Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình


Năm cuối, anh làm bác sỹ thực tập, vì phải luân phiên, sớm đã không làm việc và nghỉ ngơi bình thường; tình trạng đột phát của bệnh nhân, không thể thuận theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bạn.

Tháng thứ 4, anh bị điều tới khoa nhi. Đừng coi thường trẻ con, cho rằng rất dễ đối phó, trên thực tế, chúng khóc ầm ĩ nhưng lại không biết sai trái như người lớn.

Một bác sỹ thực tập khác cùng thời kỳ trực tiếp nói thẳng là ăn không tiêu, còn hỏi anh sao có thể đối phó với [phần tử khủng bố] còn đáng sợ hơn sa tăng.

Anh chỉ bĩu bĩu môi, ứng phó một câu: [Nhẫn nại đi!]

Có vài người còn chêu trọc sau lưng, anh không chỉ được ưa thích trong đám con gái, đến đối với đứa trẻ cũng có cách, quả thực lớn nhỏ đều đạt được. Họ sao biết, em gái anh chính là một tay anh chăm tới lớn.

Anh rất có kinh nghiệm vỗ về trẻ con.

Hôm nay, một khu tiểu học bùng nổ sự việc nhiễm độc trong bữa trưa dinh dưỡng, các bác sỹ tập trung chật như nêm, một đám tiểu ma đầu cùng khóc ầm ĩ, dường như khiến người khác sắp kiệt quệ tinh thần, không dễ dàng gì mà hoàn thành tất cả các việc, trở về chỗ ở, anh mệt tới mức nằm vật, không muốn động đậy.

[Hàn Vũ, anh ăn cơm chưa?] Một đôi tay nhỏ đẩy đẩy anh.

Anh mệt mỏi rên lên một tiếng, không mở mí mắt.

Lưu Tâm Bình thấy anh mệt tới nỗi không nói ra câu, thở khẽ một cái. [Vậy được rồi, anh nghỉ đi, em làm ít đồ đặt trong lò vi sóng, anh tỉnh dậy hâm nóng rồi ăn. Em giúp anh cầm thư trong thùng thư vào rồi, đặt trên bàn, anh có thời gian thì nhớ xem.]

Anh không đáp lời, e rằng không biết đã lên chín tầng mây từ lâu rồi.

Lưu Tâm Bình vuốt nhẹ gương mặt anh tuấn ngủ say của anh cùng với tình yêu và sự đau lòng không nói thành lời --

[Vậy em về đây.] Giọng nói nhẹ tới mức gần như tự nói, cô luyến tiếc rút tay về, giúp anh đóng cửa.

Sau đó, Thẩm Hàn Vũ mở mắt, nhìn cửa phòng đã đóng.

3 năm trước, khi anh bị tai nạn, Lưu Tâm Bình ở trong viện chăm sóc anh cả ngày, sau khi ra viện, lại hỏi han ân cần, xử lý sinh hoạt thường ngày của anh tỉ mỉ chu đáo, cô luôn như vậy, ở bên anh không oán trách không hối hận.

Cho dù ngày đó, anh bất ngờ hôn cô, sau sự việc ấy lại trở nên xa lạ, không đưa ra lời giải thích hợp lý, chỉ nói một câu làm tổn thương người: [Xin lỗi!]

Hành vi của anh rất khó hiểu, cô lại chưa từng trách anh.

Tình cảm của cô đối với anh sâu nặng bao nhiêu, không ai có thể rõ hơn anh, thực ra cô chưa từng nghĩ phải đạt được cái gì khi bên anh, chỉ cần có thể thấy anh, làm chút gì cho anh, biết anh sống tốt, cô đã rất vui vẻ yên tâm rồi.

Tề Quang Ngạn nói, anh giẫm đúng phân chó may mắn mới có thể gặp được một người con gái tốt như vậy, quyết một lòng yêu anh, nếu không biết trân trọng, thế thật ngu hết thuốc chữa!

Điểm này không cần bất kỳ ai nói anh cũng biết. Vì cô quá tốt, anh mới không thể làm theo ý muốn, thà qua lại với bất kỳ người con gái nào, chính là không thể dừng lại bên cạnh cô.

Anh không muốn làm cô tổn thương.

Nghĩ tới thư cô nói, anh chống người rời khỏi giường, cầm chồng thư xem một lượt, trừ hóa đơn thanh toán điện nước, thư quảng cáo, mắt anh dừng lại trên bức thư có địa chỉ quen thuộc, không hề động đậy.

Bao lâu rồi? Địa danh xa xôi này dường như đã quên hẳn, Bính Đông……

Anh nhắm mắt, nặng nề thở ra một hơi.

Đáng cười quá? Nói phải quên nhưng đến việc nhìn thấy địa chỉ cũng hít thở khó khăn, còn nói sớm đã không quan trọng, rốt cuộc anh đang lừa ai?

Cố gắng khống chế đôi tay run rẩy bóc thư --

Hàn Vũ:

Mẹ bệnh khó qua khỏi, tự biết thời gian không nhiều, đầu óc mơ hồ hỗn độn mấy năm rồi, trước khi đi đến điểm cuối cùng của đời người thì lại tỉnh táo lạ thường, rất nhiều việc cố chấp câu nệ trước kia trong phút chốc đều trở nên rất mơ hồ, bé nhỏ, có vài lời nếu bây giờ không nói, sợ rằng không còn cơ hội.

Gần đây, thường nghĩ tới rất nhiều việc trước kia, trong đầu hay hiện ra dáng vẻ đáng yêu của Tiểu Tình hồi bé, gương mặt nhỏ thích cười, giống như trên thế giới này không có gì phiền não có thể quấy rầy con bé, cho tới tận bây giờ, mẹ đều vẫn nhớ nó nói chưa sõi, gọi tiếng mẹ, vẻ nũng nịu giơ tay muốn ôm mẹ, không phải là con gái ruột thì làm sao chứ? Mẹ chẳng phải cũng thương yêu nó bao năm, nó cũng gọi mẹ là mẹ, vì sao phải để huyết thống thay đổi tất cả, quên rằng nó từng là đứa con gái mẹ yêu thương nhất? Tất cả từ trước đến nay không phải nó có thể quyết định, nhưng mẹ lại tàn nhẫn đay nghiến những việc nó không thể làm chủ, trút oán hận của mẹ lên người con bé, có lúc thấy nó rớt nước mắt, gương mặt tràn ngập sự vô tội gọi mẹ, mẹ cảm thấy… bản thân thật đáng sợ, con bé căn bản không biết nó làm sai cái gì…

Sau khi sinh bệnh, Tiểu Tinh không hề trách mẹ đối xử tệ với nó, chăm sóc mẹ không một lời oán hận, một vai gánh vác mọi việc, mặc kệ mẹ đánh mắng chế giễu, vẫn cố chấp ở bên mẹ, mẹ mới đột nhiên tỉnh ra, bản thân rốt cuộc làm sai cái gì! Nhìn con bé ban ngày kiên cường đối diện với mọi thứ, xử lý tất cả mọi việc, tới tối liền trốn trong phòng trước đây của con, nhìn ảnh bọn con chụp chung nói: [Anh, em rất dũng cảm, rất dũng cảm, anh không cần lo, em sẽ chăm sóc mẹ, sẽ xử lý việc nhà, sẽ làm tốt tất cả mọi việc…]

Mẹ tự hào biết bao, có một đứa con gái như vậy. Hàn Vũ, mẹ làm sai rất nhiều việc, nhưng, mẹ đã không bù đắp kịp cho con bé rồi, ngày hôm đó, mẹ ôm nó, hối hận khóc nức nở, sau khi mẹ đi, người mẹ không yên tâm nhất là nó, nó luôn khóc: [Mẹ, đừng đi, con chỉ còn mẹ, đừng để con lại một mình…] Nhưng mẹ biết, con bé sẽ không một mình, vì nó còn có con.

Hàn Vũ, nếu con đọc được bức thư này thì nhanh trở về nhé, thay mẹ ở bên nó, bây giờ nó vô cùng cần con, mẹ biết, yêu cầu này gây khó khăn cho con nhưng mẹ thà coi như con đã không còn vướng bận, so với nỗi khổ mà Tiểu Tình chịu đựng, chúng ta đã là gì? Đây là mẹ nợ con bé, cũng là con nợ nó, Hàn Vũ, con có thể đồng ý với mẹ không?

Mẹ

Đọc thư xong, anh không thể động đậy nổi, cứng người, sững sờ rất lâu, xem lại lá thư lần nữa, khẳng định không đọc nhầm từng chữ, anh nắm chặt thư, bất lực rơi xuống ghế, suy nghĩ mơ hồ, vừa rõ vừa loạn --

**

Rời sân ga, tâm tình Thẩm Hàn Vũ phức tạp không nói ra được.

Sau khi rời đi năm đó, trong 6 năm, anh chưa từng bước chân về lại nơi này, nơi này thay đổi nhiều quá, từ nhỏ tới lớn con đường nhỏ ngoài đồng đi qua vô số lần, mỗi một cây Tình trèo qua, con rạch nhỏ anh tóm được con cá bụng to đổi lấy là nụ cười rạng rỡ của Tình… đều khác rồi, đến thím hàng xóm từng sống cạnh anh, cũng không còn nhận ra anh nữa.

Một mạch hướng về nhà, hai chữ rõ ràng trước cửa đập vào mắt -- [kỵ trung] * (nhà có tang)

Anh sợ hãi, chạy như bay.

Trong phòng yên tĩnh lặng lẽ, linh đường bày biện trước sảnh, khiến đôi chân anh dường như mất đi sức lực, không thể lấy nổi can đảm bước lên trước, anh -- vẫn chậm một bước!

Cắn răng nén đau thương, anh thắp 3 nén nhang, quỳ trước linh đường, sám hối trước mẹ.

Có con như anh thật uổng, 6 năm nay, chưa tận hiếu đạo, đến lần gặp cha mẹ cuối cùng cũng không được……

Lại bái 3 lạy, một tay thắp lên bát hương, anh lau nước mắt bên má, nhìn xung quanh, tìm bóng dáng Tình.

Cửa lớn mở ra, cô nên ở nhà mới phải. Thẩm Hàn Vũ đi tới bếp không thấy người, đột nhiên nghĩ ra, đi thẳng tới phòng anh, mở cửa, trước mắt là bóng hình muốn gặp, khiến anh không nén được cay cay sống mũi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây