Tề Quang Ngạn nếu biết anh miêu tả cậu ta như quỷ dâm loạn háo sắc, chắc chắn sẽ liều mạng với anh, nhưng anh không nghĩ nhiều đến thế, tạm thời nhất định phải hy sinh danh nghĩa bạn cùng phòng.
[Vậy thì tìm một phòng khác. Em tốt nghiệp rồi, có thể đi tìm việc giúp anh kiếm tiền, em sẽ không tạo thành gánh nặng cho anh.] Cô vội vàng bảo đảm.
[Em cho rằng việc sống ở Đài Bắc dễ dàng như vậy ư? Ở đây không phải Bính Đông, tốt nghiệp cao đẳng có thể tìm được công việc gì tốt chứ? Anh muốn em tiếp tục học hành, không được suy nghĩ linh tinh.]
[Nhưng em muốn ở cùng anh, anh, xin anh, để em ở lại có được không? Anh đã biết 3 năm nay --]
[Anh biết 3 năm nay anh đi mà không từ biệt khiến em oán giận không ít, nhưng rất nhiều việc, không phải như chúng ta muốn thế nào thì thế ấy, nếu em thực sự qua đây, vậy cha làm thế nào? Mẹ làm thế nào? Ai chăm sóc họ? Chúng ta không thể việc gì cũng chỉ nghĩ tới bản thân?]
[Nhưng em --] Em quay về không nổi nữa! Ngôi nhà đó không dung chứa em, anh có biết không?
Nhưng những lời này, Thẩm Hàn Vũ lại không để cô có cơ hội nói ra.
[Đừng có tùy ý, Tình. Hoàn cảnh anh cũng rất khó, em hiểu chuyện một chút, được không?] Anh day day lông mày, tinh thần mệt mỏi.
Vì vậy…… cô quấy rầy anh, là ý này ư?
Đây chính là nguyên nhân năm đó anh ra đi mà không lời từ biệt? Cô là một gánh nặng rất lớn, anh không gánh nổi, đúng không?
Có điều gì không thể nói ra nữa, anh bất lực, nói cũng chỉ càng làm anh thêm tự trách mình, đó không phải là điều cô hy vọng nhìn thấy.
Cô cắn môi, lặng lẽ rơi nước mắt.
Thẩm Hàn Vũ nhìn thấy mà đau lòng, bước lên ôm cô. [Xin lỗi, Tình.]
[Thật sự không còn cách nào ư? Anh, em thực không muốn xa anh--] Cô nghẹn lời, khóc không thành tiếng.
[Xin lỗi, thực sự xin lỗi. Coi như Tình giúp anh, thay anh chăm sóc cha mẹ, được không?]
Giúp -- anh trai?
Cô hít hít mũi, ngẩng đầu, mu bàn tay quệt nước mắt, dũng cảm gật đầu. [Được, em giúp anh.]
Cô từng nói, phải rất nghe lời, rất nghe lời anh, anh nói không được thì thực sự không được, nếu có cách, anh sẽ không cố ý vứt bỏ cô, vì vậy cô phải thông cảm cho anh.
[Tình--] Nhìn biểu hiện này của cô, trái tim anh như vỡ ra, lại không thể nén được, trong phút chốc dường như mất đi lý trí, mở miệng định giữ cô lại --
[Không sao, em sẽ đợi anh.] Cô cười nhẹ, rất dịu dàng, rất nồng thắm --
Thẩm Hàn Vũ chấn động, giống như bị rắn độc cắn, đau đớn rối loạn lùi lại.
[Anh?]
Cộc cộc!
Tiếng gõ cửa khiến anh hoảng loạn va vào góc bàn, Tề Quang Ngạn bước vào. [Hai người ôn chuyện cũ xong chưa? Tôi đói bụng quá.] Tiếp theo, kỳ lạ liếc anh một cái, [Thẩm Hàn Vũ, cậu đang căng thẳng cái gì? Biểu hiện thấp thỏm hơn cả làm kẻ trộm.]
Anh ấn trước ngực, thở nhẹ một cái: [Cậu xuất quỷ nhập thần, ai không bị dọa?]
[Cậu chẳng làm việc gì xấu, sợ cái gì?] Nếu không biết hai người họ là anh em, sẽ cho rằng yêu đương vụng trộm bị anh bắt được.
[Không đôi co với đồ quỷ nhà cậu. Tình, em đói không?]
[Em chưa.] Thực ra từ sáng ngồi trên chuyến tàu đầu tiên tới bây giờ, cô chưa ăn gì, nhưng trong lòng chỉ muốn gặp anh, căn bản không cảm thấy đói.
------------
Thẩm Hàn Vũ ra khỏi phòng ngủ, mở tủ lạnh tìm xem có thứ nào có thể ăn được.
[Không cần tìm, cậu quên là vì trong nhà không còn gì, chúng ta đi mua mỳ nước về, mới bị kẻ xấu lấy mất ô à?] Tề Quang Ngạn mát mẻ nhắc nhở. Không còn cách nào, đến cuối tháng rồi, học sinh nghèo chỉ có thể thít chặt thắt lưng, ăn mỳ qua ngày. Anh làm sao có thể để em gái ăn mỳ?
Thẩm Hàn Vũ không nói lời nào, lấy chìa khóa. [Mình mượn xe cậu.]
[Không cần đâu, anh, ngoài trời đang mưa, em và hai người ăn mỳ cũng được mà.]
Anh coi như không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài.
[Anh mua về, em cũng không ăn!]
Thẩm Hàn Vũ dừng bước, quay đầu trợn mắt nhìn cô.
[Em nói thật đấy, đợi anh về, em đã ăn no rồi.] Cô tăng thêm ngữ khí.
Thẩm Hàn Vũ lại trừng mắt nhìn cô mấy giây, đầu hàng bỏ chìa khóa ra, lấy mỳ, giúp cô đổ gia vị, thêm nước, đập thêm một quả trứng trong nhà còn.
[Vậy còn tôi?] Tề Quang Ngạn chớp mắt, dùng ánh mắt đầy hy vọng nhìn anh.
Thẩm Hàn Vũ chẳng thèm nhìn, vứt gói mỳ chưa bóc sang chỗ cậu ta. [Tự úp.]
[Kém xa đến thế!] Anh lẩm bẩm, cam chịu động tay úp mỳ.
Thẩm Hàn Vũ chẳng buồn để ý tới cậu ta, đi thẳng ra ban công.
[Anh không ăn à?]
[Em ăn trước đi, anh vẫn chưa đói] Anh châm điếu thuốc, hút vài hơi.
Thẩm Thiên Tình nhíu mày: [Anh học hút thuốc khi nào vậy?]
Tề Quang Ngạn nhiệt tình giải thích: [Thuốc là của anh, cậu ta hiếm khi --]
[Cậu có thể im mồm, yên lặng mà ăn mỳ của cậu không?] Thẩm Hàn Vũ không vui liếc cậu ta một cái.
Tề Quang Ngạn bĩu bĩu môi, chẳng buồn để ý cậu ta.
Ai biết hôm nay cậu ta ăn nhầm thuốc gì, tính tình đặc biệt khó chịu, anh em gặp mặt, chẳng phải nên vui ư? Sao biểu hiện của cậu ta hoàn toàn không phải như vậy, lẽ nào thời tiết u ám, đến tính tình con người cũng chịu ảnh hưởng?
Mỳ ăn được một nửa, chuông điện thoại reo, thấy cậu ta không có ý nhấc lên, Tề Quang Ngạn đành tự mình vận động, buông đũa, cầm điện thoại lên nói vài câu, sau khi ấn vào nút mở cửa lớn, đột nhiên một gương mặt nịnh bợ kề sát Thẩm Hàn Vũ. [Tiểu Thẩm Thẩm, chúng ta là anh em tốt đúng không? Vậy anh em tốt có phải là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chung không?]
Thẩm Hàn Vũ dụi tắt đầu thuốc lá, vẻ mặt chán ghét đẩy cậu bạn cùng phòng ra, còn Tiểu Thẩm Thẩm nữa! [Cậu muốn ngầm mưu tính gì với tôi?]
[Cũng chẳng có gì, thì -- tiểu học muội xinh đẹp đó của cậu đến rồi.]
[Tâm Bình? Đến thì đến!] Điều này có cần bày ra gương mặt nịnh bợ không?
Sự nghi ngờ của anh rất nhanh có được lời giải đáp.
Chuông cửa vừa reo, chỉ thấy Tề Quang Ngạn chạy như bay ra mở, loại tốc độ này, chỉ có thể so sánh với khi theo đuổi người đẹp, nhưng người đẹp tuyên bố trái tim đã có chủ, vì vậy không nằm trong danh sách săn bắn của cậu ta……
[Ăn mỳ? Quả nhiên tôi đoán được. Hai người các anh, vừa đến cuối tháng là bắt đầu ngược đãi dạ dày.] Giọng nhẹ nhàng mềm mại cười nhẹ, giơ túi nilon về phía ban công.
[May mà tôi dự kiến trước, mua ít món kho, mau qua đây ăn lúc đang nóng!]
Anh nhăn mày, không di chuyển bước chân. [Anh nói rồi, em đừng làm như vậy nữa.]
Lưu Tâm Bình hơi gượng cười, rất nhanh sau đó lại nhoẻn miệng cười: [Tiện đường mà, lại không phiền.]
Con đường này hơi xa để tiện đường.
Thẩm Hàn Vũ trong lòng biết rõ, không nói thẳng ra.
Từ chối chỉ làm cô ấy khó xử, anh không nói nhiều nữa, bước vào phòng lấy bát ra đựng thức ăn, ngẩng đầu thấy bộ dạng thèm ăn với vẻ mặt nịnh nọt của Tề Quang Ngạn, tức giận nói: [Nhìn gì tôi? Bỏ tiền ra lại chẳng phải tôi, đi mà hỏi Tâm Bình.]
Cậu không bỏ tiền, nhưng người ta mang tới cho cậu! Tề Quang Ngạn lẩm bẩm trong lòng.
[ Tiểu Bình Bình thân mến, em nên biết, người ta không thể chỉ coi người nhà của mình là người nhà, không thể chỉ coi con cái của mình là con cái. Tuy anh không phải học trưởng của em, nhưng anh cũng rất cần sự quan tâm yêu mến của em…]
Lưu Tâm Bình ngượng đỏ mặt: [Em không bảo anh không được ăn.]
[Vạn tuế!] Tề Quang Ngạn bổ nhào về phía thức ăn mà cướp. [Em đúng là thiên sứ do ông trời phái đến.]...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: