Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình


Tình, nửa tháng trước sinh nhật--

Lại vài ngày qua đi, giống như trước, bức thư vẫn chìm trong biển rộng.

3 năm nay, anh chưa hề trở về.

Năm đầu tiên, cô còn tràn đầy hy vọng anh sẽ đột nhiên xuất hiện, thực hiện lời hứa của anh, đưa cô đi.

Năm thứ 2, cô đã không dám ước mong quá nhiều, chỉ cần anh trở về nhìn cô một lần, như vậy đã đủ rồi.

Nhưng, hy vọng lại tan vỡ, năm thứ 3, cái gì cô cũng không dám nghĩ, chỉ cần một cuộc điện thoại, một lá thư, để cô biết, anh không quên cô, cô đã rất mãn nguyện rồi.

Mỗi ngày, mỗi ngày, cô đều tràn đầy hy vọng trấn thủ bên cạnh hòm thư chờ người đưa thư, lại một lần một lần thất vọng. Cô không nén được đoán xem, anh có nhận được thư không? Nhiều thư đến vậy, một bức cũng không có ư?

Hay là mẹ quên không gửi cho cô?

Cô không biết anh học trường nào, khoa gì, cũng không biết địa chỉ, phương tiện liên lạc của anh, muốn gửi gắm nỗi nhớ cũng không biết gửi đi đâu.

Cô không dám hỏi mẹ, sợ mẹ tức giận, tinh thần và suy nghĩ không tỉnh táo.

Thấy bệnh tình của cha càng ngày càng yếu hơn, chỉ duy trì được một hơi thở, cô biết, cha thực ra rất muốn gặp anh lần cuối.

Suy nghĩ mấy ngày, nhân dịp lúc mẹ đi bệnh viện chăm cha, cô trộm chìa khóa, cô nhớ đồ quan trọng của mẹ đều đặt trong ngăn tủ khóa trên đó, cô tìm thấy địa chỉ ở Đài Bắc của anh.

Cô biết, nếu cô lén chạy tới tìm anh, mẹ sẽ phát cuồng, có thể sẽ đánh cô chết, nhưng cô đã không còn quan tâm nhiều đến vậy, cô nhớ anh trai, rất nhớ, rất nhớ!

Cô cảm thấy cứ như vậy, cô sẽ chết cùng với cha.

Chính ngày sinh nhật của cô năm ấy, mưa như xối xả, cô không màng tất cả mà rời ngôi nhà đó, chạy tới thành phố của anh.

Ngồi trên tàu hỏa của Bắc Thượng, thực ra cô rất sợ hãi, cô chưa từng rời nhà xa đến vậy, đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, nhưng cô tự nói với chính mình, chỉ cần tới bên anh, thì cái gì cũng không cần phải sợ nữa……

Nhìn đoàn tàu băng qua ga này lại tới ga kia, có trạm dừng quen, có trạm không quen, -- những thứ trải qua trước mắt, mỗi lần qua một trạm, cô cách nhà một xa, cũng cách anh càng gần hơn chút, chỉ cần nghĩ như vậy, cô liền có thể chờ đợi được.

Trạm xe Đài Bắc to hơn cô tưởng tượng, người ở đây rất đông, sân ga rất hỗn loạn, hoàn toàn khác với Bính Đông, cô nhìn tới nỗi choáng váng, hỏi vài người, ngồi nhầm vài chuyến xe bus, cuối cùng cũng tìm thấy nơi anh trai sống.

Đó là một toà nhà xem ra đã cũ, cô không biết mẹ có gửi phí sinh hoạt cho anh không, sống trong thành phố lớn này chắc không dễ dàng gì? Anh phải nộp học phí, tiền thuê phòng, còn những nhu cầu trong sinh hoạt…… Có điều không sao, cô tốt nghiệp cao đẳng rồi, 3 năm nay cô vừa làm vừa học, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm công việc, cô không muốn học tiếp, dù sao học cũng không phải là hứng thú của cô, cô muốn kiếm tiền, không thành gánh nặng cho anh trai.

Cô ấn chuông cửa, nhưng không có tiếng đáp lại, cô nghĩ, anh trai có lẽ đi học, vốn dĩ anh là học sinh rất chăm chỉ mà.

Không sao, cô sẽ đợi.

Những giọt mưa phiền não lại tiếp tục rơi, hoàn toàn không có thiên hướng ngừng lại, toàn thân cô ướt đẫm, lạnh run rẩy, nhưng anh vẫn chưa về.

3 tiếng, 4 tiếng, 5 tiếng… Cô không nhớ mình đợi bao lâu, trời đã chuyển tối, mưa rớt trên người, lạnh tới mức sắp không còn cảm giác nữa, sau đó, cô mệt mỏi ngồi xổm trên đôi chân tê dại.

Cho tới khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại xa lạ, ngưng tụ trong ánh mắt mơ hồ--

[Mình nói con người bây giờ á, ăn ngon mặc đẹp, sống trong nhung lụa, linh hồn đều bị ăn mòn rồi. Thời xưa đã có bài học, sống gian nan cực khổ, chết yên vui, cuối thời Minh có Ngô Tam Quế bán nước cầu vinh, đời Thanh có lão yêu bà Từ Hy làm những việc đồi bại như dám cắt đất đền bù, nhục nước mất chủ quyền, trong thời đại dân chủ sắp bước vào thế kỷ 21, càng vì không muốn bị ướt như chuột lột lại làm ra những việc vô sỉ của mánh khóe kẻ cắp, thật là thói đời ngày sau, mất đạo đức, tự bảo vệ mình trước, lễ nghĩa liêm sỉ gì cũng không có…]

[Cậu nói đủ chưa?] Bị trận mưa dưới mái hiên, tâm trạng Thẩm Hàn Vũ đã đủ bực bội rồi, bạn cùng phòng còn ồn ào bên tai, ai chịu được?

Có điều chỉ mất ô thôi mà, có nghiêm trọng vậy không? Hơn nữa là ô của anh, anh không kêu, hắn còn kêu ca gì? Còn nhục nước mất chủ quyền!

[Người anh em, điều này cậu còn không biết, cái gọi là nhìn lá rụng biết mùa thu, thấy mầm biết cây, từ chỗ nhỏ có thể thấy nỗi lo lớn, việc chúng ta bị ướt là chuyện nhỏ, chỉ số đạo đức con người thấp mới là chuyện lớn.]

[Điều này lại liên quan gì tới đạo đức suy giảm?] Thua cậu ta rồi, lại có thể thổi phồng thành bài luận văn dài.

[Vì sao không? Chúng ta chỉ vào mua hai bát mỳ nước thôi, đi ra đã không thấy ô rồi, thân thủ nhanh nhẹn, sao khiến người ta xúc động vô cùng? Vô sỉ nhất là, chúng ta đã đủ nghèo rồi, không ăn trộm người khác, lại hạ thủ với chúng ta, ăn trộm người còn nghèo hơn, hành vi lương tri bị mất đi, cậu nói tôi có nên rủa anh ta té xuống cống nước thối không, còn thảm hại hơn cả chúng ta?]

Thẩm Hàn Vũ lười biếng liếc cậu ta một cái. [Sáng ra khỏi nhà, tôi đã nhắc cậu mang ô, là chính cậu ngại phiền.] Dù sao hắn cũng mặt dạn mày dày chui vào ô của anh, đuổi thế nào cũng không đi, có ô hay không đều bị ướt như nhau, ô mất đi cũng đâu cần phí sức thể hiện sự bi thương.

[Tôi nào biết anh linh thế? Nói mưa liền mưa thật.] Tề Quang Ngạn lẩm bẩm.

[Không phải tôi linh, kinh nghiệm cho tôi biết, ngày này mỗi năm đều sẽ mưa.]

[Anh làm gì mà rảnh rỗi chú ý ngày này mưa hay không?] Tề Quang Ngạn kỳ lạ liếc anh một cái.

Thẩm Hàn Vũ bị hỏi, thần sắc ngẩn ngơ.

Ánh nhìn hướng về phía màn mưa, anh đo khoảng cách, hít sâu, định một hơi rồi bước qua con đường này.
--

Anh cần chút mưa, để anh quay về hiện thực.

[Này, Thẩm Hàn Vũ, cậu đợi tôi với!] Tề Quang Ngạn vội vàng đuổi theo.

Ở nơi cách nhà không tới 100m, anh đột nhiên dừng bước, hại Tề Quang Ngạn suýt chút đâm đầu vào.

[Thẩm Hàn Vũ, cậu làm cái --] Theo nơi ánh mắt anh dừng lại, lập tức huýt sáo vang. [Oa, mỹ nhân này đúng giờ nhé! Lẽ nào cậu nhìn ngơ ngẩn rồi --]

Một khắc sau, mỹ nhân [đúng giờ] trong lời Tề Quang Ngạn nhanh chóng chạy về phía bọn họ, ôm chặt anh ta.

[Anh --]

Nước mưa vô tình ướt đẫm toàn thân, Thẩm Hàn Vũ hoảng hốt, trong đầu trống rỗng.

[Oa, Thẩm Hàn Vũ, cậu thật chẳng ra sao, có cô em gái xinh đẹp đáng yêu thế này, lại không nhắc tới, nếu mình biết sớm, cần gì khổ sở tìm kiếm trong các cụm hoa, trực tiếp tới nhà cậu hẹn trước là được rồi…]

Thẩm Hàn Vũ thất thần dựa vào cửa, nhìn em gái 3 năm không gặp, anh không ngờ cô có thể ôm túi chạy tới Bắc Thượng tìm anh, đến tận bây giờ, cô ngồi trong phòng anh, đổi sang bộ quần áo khô ráo, chầm chậm lau mái tóc dài, anh cũng vẫn không dám tin, cô thực sự đã ở bên cạnh anh.

3 năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều, khi rời đi, cô mới tốt nghiệp cấp 2, giống như tất cả học sinh khác, tóc ngắn chưa tới vai, chưa hết vẻ ngây thơ, nhưng bây giờ, tóc cô đã nuôi dài, trong ký ức đôi má quả táo tròn tròn, đã thành gương mặt trái xoan, thêm nhiều phần thanh nhã xinh đẹp, đồng thời cũng thuộc vào hàng thướt tha, dịu dàng--...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây