Dù Lâm Phong bảo muốn đưa cô về nhà, nhưng ngân Hằng dứt khoát không đồng ý, bởi vì cô không muốn cậui biết mình nói dối để đi chơi cùng cậu. Sau khi nhìn thấy Lăng Phong lên xe taxi về nhà, Ngân Hằng mới chạy vội vã vào một cửa tiệm cà phê gần đó để thay lại bộ đồng phục ở truờng rồi chạy thật nhanh về chỗ hẹn với Ngân Quỳnh.
Ngân Quỳnh ở nhà bạn chơi cả một ngày, đến khi trời sẫm tối, cô không thể cứ ở lì đó mãi nên cáo từ bạn ra về. Cô vừa đi vừa suy nghĩ tìm lí do chính đáng cho việc về muộn của cả hai. Mẹ cô cũng gọi điện mấy lần nhưng cô không bắt máy mà chuyển sang chế độ yên lặng. Truớc đó cô có gọi điện báo sẽ về trễ nên cũng an tâm.
Nghĩ một lúc, Ngân Quỳnh nghĩ ra lí do bèn đón xe đi đến rạp chiếu phim mua hai vé xem phim, hai phần gà rán, sau đó trở về con hẻm gần nhà. Cô ngồi bên một bậc thang của một nhà nào đấy rồi ngồi ghiền ngẫm một phần gà rán, phần còn lại để dành cho Ngân Hằng.
Lúc về cô sẽ nói với mẹ là có một bộ phim mới ra rất hay chỉ còn chiếu bữa cuối cùng hôm nãy nữa thôi, cô rất muốn đi xem nhưng lại sợ xem một mình, nên mới năn nỉ Ngân Hằng cùng mình đi xem. Hai chị em cũng đã ăn gà rán no rồi. Vậy là sẽ không bị mẹ cô nghi ngờ gì nữa.
Ngân Quỳnh ăn rất chậm, nhai rất lâu , bị muỗi đốt bao nhiêu phát mà vẫn chưa thấy Ngân hằng trở về. Gọi điện thoại thì không thấy bóc máy, cô đoán điệnt hoại đã hết pin nên cố gắng gnồi chờ. Nào ngờ chờ không đuợc Ngân hằng mà lại thấy bà Kim Luơng đi về phía này, có lẽ bà đi tập thể dục. Hoảng hốt, Ngân Quỳnh bèn chạy trốn qua bên kia con hẻm. Cô chưa từng qua bên này vì nghe nói bên này thuờng tụ tập mấy thành phần xấu.
Ai ngờ đúng như vậy, cô vừa chạy trốn đến đây đã va ngay vào một tên lưu manh, ăn bận rất khó nhìn. Ly nuớc ngọt trên tay cô đỗ ra nguời hắn ta.
- Xin lỗi…xin lỗi….tôi không cố ý – Ngân Quỳnh vội vã cúi đầu nhận lỗi, bộ dạng sợ hãi vô cùng, cô co nguời lại không dám nhúc nhích.
Tên này thấy vậy thì nhếch môi cuời tiến lại gần cô:
- Xin lỗi rồi thôi sao.
- Tôi đến tiền giặt đồ cho anh nha…- Ngân Quỳnh ấp úng nói, hai mắt nhìn hắn ta đầy sợ hãi.
- Tiền thì anh không cần, nhưng em thì anh cần …hehe – Hắn vừa nói vừa cuời đầy tà ý.
- Anh tránh ra – Ngân Quỳnh sợ hãi hét lên.
Nhưng hắn ta nào có e sợ gì cô, hắn giuơng tay nắm lấy tay cô, cô sợ hãi đưa hai tay yếu đuối chống lại, những thứ trên tay rơi phịch hết xuống đất. Nhưng tay áo cô chẳng may bị hắn ta xé rách một mảng, nguời cô bị hắn ta sở soạng khắp nơi. Ngân Quỳnh sợ hãi vô cùng, nuớc mắt cô không ngừng rơi.
- Thả bạn ấy ra – Một tiếng nói vang lên phía sau ra lệnh.
- Lại là mày, thắng chó, hết lần này đến lần khác phá chuyện của tao – Tên này quay mặt nhìn lại phát hiện Minh Nhật thì hằn học **** thề.
Ngân Quỳnh cũng nhận ra Minh Nhật, cô vùng thoát khỏi tay hắn ta chạy đến núp sau lưng của Minh Nhật.
- Tao cảnh cáo mày, đừng xem vào chuệyn của tao …- Tên này trừng mắt nhìn Minh nhật đe doạ.
Nhưng Minh Nhật không sợ, xưa nay cậu vốn ghét mất tên khốn chuyên dở trò đồi bại với phụ nữ. Cậu cuơng quyết nói:
- Nếu tao còn nhìn thấy mày làm bậy nữa, tao sẽ không chạy đến ngăn cản mày đâu mà trực tiếp báo công an.
Hai từ “ công an “ vừa gây sợ hãi vừa gây phẫn nộ trong lòng của tên này. Hắn tức tối vì bị Minh Nhật đe doạ bèn nhào vô đánh lén. Thân hình hắn ta thì ốm nhom ốm nhách, nhìn bộ dạng biết ngay là kẻ ghiện ma tuý nặng, chỉ đủ sức ăn hiếp mấy đứa con gái hiền lành yếu đuối như Ngân Quỳnh mà thôi. Còn Minh Nhật tuy không có thân hình vạm vỡ như Lâm Phong, nhưng đối phói với mấy tên như hắn ta cậu nhất định là dư sức.
Đúng là hắn ta đánh không lại, tức giận móc một con dao ra lao về phái Minh Nhật đâm lung tung, Minh Nhật phải né tránh rất vất vả. Ngân Quỳnh nhìn theo con dao đầy sợ hãi, cuối cùng cô thấy con dao xẹt qua cánh tay của Minh Nhật. máu đổ ra khỏi tay áo màu xanh của cậu.
Ngân Quỳnh thấy vậy bèn la lớn:
- Bố nguời ta cuớp cuớp cuớp…..
Hắn ta không ngờ lại làm Minh Nhật bị thuơng, lại nghe Ngân Quỳnh truy hô thì hoảng sợ vội vàng bỏ chạy.
Ngân Quỳnh vội chạy lại xem xét vết thuơng của Minh Nhật, cô lo lắng hỏi:
- Bạn không sao chứ?
- Không sao – Minh Nhật lắc đầu đáp nhưng mặt cậu hơi nhăn lại, môi mím lại, Ngân Quỳnh biết cậu đau lắm nhưng cố nhịn.
Ngân hằng cũng vừa đi đến gnhe tiếng kêu của Ngân Quỳnh thì vội chạy đến, cô thấy Ngân Quỳnh đang đứng đó thì chạy đến hỏi:
- Quỳnh, có chuyện gì vậy. Sao lại chạy đến đây – Đang nói giữa chừng thì cô thấy tay Minh Nhật bị thuơng liền trợn mắt nhìn cậu hỏi – Minh Nhật, tay bạn sao vậy.
- Chị, sao về trễ vậy. Em ngồi đợi chỉ cả tối, em thấy mẹ đi ra sợ quá nên trốn sang đây, không ngờ gặp một tên lưu manh ức hếip. Cũng may là gặp Minh Nhật, bạn ấy vì thế mà bị tên đó đâm một nhát – Ngần Quỳnh vội vã giải thích.
- Cám ơn bạn, Minh Nhật, bạn không sao chứ. Mình đưa bạn đi bệnh viện băng bó nha – Ngân hằng không ngờ sự việc lại trầm trọng như thế, cô cắn môi nhìn Minh Nhật lo lắng nói.
- Không cần đâu, đã gần 9 giờ tối rồi, hai bạn về nhà đi. Đừng lảng quãng chỗ này nữa sẽ lại gặp chuyện không hay – Minh Nhật lắc đầu từ chối ý tốt của Ngân hằng.
- Vậy….
- Chị…em sợ về trễ ba và mẹ sẽ lo…. – Ngân Quỳnh đột nhiên thốt lên, cô vừa lo lắng cho Minh Nhật, nhưng đồng thời cũng lo mẹ mình sẽ la lắng Ngân Hằng.
Ngân hằng bối rối vô cùng, cô không đành lòng để mặc Minh Nhật với vết thuơng mà đi như vậy, nhưng cũng rất sợ hãi bà Kim Luơng và những cái tát tai của bà ta.
- Đi đi…mình không sao, mình có thể tự đi đuợc. Mau về đi, có gì sáng mai gặp – Minh Nhật bèn thúc giục.
Ngân hằng vội gật đầu đồng ý rồi nói:
- Mai gặp.
Nói xong cô và Ngân Quỳnh vội vã chạy về nhà. Vừa vào đến nhà đã thấy sắc mặt hầm hầm của bà Kim Luơng và thái độ lo lắng của ba mình.
- Hai đứa đi đâu giờ mới về – Ông lên tiếng chất vấn.
- Ba, là lỗi của con, con muốn đi xem phim, hôm nay là bữa chiếu cuối cùng, là con năn nỉ chị đi cùng mình – Ngân Quỳnh vội vàng nói một mạch lí do mà cô đã nghĩ.
- Không phải là con cũng muốn xem, ba muốn trách thì cứ trách con đi – Ngân hằng vội vàng tranh giành sự trách phạt.
Ba Ngân hằng ngẩng đầu nhìn con gái, lần đầu tiên ông mới thấy hai đứa con có sự hoà thậun như thế, đó là uớc vọng từ lâu của ông. Dù rất lo lắng và vô cùng giận nhưng tấhy vậy cũng dịu lại
- Đuợc rồi, lần sau hai đứa muốn đi đâu thì phải gọi điện thông báo cho nhà biết.
- Dạ tụi con biết rồi – Cả hai lập tức đồng thanh đáp.
- Hai đứa đã ăn cơm chưa? – Bà Kim Luơng lên tiếng hỏi
- Dạ, lúc nãy tụi con có ăn KFC nhưng chị ăn rất ít, chắc vẫn còn chưa no – Ngân Hằng liền đáp.
- Đuợc rồi, đi ăn cơm đi rồi tắm rửa đi ngủ – Bà Kim Luơng dịu giọng nói.
- Dạ…- Ngân QUỳnh liền đáp rồi chạy thẳng lên lầu.
Ngân Hằng cũng từ tốn lên sau.
Bà Kim Luơng nhìn theo bóng của Ngân H8àng, trong lòng ánh lên tia giận dữ. Lúc trưa bà vô tình đi ngang tiệm bánh kem, bà thấy Ngân Hằng và một thằng nhóc cùng nhau cuời nói đi vào bên trong. Dám lợi dụng con gái bà để hẹn hò với trai, dám qua mặt bà nói dối là đi học. Đã vậy còn đuợc cho thêm tiền khiến bà và ông cãi nhau....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: