Không có khí tiết!
Thẩm Hàn Vũ trong lòng cảm thấy mất thể diện vì tên cùng phòng là ma đói đầu thai, nghiêng mặt sang một bên, gắp vài món ăn, đưa bát vào tay em gái.
[Cái đó đừng ăn, Tình.]
[Nhưng--] Cô mở miệng định nói gì, song anh đã lấy bát mỳ cô ăn dở rồi.
Lưu Tâm Bình sững người, trầm lặng không nói, nhìn họ.
Đây là tấm lòng của cô, anh lại dễ dàng đưa cho một người con gái khác sự quan tâm này, hành động chăm sóc đơn giản, nhưng bộc lộ thân mật mà không ngôn từ nào có thể diễn đạt…
Cô cảm thấy… rất bối rối.
[Không cần có ý thức về nguy cơ một cách nặng nề thế, đó là em gái cậu ta.] Không còn cách nào, ăn của người ta, răng miệng không sạch của Tề Quang Ngạn đành nói rõ.
[Thật ư?] Lưu Tâm Bình nhìn kỹ bọn họ, cảm thấy… không giống.
Thẩm Thiên Tình buông bát, lễ phép gật đầu với cô. [Chào chị, em tên là Thẩm Thiên Tình, cảm ơn sự chăm sóc của chị dành cho anh em.]
Hóa ra như vậy. Lưu Tâm Bình cười nhẹ thoải mái.
[Đâu có, em không cần nói như vậy. Trước đây chưa từng nghe qua học trưởng nhắc tới anh có em gái, vì vậy lần đầu gặp khó tránh khỏi tò mò. Lần này em lên Đài Bắc thăm anh trai, định ở bao lâu? Chị sinh ra và lớn lên ở Đài Bắc, rất quen thuộc, nếu dư dả thời gian, chị có thể đưa em đi dạo quanh!]
Thẩm Thiên Tình nhìn anh trai, anh không nhìn cô, cũng không lên tiếng.
Cô thở dài. [Em cũng không biết……]
[Chiêu này cao thủ nha, đầu tiên nịnh nọt em chồng, tạo mối quan hệ tốt, nào sợ ý trung nhân không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ……] Tề Quang Ngạn giơ ngón cái ra khen ngợi.
Lưu Tâm Bình đỏ mặt, xấu hổ không nói nên lời.
[Tề Quang Ngạn, cậu nói nhiều vậy không sợ bị chết nghẹn à?] Quen nhau lâu vậy, Thẩm Hàn Vũ bất giác phát hiện cậu bạn cùng phòng cực thích bị đòn!
Thẩm Thiên Tình đánh giá người con gái xinh đẹp yêu kiều trước mặt, lại nhìn anh trai bên cạnh, dường như hiểu ra, há hốc miệng. Hóa ra…… là như vậy ư?
Cô buông bát đũa, đột nhiên không còn cảm giác muốn ăn.
Sau khi dùng bữa xong, cô kiên quyết rửa bát, nghe thấy Tề Quang Ngạn đang huyên thuyên bên tai, muốn anh trai và học muội xinh đẹp hãy đi tâm sự…
[Em gái cậu rất xinh.]
[……]
[Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi? Chắc có bạn trai rồi chứ? Con gái kiểu này, bình thường chắc là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều chàng trai.]
[……]
[Học trưởng!] Gọi liền ba tiếng, anh mới đột nhiên hoàn hồn.
[Cái gì? Em nói lại lần nữa, anh nghe không rõ.] Thẩm Hàn Vũ tắt thuốc, quay người nhìn cô.
Lưu Tâm Bình thở khẽ. [Hôm nay anh không tập trung tinh thần gì hết.] Con người anh đang nói chuyện với cô ngoài ban công, nhưng hồn vía thì đã bay xa từ lâu.
[Có sao?]
[Em vừa hỏi anh, em gái anh có bạn trai chưa? Mẫu người như cô ấy chắc thu hút rất nhiều chàng trai.]
[Anh không biết.] Vậy ư? Rất nhiều chàng trai thích cô ấy? Anh chưa từng nghĩ Tình sẽ nhận được nhiều sự yêu thích từ người khác giới……
[Xem ra người anh như anh không làm tròn bổn phận.]
Anh lại châm điếu thuốc, ủ dột hút.
[Hút thuốc nhiều không có lợi cho sức khỏe.] Cô quan tâm nhăn trán, nhưng anh để ngoài tai, hút mạnh một hơi, rồi thở ra, dường như cũng muốn thổi hết sự ưu phiền đang tràn ngập --
[Học trưởng......]
[Tâm Bình, em thích anh chứ?] Anh bất ngờ nói.
[Hả?] Cô sững người, hai má nhanh chóng đỏ ửng. [Anh… Anh sao…]
[Em tốt với anh, toàn bộ anh đều có thể nhìn thấy trong mắt, nhưng anh thà rằng thay hết bạn gái này đến bạn gái khác, chính vì không dám hứa với em một cách dễ dàng, vì anh không biết anh có thể cho em cái gì, em là một người con gái rất tốt, xứng đáng với người tốt hơn, còn anh, trái tim này trôi nổi không dừng lại một nơi, anh không chắc chắn có thể dừng nơi em, chính xác mà nói, là không chắc chắn có thể dừng lại với bất kỳ người nào, anh không muốn em chịu uất ức .]
Anh nhìn khói thuốc lượn lờ, chậm rãi nói.
[Không sao!] Cô vội vàng trả lời, chốc lát phát hiện quá gấp gáp, lúng túng cúi thấp đầu, nói khẽ:
[Đây không phải uất ức, vì thích anh, nên không thể nhìn thấy người khác, dù có người tốt hơn, trái tim em vẫn chỉ có anh. Em biết trái tim anh không thể dừng lại bên ai, giống như ngọn gió quen phiêu bạt, đã định sẵn em chỉ có thể chạy theo anh, tùy anh lúc thích lúc không, nhưng nếu như vậy, em vẫn muốn thử, cho dù tới cuối cùng, vẫn không giữ được anh, em cũng sẽ không một lời oán trách, vì em đã từng có được.]
Vài hạt mưa bay vào ban công, tắt ngấm đầu thuốc, Thẩm Hàn Vũ vê vê, vứt xuống dưới chân, quay đầu, chậm rãi nói-- [Em có lưu tâm người vừa hút thuốc xong hôn em không?]
Lưu Tâm Bình mở to mắt, anh giơ hai tay, kiên nhẫn đợi cô quyết định.
Sau đó, cô thẹn đỏ mặt, bước lại gần anh. Anh ôm lấy hai khủy tay cô, nhẹ nhàng hôn.
Âm thanh khe khẽ từ đằng sau vọng lại, anh biết có một đôi mắt ở không xa, nhìn anh chăm chú từ đầu đến cuối.
Hai tay anh càng ôm chặt, nhắm mắt, đóng cửa trái tim, cái gì cũng không muốn nghĩ.
Giờ khắc này, anh để bản thân hoàn toàn tê liệt.
Thấy Lưu Tâm Bình định nói gì rồi thôi, tư thế yêu kiều của người con gái nhỏ nhắn ngã vào Thẩm Hàn Vũ, ngu ngốc mấy cũng biết đã xảy ra chuyện gì tốt đẹp!
Có điều không khí của hai anh em này rất kỳ quặc, kỳ ở chỗ nào, cũng nói không ra, dù sao chính là một loại sức kéo nhạy cảm kỳ quái.
Đến tối, Lưu Tâm Bình tạm biệt về nhà, vẫn không nỡ rời liền hỏi: [Anh có muốn đưa em một đoạn không?]
Tề Quang Ngạn nói theo bản năng: [Không được nhé? Em gái người ta vừa tới ngày đầu tiên, em đã cướp anh trai của cô ấy rồi, dù sao hai người ngày tháng còn dài --]
Thẩm Hàn Vũ không đợi cậu ta nói xong, nhẹ nhàng nói: [Anh đưa em về.]
[Hả?] Tề Quang Ngạn trợn tròn mắt.
Thẩm Thiên Tình hoàn toàn cứng đơ tại chỗ, không thể cử động.
Như vậy cũng khó trách, người ta từ xa tới thăm, cậu ta lại bỏ cô một bên để tâm sự tình yêu, cảm giác đó khó chịu biết bao, ông anh này thật chẳng quan tâm gì.
[Anh!] Cô gọi anh.
[Có chuyện gì đợi anh về rồi nói.] Tay chạm vào núm cửa, anh không quay đầu lại.
[Cha bệnh rất nặng, anh không về thăm cha ư?] Cô vội vàng nói.
Thẩm Hàn Vũ đột nhiên dừng bước, ngạc nhiên quay người.
Thiên Tình luôn nhạy cảm, lập tức cảm giác có gì không đúng. [Thư của em, anh không nhận được?]
[… Thư?] Anh ngẩn người.
[Em viết rất nhiều, mẹ giúp em gửi đi, một bức anh cũng chưa nhận được à?]
Anh im lặng một lúc--
[…… Bận quá, không có thời gian xem, không biết vứt ở đâu rồi.]
[Anh… vứt thư của em đi?]
Anh cứng đờ, kéo tay Lưu Tâm Bình, ra khỏi cửa.
Thẩm Thiên Tình thất thần nhìn anh đi khỏi, không di chuyển, không có bất kỳ động tác nào, thậm chí không có biểu hiện cảm xúc……
[Uhm…...] Tề Quang Ngạn nhìn không đành lòng, vốn định an ủi cô vài câu, ai dè cái gì cô cũng không nói, lặng lẽ quay người vào phòng.
Cô đứng trước giá sách, đầu ngón tay vuốt qua từng quyển sách. Trước đây, thường thích lật sách của anh, thấy những thứ cô hoàn toàn không hiểu thì cảm thấy anh thật lợi hại, thật quá giỏi.
Lúc đó đã cảm thấy anh trai như thiên thần, đứng ở nơi rất cao, rất cao, cô nhất định ngẩng đẩu mới nhìn thấy anh, nhưng bây giờ, anh đi càng nhanh, càng xa, bước chân bé nhỏ của cô không thể đuổi theo nữa.
Cô cắn môi, hai hàng lệ thi nhau rơi xuống.
Anh, không còn là anh trai cô từng quen thuộc rồi ư?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: