XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nơi ấy có anh - Born


Sáng thứ hai là ngày đầu tuần, tất cả nữ sinh cấp ba đều phải mặc áo dài trắng để làm lễ chào cờ đầu tuần. Ngân Hằng và Ngân Quỳnh cũng không ngoại lệ.

Nhưng trong khi Ngân Quỳnh cầu kì về kiểu tóc để cho bản thân thêm xinh đẹp thì Ngân Hằng chỉ xã tóc đơn giản sau lưng. Mái tóc dài đen nhánh đong đưa, phủ trên nền trắng chiếc áo dài khiến cho dáng vóc mình hạc sương mai của Ngân hằng càng thêm mờ ảo.

Cô có gương mặt xinh đẹp của mẹ, cô luôn mang dáng vấp của mẹ cô khiến ba cô mỗi lần nhìn thấy đều không khỏi xúc động. Ông cười nhẹ nói với Ngân Hằng, trong lời nói chứa đầy sự luyến tiếc:

- Con thật giống mẹ con, nhất là lúc mặc áo dài.

Không ngờ câu nói đơn giản càng kích động tinh thần của bà Kim Lương, bà nhín Ngân Hằng bằng đôi mắt tóe lửa, hận không thể xé nát cô ra. Nếu như cô không mnag dáng vấp của người đàn bà mà suốt đời này bà ta cũng không thể chiến thắng được thì có lẽ bà ta không tức giận đến như thế này.

Ngân Hằng vừa đến trường đã thấy Lâm Phong đứng dựa tường dáng vẻ chờ đợi. Vừa thấy cô, cậu bật người đứng dậy sải vài bước là tiến đến trước mặt cô. Nụ cười trên miệng rạng rỡ như ánh mắt trời chói lóa ngày nắng.

- Hi! Mình chờ bạn đã lâu rồi.

- Chào! – Ngân Hằng hờ hững đáp lời, mắt cô nhìn vào bên trong lớp tìm kiếm.

- Hôm qua mình rất vui, cám ơn bạn – Lâm Phong liền nói ra nỗi niềm của mình.

Nhưng Ngân Hằng không chú ý lắm, cô qua đầu nhìn ra phía cổng, vừa lúc thấy Minh Nhật đi vào bên trong. Cô liền bỏ mặc Lâm Phong đứng đó, quay người chạy đến bên Minh Nhật. Lâm Phong bị NGân Hằng bỏ lại phía sau, niềm vui trên nét mặt vụt tắt, lại còn chứng kiến cảnh Ngân Hằng ân cần trò chuyện với Minh Nhật thì trong lòng không khỏi ghen tị xen lẫn khó chịu.

- Vết thương của bạn sao rồi – Ngân Hằng chạy đến bên Minh Nhật liền hỏi, cô đưa mắt quan sát cánh tay bị thương của Minh Nhật. Minh Nhật cố tình mặc áo dài tay che đi vết băng trên cánh tay, nhưng nơi đó vẫn cộm lên vết băng, thấy nơi đó đã được băng bó cẩn thận, Ngân hằng cũng yên tâm hơn.

- Không sao, chỉ là sượt qua một chút, bác sĩ bảo chỉ cần cẩn thận một chút đừng để bị nhiễm trùng là vết thương sẽ mau lành thôi – Minh Nhật thờ ơ trả lời.

- Vậy thì tốt quá – Ngân Hằng thở phào nhẹ nhỏm, cô thật sự lo lắng cho vết thương của Minh Nhật.

Chuông chào cờ reo lên, cả hai vội vàng vào lớp, nhưng nhìn Minh Nhật xách cặp bằng tay trái không quen cho lắm, Ngân hằng bén đề nghị:

- Để mình giúp bạn xách cặp.

Minh Nhật nghĩ đến việc lớp học cũng không xa, hôm nay lại có tiết chào cờ và sinh hoạt chủ nhiệm, tập vở không nhiều, lại bắt gặp ánh mắt đầy thành ý của Ngân hằng nên bằng lòng nhận sự giúp đỡ của cô, bèn đưa cặp xách cho cô cầm giúp.

Nhưng Lâm phong hoàn toàn không biết những điều này. Cậu thấy Ngân Hằng phớt lờ mình để chạy đến bên cạnh Minh Nhật, còn xách cặp giúp hắn ta, cơn giận bỗng tuôn trào.

Cho nên khi thấy Ngân hằng và minh Nhật đang sóng vai bước vào lớp thì bĩu môi khinh rẻ.

- Cậu có phải là con trai không? Ai đời lại bắt con gái xách cặp.

Ngân hằng muốn lên tiếng giải thích nhưng thấy Minh Nhật thẳng bước vào lớp không thèm để ý đến lời nói của Lâm Phong thì cũng bước vào theo.

Lần này Lâm Phong bị cả hai phớt lờ thì cơn giận càng tăng cao, cậu là một cậu bé to xác, từ trước đến giờ đều quen được người ta cung phụng, quen được người ta quay quanh. Cậu quen mình là trung tâm của sự chú ý rồi. Cho nên khi thấy Minh Nhật dám phớt lờ mình thì giận vô cùng, liền quay lưng mĩa mai nói tiếp:

- Sao hả, sao không trả lời. Hay mình nói đúng con người cậu bản chất không phải là con trai.

Minh Nhật chưa trả lời thì Ngân Hằng đã lên tiếng:

- Lâm Phong, bạn thôi đi. Không liên quan đến bạn.

Lâm Phong nghe Ngân hằng lên tiếng bên vực Minh Nhật thì có chút đau lòng, cậu quay người nhìn Minh Hằng bằng ánh mắt bi thương, nhưng cơn giận khiến lời nói của cậu trở nên một sự châm biến.

- Bạn thích cậu ấy à, thích đến nỗi cam tâm làm nô lệ cho cậu ta sai bảo. Bạn làm như vậy không thấy xấu hổ sao?

- Đúng vậy – Ngân Hằng không thèm phủ định câu bói của Lâm phong, cô mặc nhiên thừa nhận , giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn – Mình không biết xấu hổ vậy đó. Không liên quan đến bạn.

- Bạn…..- Lâm Phong đau đớn kêu lên rồi dừng lại.

- Chúng ta đi thôi, mặc kệ bạn ấy – Ngân hằng kéo tay Minh Nhật ra ngoài, hòa nhập vào cả lớp đang xếp hàng dưới sân.

Lâm Phong ở lại lớp học với một nỗi buồn khó tả. Vài phút trước đây, trên mặt cậu vẫn còn đọng lại nụ cười ấm áp và rạng rỡ.

Vì Minh Nhật bị thương ở tay phải, mỗi khi viết bài đếu thấy đau nhức nên Ngân Hằng tình nguyện giúp bạn ấy viết bài. Điều này càng làm cho Lâm Phong thấy chướng mắt vô cùng.

Cho nên vào tiết thể dục, lớp họ học bóng chuyền, nhân lúc thầy thể dục không có mặt ở đó. Những trái bóng thay phiên nhau đánh về phía Minh Nhật. Cánh tay bị thương của cậu bị banh va chạm mạnh mà đau đớn, vết máu loang ra khỏi mặt băng quấn.

Không ai biết cậu bị thương, Minh Nhật cắn răng chịu đựng, tính cậu vốn vẫn lạnh lùng và lì lợm như thế.

Bọn con gái hâm mộ cậu thấy mấy tên con trai cô lập Minh Nhật thì bất bình lên tiếng.

- Này, mấy ông quá đáng vừa vừa thôi nha – Bảo Trâm bực tức thảy trái banh trên tay mình về phía mấy tên kia.

- Gì mà quá đáng – Sơn Hải nhởn nhơ nét mặt hất đầu hỏi lại Bảo Trâm.

- Còn nói nữa, tự nhiên áp nhau chọi banh vào người của Minh Nhật là thế nào hả.

- Này! Cái đó là do tụi mình muốn tốt cho bạn ấy thôi. Ai đời con trai gì mà yếu đuối đến nỗi để con gái xách cặp chép bài giùm. Cho nên tụi mình mới muốn rèn luyện sức khỏe giùm bạn ấy thôi – Bảo Duy dương dương đáp.

Bảo Trâm muốn phản bác lại thì Minh Nhật đã lên tiếng:

- Cám ơn các bạn đã quan tâm đến mình. Nhưng mình nghĩ các bạn nên dánh sự quan tâm đó lại để học cho tốt đi, dù sao cũng sắp đến thi cuối kì rồi. Mình không hy vọng các bạn vì quá quan tâm mình mà không có đủ năng lực lên lớp.

Một câu nói châm chích vào thành tích học tập tạm bợ của bọn họ khiến cả bọn xám mặt trừng mắt nhìn Minh Nhật. Lâm Phong tức giận đấm một đấm vào vào mặt của Minh Nhật một cú:

- Ý mày là đang khinh thường bọn tao học hành kém cỏi chứ gì.

Minh Nhật bị Lâm Phong đấm ngã xuống đất, máu miệng chảy ra. Cậu lồm cồm ngồi dậy, đưa tay vệt lấy màu nơi miệng của mình, nhìn Lâm phong với ánh mắt khinh miệt nói:

- Là tự mày nói mày kém cỏi đó nha. Nói thật, tao cũng chán ghét những thằng có tính như mày rồi. Chỉ biết dựa thế gia đình mà làm càng, một thằng tứ chi phát triển mà óc bằng quả nho.

Minh Nhật không thèm nhẫn nhịn nữa, cậu **** thẳng luôn, không thèm kiên dè chút nào.

Lâm Phong nghe Minh Nhật sỉ nhục thì tức giận lao vô đánh Minh Nhật một trận. Minh Nhật cũng đánh trả không chút kiêng dè. Cả hai đánh nhau quần vũ, những người khác kinh hãi nhìn họ, không ai dám vào can cả.

- Mày nói xem, ai mới là kẻ kém cỏi chứ – Lâm phong hồng hộc thở ghiến răng hỏi Minh Nhật.

- Nếu mày không có cha mẹ giàu có xem, lúc đó tao sẽ xin lỗi mày ngay – Minh Nhật đáp trả.

Cả hai lại lao vào đánh nhau

- Mau vào can họ ra – Hà Nhi thúc mạnh Sơn Hải sợ hãi nói.

- Ai bảo thằng minh Nhật chọc giận Lâm Phong làm chi, bây giờ mà vào can, sẽ trở thành kẻ thù của cậu ấy cho xem – Sơn Hải lắc đầu từ chối....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây