Sam Sam nghi hoặc, “Cảnh báo gì?”
“Nói cho người khác biết, bến câu này đã có người nhận thầu.”
A?
Sam Sam khó hiểu ngửa đầu nhìn anh, sau đó tầm mắt bị che khuất, môi cô bị cái gì đó ấm áp chạm vào….
Cô cô cô… giống như…. Bị hôn ???!!!!
Đại Boss cuối xuống, vòng tay ôm bả vai Sam Sam, hôn phớt qua môi cô như chuồn chuồn lướt nước, sau đó nhìn bộ dáng cô ngơ ngơ ngác ngác, anh nhẹ giọng cười: “Đây là bản ký kết hợp đồng nhận thầu.”
……… Sam Sam làm rơi củ cải đang nắm trong tay…. Cô cuối cùng cũng không đi câu cá, mà ngồi xổm như tượng bên vườn củ cải….
Nguyên Lệ Trữ câu được vài con cá nên rất cao hứng, còn Sam Sam chỉ miễn cưỡng cười lấy lệ. Đến lúc trở về, Nguyên Lệ Trữ đi nhờ xe họ, lúc nãy cô còn vui mừng vì câu được cá nhưng giờ lại ngồi thất thần. So với Lệ Trữ thì Sam Sam lại càng thất thần hơn.
Trong đầu Sam Sam cứ nghĩ tới chuyện xảy ra ở vườn củ cải… Đến nỗi dù ăn cơm tất niên món ăn rất phong phú, nhưng cô chỉ luôn nghỉ đến củ cải… Thật ra cũng không thể trách cô, bị đánh cắp nụ hôn đầu của người con gái ở vườn củ cải, thì làm sao mà hoàn hồn nhanh như vậy được!
Khi nghe Phong Nguyệt nói muốn về nhà, Sam Sam mới hồi phục lại tinh thần, theo bản năng mà giữ chặt Phong Nguyệt: “Cô không ở lại đây ngủ sao?”
Phong Nguyệt nghĩ trước kia đương nhiên sẽ ở đây, nhưng năm nay anh cô đã có người bầu bạn rồi. Phong Nguyệt tủm tỉm cười; “Đúng vậy, ngày mai 7h sáng chúng tôi phải đáp máy bay đến nhà Ngôn Thanh, đồ đạc còn chưa sắp xếp xong nữa.”
“Kia… kia…” Sam Sam không biết nói gì, đột nhiên muốn gói gem hành lý ra sân bay qua đêm.
Phong Nguyệt nháy mắt mấy cái: “Tốt quá rồi còn gì.”
Tốt cái gì mà tốt chứ ! Cô đang khẩn trương muốn chết đây nè.
Người hầu dọn dẹp bàn ăn xong đều về nhà, trong nhà to như vậy chỉ còn hai người bọn họ, trong lòng Sam Sam cảm thấy chua xót. Giao thừa đương nhiên phải ở bên cạnh người thân, nhưng giờ chẳng ai bên cạnh cô cả. Cho dù có Đại Boss bên cạnh nhưng cô vẫn thấy buồn và cô đơn.
Giọng nói Sam Sam hơi khẩn trương, cô lắp bắp hỏi: “Buổi tối chúng ta làm gì?”
Phong Đằng hỏi lại: “Em muốn làm gì?”
Sam Sam suy nghĩ nửa ngày: “Xem pháo bông?”
Phong Đằng không nói gì nhìn cô một cái, hai người cùng đi vào phòng khác, mở TV và chờ xem pháo bông.
Sam Sam nhìn đồng hồ treo tường, còn mười lăm phút nữa là đến giờ bắn pháo bông, chỉ cần thuận lợi vượt qua mười lăm phút này thôi, đến lúc bắn pháo bông thì cô sẽ không còn bộ dạng xấu hổ và ngây ngốc không biết nói gì cả.
Đấy đấy ! Thế giới này có pháo bông thật là tốt quá.
Sam Sam nhìn về nhà bếp, “Tôi đi làm ít trái cây ăn.”
Lục đục nửa ngày trong nhà bếp, Sam Sam mới đi ra, trên tay bưng hai dĩa đầy trái cây.
“Trái cây đến đây !”
Phong Đằng ngồi yên lặng trên sofa, ánh mắt nhìn di động trên tay.
“Tiết Sam Sam, anh mới nhận được một tin nhắn.”
“Sao?” Sam Sam không hiểu sao anh lại nói điều này với mình.
“Có người chúc anh năm mới vui vẻ.”
Sam Sam vẫn mờ mịt. Điều này rất bình thường mà, ai mà chẳng muốn nịnh Đại Boss chứ, đợi chút… Cô giống như quên mất cái gì…
Phong Đằng bật ra hai chữ: “Là em.”
Sam Sam rốt cuộc cũng hiểu ra… Đặt dĩa trái cây lên bàn trà, Sam Sam ủ rũ nghe Đại Boss hỏi: “Không phải di động em mất rồi sao?”
“Là tin nhắn hẹn giờ thôi.” Sam Sam nhỏ giọng trả lời.
“Gửi đi khi nào?”
“Mấy ngày hôm trước.”
Phong Đằng dừng một chút. “Em gửi cho tất cả mọi người sao?”
“Không có.” Sam Sam càng nhỏ giọng: “Chỉ gửi ình anh.”
Phong Đằng gật gật đầu, không nói gì nữa. Trên TV sắp bắn pháo bông, Sam Sam cứ thế mà nhìn chằm chằm TV, trong lòng rất rối loạn, y như tội phạm bị phát giác.
Bỗng nhiên “Ba” một tiếng, Phong Đằng tắt TV. Trong phòng khác nhất thời tĩnh lặng, ngay cả một cây kim rớt xuống cũng còn nghe được.
“Tiết Sam Sam, cái này cũng là lạt mềm buộc chặt?”
“Vậy còn anh?” Sam Sam không biết lấy dũng khí ở đâu mà hỏi lại, “Anh lúc ở vườn củ cải, như vậy…. cũng là lạt mềm buộc chặt sao?”
Phong Đằng không ngờ cô sẽ hỏi lại, cười cười, giọng nói có chút ý vị: “Không, chỉ là dụ địch xâm nhập.”
Cô đã ở nhà anh, chẳng lẽ còn chưa đủ xâm nhập hay sao, nếu đối phương còn cảm thấy chưa đủ xâm nhập, như vậy….
“Phong… Phong Đằng”
Lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh, Sam Sam không được tự nhiên cho lắm, nhưng vào lúc này, không thể nào kêu Đại Boss được cả.
“Tôi chưa từng thích ai, cho nên không biết cảm giác thích là như thế nào. Lúc cuối năm, do bận rộn kiểm kê sổ sách nên tôi không nghĩ đến chuyện này, nhưng sau đó thì…..”
Cô ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng anh.
“Mấy ngày trước không nhìn thấy anh, trong lòng tôi có chút mất mát, nhìn anh ở ngoài đồn cảnh sát chờ tôi, tôi cảm thấy thực mất mặt, nhưng cũng rất vui. Anh dẫn tôi tới đây, tôi tuy rằng cảm thấy không nên, nhưng cũng muốn ở gần anh. Lúc nãy cùng anh ăn cơm tất niên, tôi còn… rất vui vẻ. Tôi không biết mật mã thẻ tín dụng của anh, nhưng tôi có thể đem mật mã thẻ của tôi nói anh biết. Tôi nghĩ hình như tôi đã thích anh, như vậy, còn chưa rõ ràng sao?”
Cô cái gì cũng đều không hiểu, cho nên đối mặt với người thông minh thì chỉ có biện pháp này.
Sam Sam ôm đầu gối, dịch qua dịch lại trên sofa, chớp chớp mắt nhìn anh. Cô thoạt nhìn nhát gan mà lại dũng cảm, ánh mắt chờ mong nhìn anh. Tiết Sam Sam cho tới bây giờ đều làm những việc khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng Phong Đằng chưa bao giờ thấy Sam Sam như vậy cả, bỗng dưng trong lòng xao động.
“Tiết Sam Sam.” Anh vòng tay qua vai cô, chậm rãi cúi đầu hôn lên trán cô một cái, nói: “Chúng ta thử xem đi.”
Chương 26:
Khi nào Phong Đằng nói câu “thử xem đi”, nhưng một lúc sau lại tỏ vẻ không có gì chân thật.
Đôi môi ấm áp của anh rời khỏi trán cô, Sam Sam cả người như đang trong mộng. Phong Đằng tưởng chừng sẽ tiếp tục hôn cô, nhưng nhìn vẻ nặt ngây ngốc của cô, anh lại bật cười, xích ra một tí: “Quên đi.”
Trong lòng anh thầm nghĩ cứ từ từ thôi. Anh cầm điện thoại, hỏi cô: “Chỉ có 1 tin nhắn thôi?”
Cô gật gật đầu.
Phong Đằng cất điện thoại và để trên bàn trà. Sau đó dẫn cô vào phòng sách, bắt đầu chơi cờ cùng cô. Nhưng lòng cô thực sự rối loạn, không hề có hứng chơi, thế nên cô kiếm vài cuốn sách mà đọc. Nói kiếm sách đọc, nhưng cô chỉ lật qua lật lại vài trang.
Đồng hồ điểm đúng 12h, bầu trời ngập tràn ánh sang sắc sỡ của pháo bông.
Bởi vì xung quanh không có nhà cao tầng nào, nên từ cửa sổ phòng sách có thể xem rõ pháo bông, Sam Sam buông cuốn sách, chạy ngay tới cửa sồ để xem.
Phong Đằng cũng đi tới, đứng bên cạnh cô.
“Em chưa từng xem bắn pháo bông?”
“Phong Nguyệt nói các người chưa bao giờ coi.”
“Ừ.” Phong Đằng gật đầu, sau đó nhìn về phía cô, bất ngờ cuối đầu hôn cô.
Đây là lần thứ 3 hôm nay anh hôn cô.
Cô cảm thấy hình như hơi nhiều nhưng tuyệt nhiên lại không chán ghét.
Sau đó…. Thân thể cô mềm nhũn trở về phòng ngủ.
Đầu năm đã đến, Sam Sam nhẹ nhàng đi xuống dưới lầu ăn điểm tâm.
Vừa xuống lầu thì gặp Tiểu Chu bộ dạng mừng rỡ: “Tiết tiểu thư, năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.” Sam Sam liền đáp lại....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: