Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những ngày đợi nắng - Quái Vương


***

Do quá mệt mỏi, Winner lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, khi mở mắt ra thì trời đã sáng, Đăng cũng không còn ở đó, thay vào đó là sự xuất hiện của Kim. Con bé đang nhìn chằm chằm Winner và có phần lúng túng khi cô bất ngờ mở mắt ra.

“Chị đau lắm phải không?” - Lấy lại vẻ tự nhiên, Kim hỏi nhẹ nhàng.

“Có!” - Quả thật là rất đau. Có ai bị đánh mà không đau. Winner đến giờ vẫn cứ rất thật thà.

Trong đầu Kim đã nghĩ ra tất cả những gì mình cần nói sau khi Winner nói “chị không đau đâu, em đừng lo”. Nhưng câu trả lời nhận được lại là thế này làm con bé chẳng biết nói gì tiếp theo.

Đứng thừa thãi hồi lâu, nhận ra Winner sắp tiếp tục ngủ, con bé vội vàng đưa cho cô chiếc chìa khóa xe.

Winner chau mày, chìa khóa này mới hôm qua cô còn bỏ vào một cái hộp rất đẹp và đưa cho Bạch Hồ tặng Kim mà.

“Tặng chị! Chị vì em mà bị thế này, em thấy áy náy lắm.”

“Quà sinh nhật của mẹ em mà.” - Winner yếu ớt xua tay, cô đâu có cần chiếc xe đó làm gì.

“Em đã hỏi ý kiến mẹ rồi. Dù sao em cũng chưa biết lái. Mẹ đồng ý để chị chạy, khi nào em cần đi đâu chị sẽ chở em đi.” - Giọng Kim rất nghiêm túc. Thấy câu nói mình hơi kỳ, con bé vội thêm vào: “Ý em là chiếc xe này thuộc quyền sở hữu của chị. Khi nào cần đi đâu em đi nhờ xe chị.”

“Chị có xe rồi.” - Winner chẳng muốn nhận chiếc xe này làm gì. Rất không muốn có thêm chút mắc nợ nào với nhà họ Trần.

“Công việc của chị nguy hiểm như vậy, dù sao đi ô tô vẫn an toàn hơn. Xem như là để em khỏi áy náy chuyện hôm qua. Chị không thể không nhận.” - Kim quả quyết sau đó bỏ lại chiếc chìa khóa, đi vội ra khỏi phòng.

Winner đã quá mệt mỏi để gọi con bé lại, cũng chẳng có ý sẽ đuổi theo. Thôi thì chiếc xe đem phủ mền để đó. Cô sẽ chẳng dùng nó vào việc gì. Cô không còn muốn phải mang ơn để rồi vì sợ làm kẻ vô ơn mà không thể làm theo ý mình. Chuyện vừa rồi chẳng phải là gì quá to tát nhưng bản thân cô chợt càng lúc càng cảm nhận sâu sắc mình ở trong căn nhà này chỉ giống như một tấm khiên, che chắn mọi rắc rối cho mọi người, và khi đã quá cũ kỹ thì sẽ được đem bỏ đi. Cô còn ở đây là vì còn giá trị. Người ấy, quả thật quá tàn nhẫn với cô rồi!

Phòng Winner dạo này đặc biệt đông khách thì phải. Kim vừa rời đi, Vương đã xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Trông nét mặt anh hôm nay hơi lạ, lạ so với nét mặt mọi khi dùng để tiếp xúc với cô.

“Cô… à... em… thế nào rồi?” - Có vẻ Vương lúng túng khi thay đổi cách xưng hô và thái độ.

Đến Winner cũng bị làm cho giật mình. “Em”? Sao lại có cái kiểu xưng hô kỳ lạ này? Vì quá ngỡ ngàng nên cô không lên tiếng trả lời khiến Vương càng lúng túng hơn.

“Anh… đến để cảm ơn vì đã bảo vệ Kim.” - Có hơi ngượng miệng nhưng Vương quyết bỏ cái kiểu xưng hô mọi khi. Sống chung một nhà, cũng nên dễ chịu với nhau hơn.

“Không có gì.” - Cái ngượng của Vương cũng lây qua cho Winner mất rồi. Cứ như mọi khi, nếu không trừng mắt thì sẽ khinh bỉ chẳng thèm nhìn đến, có lẽ cô sẽ quen hơn. Nhẹ nhàng quá mức làm cô có chút xa lạ.

“Dù sao cũng là người một nhà, từ giờ đừng khó chịu với nhau nữa nhé!” - Để thùng sữa tươi lên bàn, Vương cố không để Winner thấy mặt mình. Khi người ta ngại thì nét mặt sẽ thay đổi liên tục, trông rất buồn cười.

Đến giờ Winner mới để ý đến thùng sữa Vương ôm nãy giờ. Cái đó dành cho cô sao? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế? Kim mang nguyên chiếc siêu xe bạc tỷ cho cô, giờ Vương còn ân cần mua sữa tươi cho cô. Quả thật làm người ta lạnh người. Những điều tốt đẹp ấy, rốt cuộc có mạng để hưởng hay không?

Ngay khi Winner còn chưa kịp hết ngỡ ngàng, Vương lại làm cô giật mình gấp đôi khi nói thêm: “Lát trưa xuống ăn cơm với mọi người nhé!” - Trước khi đi ra khỏi phòng anh còn kỹ lưỡng dặn dò: “Sữa đó, mỗi ngày uống ba hộp cho khỏe. Hết anh sẽ mua khác.”

Rốt cuộc là thế nào đây? Winner chẳng hề thấy vui, thậm chí còn có chút lạ lẫm. Đây là cách họ công nhận “cống hiến” của cô sao?



Chương 17:



Đương nhiên Winner không dùng bữa trưa với mọi người. Cô rất muốn có một bữa cơm gia đình nhưng không phải là với gia đình nhà người ta. Nơi đó, cô tự hiểu không có chỗ cho mình. Không nên có mặt để làm không khí thêm nặng nề và chiêm nghiệm sâu sắc cái cảm giác lạc lõng. Phần lý do còn lại là vì gần trưa Đăng đã ùa vào phòng, lôi cô ra ngoài chơi. Vẻ không vui của anh lúc cô thức dậy hoàn toàn không còn. Anh vui vẻ chỉ cho cô những điều thú vị và đưa cô đến những quán ăn ngon. Thậm chí hôm nay anh còn cười nhiều hơn mọi khi khiến Winner có chút không yên tâm. Hình như Đăng đang có tâm sự.

“Trứng này! Anh ổn chứ?” - Winner không hay thể hiện sự quan tâm của mình, thế nên vẻ mặt cô lúc này rất giống một đứa trẻ bối rối không biết nên chọn biểu cảm nào cho thích hợp.

Lần đầu tiên thấy Winner trong bộ dạng này, Đăng bật cười thành tiếng, những mệt mỏi ưu phiền đều vơi mất một nửa. Anh đã không ổn vài tiếng trước, nhưng bây giờ thì anh ổn. Ngay khi cảm thấy sắp sửa gục ngã, anh đã nghĩ đến cô. Và cô luôn là liều thuốc an thần cho anh trong mọi trường hợp.

“Giờ thì ổn rồi.” - Đăng thở hắt ra, ánh mắt xa xăm một chút rồi bất ngờ dựa đầu vào vai cô. Cả hai ngồi trong công viên, có rất nhiều cặp tình nhân đang ôm nhau, nhưng chẳng có cặp nào chàng trai lại gục đầu vào vai cô gái như Đăng và Winner.

Trong đầu cô lập tức hình thành một kết luận, anh không hề ổn!

Cô đã đúng. Tâm trạng anh lúc này như một cuộn len bị con mèo nghịch ngợm làm cho rối tung. Nhìn vào rất u ám và phức tạp. “Con mèo” làm rối “cuộn len” chính là ba anh. Đã rất lâu rồi không gặp, gặp lại vẫn cứ quen thuộc cái cảm giác thù hận và căm phẫn. Tại sao ông lại đến Đà Lạt?

Sáng nay khi đang mải mê ngắm Winner ngủ, Đăng bị cuộc điện thoại từ số lạ phá đám. Biết được đầu dây bên kia là ai thì vẻ mặt càng lúc càng u ám hơn.

Ba anh gọi khi ông đã lên đến Đà Lạt và nói muốn gặp mặt. Bản thân anh thì chẳng muốn gặp dù chỉ một chút, nhưng nếu không tự đi đến thì cũng sẽ bị ông bằng cách này hay cách khác buộc anh phải đến. Anh biết rõ ba mình là con người thủ đoạn đến mức nào. Vì vậy Đăng đành rời mắt khỏi Winner mà đi đến quán café Cát Tường.

Quán buổi sáng rất đông, chỗ để xe thậm chí còn phải chen chúc. Mọi người đều thích ngồi một chỗ vừa thưởng thức điểm tâm vừa có thể uống cà phê ngay sau đó. Hơn nữa, ngồi nơi này nhìn ra con đường tấp nập cảm thấy rất thoải mái, cảm giác cuộc sống nhộn nhịp và bản thân muốn cố gắng hơn. Đây cũng là một trong những quán Đăng thường chọn để dùng bữa sáng. Anh còn có ý định sẽ bắt Winner dậy sớm một ngày để đến đây cùng ăn với anh.

Nhưng giờ phút này anh thấy ghét nó ghê gớm. Đông thế này, anh cũng vì thể diện mà chẳng thể đứng lên bỏ đi khi không vừa mắt với ba mình, càng không thể nổi cáu với ông. Chẳng tự nhiên mà chưa gặp anh đã biết trước những gì sẽ xảy ra, từ sâu thẳm trong tim Đăng, cảm giác thù hận đối với ba mình là điều không bao giờ có thể xóa bỏ.

Ba anh ngồi nơi chiếc bàn đón nhiều nắng, gió khẽ thổi làm mái tóc bạc bay bay. So với mười một năm trước thì giờ ông đã gầy đi nhiều lắm, dáng vẻ cũng chẳng còn oai phong bệ vệ, chỉ còn là một ông già cam chịu tác động của thời gian, đôi mắt ngả màu lặng lẽ đếm từng mùa rồi chẳng mấy nữa sẽ về với đất. Lòng Đăng có chút xót xa, dù gì cũng là ba mình, nhưng chút xót xa ấy chẳng thể làm anh tha thứ cho ông....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây