Họ nói rằng cô bị bỏ rơi trước cổng căn nhà đầu xóm trong một ngày mùa đông trời không một ánh sao. Họ nói mẹ nuôi của cô vốn là người điên. Mỗi ngày bà đều chỉ lặp đi lặp lại một câu “Con ơi!” sau đó gào thét, đập phá cho đến khi ngất lịm đi. Chỉ từ khi cô xuất hiện bà mới dần trở lại bình thường.
Bằng sự tàn nhẫn vô ý thức của miệng đời, Nhi biết được sự thật. Đớn đau, tuyệt vọng nhưng rồi cuối cùng cũng chấp nhận.
Dù là mẹ nuôi nhưng mẹ Thủy rất yêu thương cô. Tất cả những gì tốt đẹp nhất bà đều dành cho cô. Nhà không giàu nhưng chẳng để cô đói bữa nào. Quần áo không thể thay liên tục nhưng cũng không bao giờ cô quê mùa trước mặt bạn bè. Tuy không sống trong một thiên đường đầy đủ mọi thứ nhưng cô đã rất bằng lòng với những gì mình có.
Chỉ cho đến khi người đàn ông ấy xuất hiện. Ông ta đến sống cùng, bảo cô gọi bằng ba và với danh nghĩa người cha đánh cô mỗi ngày. Ngoài việc làm khổ vợ con, ông ta chẳng làm gì khác. Nếu ông ta không xuất hiện hoặc là chết đi sớm một chút, cuộc đời cô đã chẳng khổ đến mức vội vã bỏ học đi lấy chồng để thoát khỏi địa ngục.
Tiếng cánh cửa mở đánh thức Nhi ra khỏi tất cả những đau thương. Lau vội nước mắt, cô gượng gạo cười, nhìn về phía cửa vì đoán chắc mẹ đã đi mua que thử thai về.
Thế nhưng nụ cười ấy đã đông cứng trên gương mặt và chuyển dần sang bàng hoàng. Trước mặt là gã cầm thú hành hạ Nhi mỗi ngày mà cô vẫn phải ấm ức gọi một tiếng ba. Làm thế nào ông ta đến được đây? Làm thế nào ông ta tìm ra cô?
Nhi còn chưa kịp tìm ra câu trả lời đã thấy mặt mình bỏng rát. Ông ta lao đến đánh cô ngay lập tức khi vừa nhìn thấy.
“Con khốn! Mày trốn ba mày đi lấy chồng giàu có hả?” - Người đàn ông gầm lên, hơi thở hồng hộc nóng rực phảng phất hơi men. Đôi mắt ông ta trợn to, từng vằn đỏ nổi lên như muốn đứt rời.
Nhi chẳng thể nói được gì, ôm mặt khóc nấc lên thì đã bị đánh tới tấp.
Tiếng khóc nghẹn đắng, tiếng chửi mắng cay nghiệt và cả những tiếng “chan chát” nóng rực, tất cả đều bị mưa vùi lấp. Cơn mưa bên ngoài như cố tình to thêm, ngăn không để ai nghe thấy, ngăn không để ai đến giúp đỡ.
Nếu bà Thủy không trở về kịp có lẽ Nhi đã bị đánh chết. Cũng may bà còn giữ được bình tĩnh, gọi cho công an sau đó mới chạy đến can. Và lẽ dĩ nhiên bà cũng bị đánh tới khi công an đến và lôi cổ gã đàn ông cầm thú kia đi.
Bà Thủy bị đánh không nặng, một số chỗ bầm tím hơi đau nhức, nhưng so với Nhi thì chẳng là gì.
Nhi được đưa đến bệnh viện trong tình trạng mất ý thức, liên tục gào thét và không nhận ra ai. Mọi người đều không thể đến gần cô. Bác sỹ phải rất vất vả trong việc khống chế và đưa cô đến bệnh viện.
Vương được báo tin và đến bệnh viện ngay khi dập máy. Khi anh đến xe cứu thương chở Nhi còn chưa về. Dưới cơn mưa tầm tã, anh đứng ngoài cổng đợi đón Nhi. Anh biết chỉ có anh mới có thể làm cô bình tĩnh lại.
Niềm tin của Vương đã đặt rất đúng chỗ. Ngay khi cửa xe cứu thương mở ra và anh xuất hiện trong tầm nhìn, Nhi lao ngay xuống xe mà ôm và nép vào anh như tìm một sự bao bọc. Cô được đưa đến phòng khám bằng đôi tay của anh vì nhất quyết không chịu nằm lên băng ca.
“Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào vậy mẹ?” - Nhi đã được tiêm thuốc an thần và thiếp đi. Mãi đến lúc cô ngủ say Vương mới có thể ra khỏi phòng bệnh và nói chuyện riêng với bà Thủy.
“Ba con bé phát hiện ra nó lấy chồng và tìm đến đánh.” - Nước mắt ướt đẫm gò má sưng vù, bà Thủy nghẹn ngào trong từng lời nói. Là bà đã làm khổ con mình rồi. Tại sao dù là quá khứ hay bao nhiêu năm nữa bà vẫn cứ yêu người đàn ông đó, trao cho ông ta cái quyền làm khổ mình cả đời?
“Đám cưới bí mật với ba ạ?” - Vương ngạc nhiên ra mặt. Hóa ra việc bên nhà Nhi không mời khách cũng không tổ chức tiệc là vì vậy. Thái độ lo lắng trước ngày cưới của Nhi vốn không chỉ là vì lý do sắp về nhà chồng.
“Ừ! Ổng mà biết thì thể nào cũng quậy ầm lên. Nhi nó sợ ổng sẽ tìm con nói này nói nọ đòi tiền.” - Giọng bà Thủy càng lúc càng run lên. Một nỗi đau lớn đến mức bao nhiêu biểu cảm cũng là không đủ.
“Ba cũng đã biết rồi. Ba sẽ tiếp tục quậy mẹ và Nhi khi không có con ở đó. Mẹ đến sống với chúng con luôn đi. Con sẽ thuê vệ sỹ bảo vệ hai người khi con không có nhà.” - Giọng Vương đầy cương quyết. Trái tim anh đang xót xa lắm. Người con gái anh yêu rốt cuộc đã khổ đến mức nào?
“Hãy đưa Nhi và bà thông gia đến nhà chúng ta sống. Cả con trong thời gian này cũng về nhà ở đi.” - Bạch Hồ bất ngờ xuất hiện làm cả Vương và bà Thủy giật mình. Phía sau bà là Winner, gương mặt lạnh lùng hơn so với lần cuối cùng Vương gặp. Cái vẻ ngổ ngáo quay ngang quay dọc không còn nữa. Winner càng lúc càng trầm lặng.
“Dạ?” - Vương không hiểu lắm ý của mẹ mình.
“Mẹ vừa gặp riêng bác sỹ. Nhi có thai rồi. Con bé cần được chăm sóc.” - Bạch Hồ đều giọng giải thích.
“Nhi có thai?” - Giọng Vương vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Sẽ có một đứa bé ra đời, minh chứng cho tình yêu của anh và Nhi? Rồi chẳng đợi ai khẳng định lại, anh lao ngay vào phòng nơi Nhi đang say giấc.
Hành lang chỉ còn lại ba người, Bạch Hồ chậm rãi đến ngồi cạnh bà Thủy.
“Chị đi bôi thuốc đi, cũng bị thương không ít mà.” - Nhìn những vết bầm tím trên mặt bà thông gia, lòng Bạch Hồ dấy lên sự đồng cảm hiếm hoi. Bà cũng từng là người phụ nữ bất hạnh bị chồng đánh mỗi ngày. Cũng từng quen thuộc với những vết bầm tím trên cơ thể.
Không chỉ có Bạch Hồ, trong lòng Winner lúc này cũng đang trào lên cảm giác đồng cảm và cả một chút ám ảnh. Cô cũng như Nhi, bị ba mình mang ra làm bao cát, đánh như thể cô không biết đau. Đã có lúc bị đánh đến ngất đi, tỉnh lại chỉ thấy mình bơ vơ nằm trong góc nhà. Ít ra Nhi vẫn may mắn hơn cô, còn có người ở bên cạnh vào lúc này.
Có lẽ những gì Nhi muốn ở Vương chỉ đơn giản là một chỗ dựa và một cuộc sống bớt cơ cực. Cũng chẳng có gì là quá đáng đối với một người đã dành quá nhiều thời gian trong cuộc đời mình để chịu đựng đau khổ.
Cuộc điện thoại mà Nhi nói chuyện với Hằng, Winner đã vô tình nghe thấy. Nghe rõ nhất câu nói: “Ở Vương có tất cả những gì tao muốn. Vì vậy bằng mọi giá tao phải làm dâu nhà họ Trần.” Chính câu nói đó đã làm cô đề phòng Nhi, hôm diễn ra đám cưới cô còn có mặt rất sớm ở phòng thay đồ cô dâu để cảnh cáo Nhi. Nhưng giờ thì cô đã hiểu, và cũng có thể chấp nhận lý do của Nhi. Cô không còn ác cảm với Nhi nữa rồi.
Để bắt người ta đối xử tốt với một người chẳng máu mủ cũng không liên quan đến mình là điều quá khó khăn. Nhưng bảo họ đặt mình vào vị trí của người kia để cảm thông thì dễ dàng hơn nhiều. Con người chỉ thật sự gắn kết với nhau khi biết đồng cảm cho những nỗi khổ của nhau.
***
Sau khi xuất viện, Nhi rất mau chóng cùng với mẹ mình và Vương chuyển về sống ở nhà họ Trần. Căn nhà lại đông đúc hơn và có phần thêm sức sống. Thỉnh thoảng Winner cũng ghé qua, đưa cho Nhi chút bánh hay đồ ăn ngon mà cô mua trên đường đi làm về. Cô chẳng biết cần phải mua gì cho bà bầu là tốt, chỉ cảm thấy món nào ngon thì mua. Tuy nhiên, cô trước sau cũng chỉ đến đưa thức ăn rồi rời đi, một câu cũng không nói.
“Tôi thèm me thái.” - Tiếng Nhi nhỏ xíu níu bóng lưng Winner lại khi cô chuẩn bị rời đi sau khi để lên bàn một gói hạt dẻ nướng thơm phức.
Winner không nói gì, chỉ lặng lẽ ra ngoài và đi về phía nhà xe. Cô đang rảnh rỗi, đi mua chút đồ ăn cho Nhi cũng chẳng sao. Nếu đã sống chung một nhà, nên chọn cách nào dễ dàng nhất cho nhau. Nhà là chốn để nghỉ ngơi, cô không muốn ngay cả ở nơi này cũng phải tính toán....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: