. Xoay người lại, bà Hạnh liền xuất hiện trong tầm mắt.
- Dì không lừa con đúng không? - Bà ta nhìn tôi, nét mặt mỉm cười mĩ mãn.
- Sau này còn chưa biết. - Ai biết được bà ta lật mặt lúc nào. Riêng tôi thì sẵn sàng đáp trả với mọi ác ý.
- Thời gian sẽ cho con câu trả lời. - Bà Hạnh điềm tĩnh cười, vẻ hốt hoảng lạy van hôm qua biến mất không còn dấu vết. So với khi còn sống cùng ba con tôi, bà ta đẹp ra nhiều, cao sang quý phái hơn hẳn.
- Ra ngoài đi! - Tôi xua xua tay, thẳng thừng đuổi. Tôi cần ngủ một giấc sau đó học bài, tối còn đi làm.
Bà Hạnh đối với thái độ của tôi vẫn mỉm cười ôn nhu, quay người đi ra ngoài không quên đóng cửa lại.
Còn lại một mình, tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Có thật là sau này tôi sẽ sống ở đây? Sẽ không cần phải lo từng đồng, cũng không cần phải sợ hãi khi nghĩ về tương lai? Hy vọng là sau khi nhắm mắt ngủ, tỉnh dậy tôi không thấy là mình vừa mơ.
***
Sống ở nhà Quân một tuần, tôi biết được rằng khu đất này thuộc sở hữu chung của nhà Quân, Khoa và Nhật. Những ngôi biệt thự còn lại chính là nhà họ. Ba mẹ họ vốn là bạn thân từ khi còn nhỏ, cùng học với nhau suốt mười hai năm, rồi cả đại học, sau đó lại cùng làm ăn và rồi cùng mua đất xây nhà. Quả thật tình bạn như vậy rất hiếm có. Đến giờ họ đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn là những người bạn thân thiết.
Một tuần trôi qua, tôi đã bắt đầu tin mình đến sống cùng nhà với Ngạo Quân mà không phải là mơ. Tin rằng mình một bước giống như Lọ Lem nghèo khổ trở thành công chúa. Tuy nhiên tôi vẫn tiếp tục làm việc ở Hoàng Gia. Người đàn bà đó không biết khi nào sẽ trở mặt, tôi phải luôn sẵn sàng tự lo cho chính mình.
Đối với chuyện “tìm được mẹ ruột”, tôi giấu mọi người, nhưng với Khoa thì không. Nghe tôi nói mình tìm thấy mẹ, cậu ấy chỉ ậm ừ, không hỏi thêm gì. Gần đây Khoa khá lơ là với tôi. Vì mọi chuyện thay đổi nên việc mang thức ăn sáng hay chăm lo cho tôi từng bữa ăn không còn nữa, đưa rước tôi đi làm cũng không. Những tin nhắn của chúng tôi ngày một ít đi rồi mất hút. Tôi có thể cảm nhận được, Khoa đang muốn tránh tôi.
Chủ nhật rảnh rỗi, tôi chủ động hẹn Khoa cùng đi xem phim, sau đó ra hồ Xuân Hương đạp vịt. Qua điện thoại, cậu ấy có vẻ ngẫm nghĩ, sau đó cũng đồng ý.
Chín giờ sáng, Khoa đón tôi, sau đó cùng nhau đi xem phim. Ngày cuối tuần nên rạp phim rất đông người. Khoa lạnh nhạt đi trước, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn tôi phía sau, chúng tôi không nắm tay nhau cùng đi nữa.
Nhìn bóng lưng Khoa, tôi cảm thấy tim mình chùng xuống. Có một lần tôi từng hỏi cậu ấy: “Có khi nào đến một lúc nào đó cậu không còn thích tớ nữa không?” Khi ấy, Khoa mỉm cười rất hiền, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, rồi chóp mũi, sau đó phớt qua môi, giọng nói đầy chân thành nói với tôi rằng: “Mỗi ngày trôi qua tình cảm gom góp lại phải nhiều lên chứ làm sao ít đi được?” Lời Khoa nói khi ấy, tôi hoàn toàn tin tưởng, trong lòng âm thầm mỉm cười hạnh phúc.
Khoa à, cậu biết không, tình cảm của cậu dành cho tớ lúc này có lẽ đã sắp về không mất rồi.
Tôi và Khoa cùng xem một bộ phim hoạt hình vui nhộn, thế nhưng từ đầu đến cuối cả hai không cười chút nào. Trong lòng tôi không rõ là vui hay buồn, chỉ thấy một mảng nặng nề và bất an. Tôi biết tình cảm học trò rất khó thành đôi, bởi vì qua lứa tuổi khác chúng tôi sẽ suy nghĩ khác, nhìn nhận khác. Thế nhưng những hành động của Khoa tạo cho tôi một lòng tin rằng cậu ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Có lẽ, trong chuyện này là tôi tự huyễn hoặc mình quá nhiều. Con gái vẫn thường như thế, có đôi lúc hành động của chàng trai chỉ là vô ý, thế nhưng lại từ đó tự suy diễn ra rồi nghĩ rằng mình đang được yêu thương thật nhiều. Thực chất đối với đám con trai, cái bọn họ cần là bạn gái, sau đó mới là tình yêu.
Bộ phim kết thúc lúc nào tôi cũng không hay biết, chỉ đến khi mọi người lục tục ra về, Khoa nhẹ nhàng lay vai nhắc nhở, tôi mới bừng tỉnh khỏi dòng suy tư của riêng mình. Theo đúng kế hoạch đã vạch ra, chúng tôi đến hồ Xuân Hương để đạp vịt.
Người chơi trò này đa số là các cặp đôi, không phải là yêu sông nước hay thích thể thao, thực chất chỉ là muốn tìm kiếm lãng mạn và có thể ở riêng với nhau mà thôi.
Tôi và Khoa cùng đạp ra giữa hồ, trên đường đi bắt gặp rất nhiều cặp tình nhân đang ôm hôn nhau. Trước đây, khi ở cạnh, Khoa cũng luôn muốn hôn lên môi tôi mọi lúc có thể. Thế nhưng bây giờ cả hai chỉ ngồi im, để ở giữa là chiếc áo khoác của Khoa.
Điện thoại của Khoa bất ngờ reo lên phá vỡ bầu không khí im lặng. Cậu ấy nhìn màn hình, sau đó đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu cho tôi im lặng.
- Alô. - Giọng Khoa nói chuyện rất hiền, giống như những ngày đầu nói chuyện điện thoại với tôi.
- ...
- Đang ở nhà chứ có đi đâu đâu. - Lần đầu tôi thấy Khoa nói dối. Trong ký ức mà tôi nhớ, cậu ấy luôn rất thành thật. Đối với cảm xúc trong lòng đều nói cho tôi biết. Còn rất hay hỏi tôi đang nghĩ gì.
- ...
- Bạn gái đâu mà bạn gái? Đang ở nhà mà.
Tôi tự cảm thấy mình không nên nghe cuộc điện thoại này. Lấy tai phone trong túi áo khoác, tôi cắm vô điện thoại, mở bài nhạc duy nhất trong máy. Tôi từ lâu đã nói không với âm nhạc, bởi vì đa số nó đều rất buồn, những mất mát cùng chia ly ướp đẫm ca từ. Betrayal là bản nhạc duy nhất có trong máy, vì tôi dùng nó làm nhạc chuông. Và nó cũng rất buồn....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: