Nhưng suy nghĩ của Winner, Nhi một chút cũng chẳng hiểu, tệ hơn lại hiểu lầm rằng Winner đang lấy lòng mợ chủ. Nhi đang mang trong mình đứa cháu đích tôn nhà họ Trần và vì thế tầm quan trọng của cô cũng tăng lên vài phần. Việc được săn đón và nịnh nọt cũng dễ hiểu thôi.
Chương 15:
Showroom ô tô Hưng Thịnh là một trong những showroom lớn nhất Đà Lạt, thuộc sở hữu của một công tử nhà giàu mê xe. Hưng Thịnh mở ra không chỉ để buôn bán mà còn nhằm trưng bày những siêu xe bạc tỷ đẹp đến từng đường nét.
Được biết đến với đẳng cấp tầm cỡ, Hưng Thịnh là nơi đầu tiên các đại gia nghĩ tới khi cần mua xe.
Một chiều thu trời se lạnh và lộng gió, Hưng Thịnh mở cửa đón một cô gái trông không hề giống người giàu. Cô gái rất trắng, trông vô cùng sạch sẽ tươm tất, nhưng gầy đến mức cảm giác như có thể dễ dàng bẻ gãy từng đốt xương.
Thoạt nhìn, đám nhân viên đều nghĩ chắc lại là người đến mời mua bảo hiểm xe hoặc tiếp thị gì đó. Lúc trước từ chối nhiều quá đến mức bây giờ chẳng ai còn muốn lên tiếng nữa rồi. Vì vậy mà Winner hiển nhiên được lơ đi.
Như vậy càng tốt. Cô không thích đi mua đồ mà người bán kè kè sau lưng, chạm vào cái gì là họ bắt đầu huyên thuyên giới thiệu về cái đó. Quả thật rất đau đầu.
Winner không mở lời, nhân viên cũng không tiện đuổi đi. Thế là cô cứ tự do thong dong đi lại trong showroom mà chẳng bị ai hỏi han. Mãi đến khi sự hiện diện của cô quá lâu, một nhân viên nữ bất đắc dĩ phải đến nói chuyện.
“Chị gì ơi, chúng tôi không mua bảo hiểm xe đâu.” - Quét mắt nhìn Winner một lượt, cô gái cao giọng đuổi khéo.
Winner vốn rất thật thà trong lời nói, cách hiểu ý mọi người cũng vô cùng thật thà. Ở cửa hàng xe mà nhân viên nói không mua bảo hiểm thì có nghĩa là người mua xe phải tự mua rồi. Cũng không vấn đề gì. Mua được cả cái xe thì bảo hiểm có vấn đề gì đâu.
“Vậy tôi tự mua cũng được.” - Winner thoải mái trả lời, hoàn toàn không chút thái độ.
Thế nhưng câu trả lời rõ ràng của cô lại làm cô nhân viên mụ mị đến mức đứng ngẩn ra không hiểu gì.
Đi thêm một vòng, Winner dừng lại trước một chiếc xe màu trắng có kiểu dáng rất đẹp. Không quá góc cạnh nhưng đầy đủ cá tính! Có lẽ nó hợp với Kim. Cô cũng không quan tâm nó nhanh đến mức nào vì chẳng ai trong nhà mong Kim dùng chiếc xe này để đi đua. Vì thế cô chọn mua nó một cách nhanh chóng.
“Làm thủ tục chiếc này cho tôi.” - Tiếng Winner không quá lớn, nhưng vang lên vừa đủ cho tất cả nhân viên nghe được. Có phải không vậy? Đó là chiếc xe đắt nhất trong showroom, không cần hỏi giá mà đã mua sao? Bọn họ thật có mắt để làm cảnh mà. Bỏ qua một khách hàng tiềm năng như vậy. Phải chi ban đầu chào hỏi niềm nở, biết đâu khách mua xe lại không lấy tiền thừa.
Và chiếc Koenigsegg Agera R - món quà sinh nhật mà Bạch Hồ sai Winner đi mua cho Kim - đã được mua theo cách chẳng ai nghĩ đến. Người mua thậm chí còn không biết đó là chiếc xe nằm trong top những siêu xe đắt nhất thế giới và là đối thủ đáng gườm của siêu xe nhanh nhất thế giới. Ôi! Chỉ có thể là Winner!
***
Kim không được sinh ra vào mùa thu, ngày sinh của con bé đã được thay đổi theo ngày đổi tên và đến giờ thì Kim cũng hoàn toàn quên mất ngày sinh thật sự của mình. Tất cả hồi ức về tuổi thơ cùng người cha ruột cũng không còn chút ấn tượng nào trong đầu con bé. Trong trí nhớ của Kim chỉ tồn tại một người cha đã mất. Bản thân Kim chưa hề một lần có suy nghĩ hay băn khoăn về người cha ruột của mình. Ba của Vương rất yêu thương con bé, chăm sóc và nâng niu như con ruột. Vì vậy đối với Kim, con bé chỉ xem mình ông là cha.
Tuy không sinh ra vào mùa thu nhưng vẻ đẹp của Kim lại vừa khớp đại diện cho mùa này. Một sự mong manh nhẹ nhàng, có chút buồn đến mơ mộng. Từng đường nét trên gương mặt đều mềm mại như chiếc lá buông lơi trong chiều gió, đôi mắt ướt long lanh như mặt hồ mùa thu trong vắt. Có thể nói, Kim là cô gái mùa thu!
Mười tám tuổi, cái tuổi không đẹp ngỡ ngàng như trăng tròn mười sáu nhưng đã bắt đầu chuyển mình thành thiếu nữ. Từng đường cong trên cơ thể, gương mặt và chiều cao đều dần hoàn thiện và đang rất tỉ mỉ trưng ra một thiếu nữ đẹp như cô gái trong bức tranh của người họa sĩ tài ba.
Kim rất đẹp, hôm nay lại càng đẹp hơn.
Kim được đưa đến nhà hàng tổ chức tiệc sinh nhật trong bộ váy trắng mà Winner tặng hôm tốt nghiệp. Trông con bé như nàng công chúa bước ra từ thế giới cổ tích, thật thuần khiết mà cũng thật kiêu sa lộng lẫy.
Sánh bước bên Kim là chàng bạch mã hoàng tử có mái tóc đen óng như ngọc, nụ cười hút hồn và đôi mắt như dòng nước xoáy làm người khác không thể rút linh hồn lại. Cả hai đi bên nhau, hoàn hảo vẽ lên bức họa tuyệt vời về đôi tình nhân trai tài gái sắc. Cả hai chẳng cần tuyên bố hay quá tỏ ra thân mật, chỉ cần có mắt thì đều sẽ nhận ra họ là một cặp. Từ ánh mắt yêu thương và nụ cười chỉ dành cho đối phương, tất cả những ai đang có ý định tiến gần đến Ngọc hoặc Kim đều biết thân biết phận yên vị.
Bữa tiệc được trang hoàng rất đẹp, nay thêm phần lộng lẫy bởi đủ mọi màu sắc áo váy dạ hội. Phần lớn khách mời đều là bạn làm ăn của Bạch Hồ, vợ và con cái họ, số còn lại là bạn bè của Kim. Ai cũng rất tỉ mỉ chăm chút cho bản thân.
Có lẽ người ăn mặc đơn điệu nhất vẫn cứ là Winner. Cô không luộm thuộm, chẳng màu mè, chỉ đơn giản chiếc áo sơ mi trắng có phần hơi rộng so với cơ thể và chiếc quần jeans đen cùng đôi giày Converse. Dù sao thì nhiệm vụ của cô ở đây cũng chẳng phải là dự tiệc. Cô ở đây để bảo vệ Kim.
Với Winner, điều này chẳng có gì lạ lẫm. Sinh nhật năm nào của Kim cô chẳng lững thững trong cái sảnh rộng lớn để quan sát mọi thứ. Nhờ vậy, cô biết người ta sẽ hát bài “Happy Brithday” trong ngày sinh nhật, sẽ chúc mừng nhau và tặng quà nữa. Nhưng điều duy nhất mà cô không biết đó là ngày sinh của mình. Cô không có sinh nhật, chưa bao giờ có quà và cũng chẳng một lần nghe ai đó hát cho mình bài hát chúc mừng. Tủi thân cũng chẳng thay đổi được gì nên cô đã sớm ngừng làm điều xa xỉ ấy.
Thế nhưng nếu nói cô hoàn toàn thấy bình thường thì quả là nói dối. Trong lòng Winner ít nhiều có chút mờ mịt buồn vương. Theo thói quen bình thường thì chắc chắn cô sẽ hút thuốc. Nhưng hiện tại, cô lại rất ngoan ngoãn đứng dựa tường ăn chíp chíp, làm theo lời Đăng dặn một cách nghiêm túc.
Bữa tiệc bắt đầu bằng những tràng pháo tay giòn giã sau khi lý do được tuyên bố. Mọi người cùng hát mừng sinh nhật Kim và thi nhau chúc đủ điều may mắn, những món quà cứ thế chồng chất lên nhau cho đến khi không còn chỗ để nữa.
Ngày hôm nay Kim cảm thấy rất vui, vui hơn tất cả những sinh nhật từng có. Khi còn là một đứa con nít, ước mơ luôn lảng vảng trong đầu mỗi người là được làm người lớn. Và ngày hôm nay, bước qua tuổi mười tám, con bé tự thấy rằng mình đã trở thành người lớn.
Kim còn quá trẻ để biết rằng ước mơ của tất cả những người lớn là được quay về thời trẻ dại ngu ngơ. Và khi người ta còn thật sự muốn lớn lên thì khi đó vẫn còn là một đứa trẻ.
Mang theo niềm vui rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt, Kim vui vẻ cạn ly với tất cả những người mời rượu, từng ly từng ly, cho đến khi mọi người chẳng còn dám mời vì sợ con bé sẽ say đến mức không còn biết gì.
Tửu lượng của Kim không kém nhưng cũng chưa đến mức bất khuất. Lượng rượu chảy trong người còn nhiều hơn máu chảy trong mạch khiến con bé lảo đảo, mất tỉnh táo. Thấy vậy, Bạch Hồ ra hiệu cho Ngọc đi lấy xe đưa Kim về trước, vì hôm nay bà có mời một vài nhân vật tai to mặt lớn ở Đà Lạt nên không tiện rời khỏi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: