WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nguyện yêu em lần nữa


Môt đêm mười lần bồi thêm: "Thật sự là không nên, không nên làm hại mầm non đất nước."

Đào Chi Chi bức bối: "Ông bác Mười Lần kia, nói mau lên, lược bỏ tình tiết khiêu gợi không phải được rồi sao?"

Một Đêm Mười Lần: "Thật muốn tôi nói à?"

Đào Chi Chi dứt khoát: "Nói!!!"

Nhìn biểu cảm ngây thơ ngây ngốc của Chi Chi, tôi lại nổi tà tâm, đi đến trước Một Đêm Mười Lần gõ một tràng chữ. "Khiêu gợi quá, khiêu khích quá, khiêu dâm quá, nói xong rồi."

Ha ha, biết ngay mà, Mười Lần ca ca đang bẫy Chi Chi, nhưng lại cố tình lôi Nước Tương tôi đây ra làm lá chắn, làm sao qua được mắt tôi chứ. Sẽ không cho anh ta như ý đâu, hì hì, tôi xấu tính thế đấy.

Một Đêm Mười Lần: "..."

Thiện Giải Nhân Y: "..."

Đào Chi Chi: "Aaa, ông bác già kia, anh lừa tôi!"

Trên diễn đoàn hỗn loạn một trận, Chi Chi muội muội gõ ra hàng loạt cái emo đánh người cướp răng. Tôi cười ha ha nhìn bọn họ ầm ĩ, trong lòng rất thoải mái. Tuy rằng tôi không muốn nói về cuộc sống của mình với bạn trên mạng, nhưng họ làm cho cuộc sống thực của tôi rất dễ chịu và vui vẻ hơn nhiều.

Lòng nôn nóng của tôi đối với người đàn ông hư hư thực thực sắp xem mắt kia cuối cùng bị một gậy của An An đánh bay. Buổi sáng, tôi nhìn An An đại tỷ cười duyên nói chuyện điện thoại mà phát buồn nôn. Tôi đợi đến khi cô ấy cúp, liền xáp lại hỏi: "Sư phụ, anh nhà sư phụ quen với sư phụ như thế nào?"

"Muốn biết hả? Quen thế nào là thế nào?" An An đại tỷ thu lại vẻ nũng nịu ngọt ngào trên điện thoại khi nãy, tùy tiện hỏi. Nhưng mà quả không hổ sư phụ tôi, sau một giây cô ấy liền hiểu ra vấn đề: "Nha Nha, có người làm mai cho cô phải không?"

An An lập tức hứng thú, đối với chuyện bao đồng, cô ấy luôn nhiệt tình như lửa: "Nói nghe chút xem, đang làm việc gì, lương tháng thế nào, nhân phẩm ra sao?"

Tôi nhìn trái nhìn phải một hồi, rồi nghiêng người sang bàn cô ấy, giọng hạ xuống thật nhỏ, nói: "Nghe nói là giám đốc công ty hay tập đoàn gì đó, một năm được mấy chục vạn đó, đại tỷ, em thấy không đáng tin cho lắm, người như thế đâu khi nào thiếu gái đẹp bên cạnh, sao có thể lưu lạc đến chỗ thường dân nhà em cơ chứ."

Lại tỉ mỉ lướt nhìn xung quanh, đảm bảo không có người chú ý, tôi mới ghé đầu sát lại bên tai cô ấy, giọng càng nhỏ hơn nữa: "Nói không chừng là người giống như Ứng Nhan đó."

"Cô cho rằng Ứng Nhan là trai tồn kho sao? Đừng có đánh giá thấp con nhà người ta nha." An An cười, mặt bỗng trở nên thần bí, bắt đầu kể chuyện gian tình: "Trong công ty chúng ta có một người thích hắn chết đi sống lại đó, Nha Nha, cô đoán xem là ai."

OMG, tôi đối với mấy chuyện tình cảm này vô cùng dở, bình sinh sợ nhất là mấy vụ lăng nhăng này, trên bàn nhậu mà chơi đố đoán người yêu, mười lần hết chín lần là tôi bị phạt rượu. Tôi nhức đầu: "Không biết."

"Thọ Phương Phương." An An đắc ý nhìn tôi, mở miệng nói. "Nhìn không ra phải không? Cái cô nàng nghiêm trang đó thế mà lại thích hắn."

Gác chuyện gian tình phấn hồng của Ứng Nhan lại, An An trở về chủ đề chính, bắt đầu hận sắt không thể luyện thành gang: "Nha Nha, cô bây giờ không có bạn trai, mỗi ngày đều ca cẩm nhờ tôi giới thiệu người, giờ thì có người làm mai cho cô thật, cô lại do dư, đúng là tự chuốc phiền não vào thân."

"Nhỏ giọng một chút, đại tỷ, nói nhỏ thôi." Giọng An An quá lớn, Tiểu Lệ quay đầu lại nhìn bên này, Tiểu Trương ngồi ở phía trước thì dựng thẳng lỗ tai lên. "Đại tỷ à, tỷ nói em nghe xem, vận may của em chẳng lẽ tốt đến thế sao?"

"Cô quản nhiều như thế làm gì, cứ kệ đi." An An liếc nhìn tôi, một nhát đẫm máu nói: "Trên người cô có cái gì cho người ta lợi dụng được đâu. Tiền? Nhan sắc?"

Đại tỷ à, chị đả kích nặng nề quá đi! Oa oa!

Tôi mi sầu lệ khổ ngồi nghe An An đại tỷ dìm hàng mình: "Cô nhìn cô xem, người thì gầy, lại còn mặc bộ đồ ông sở dày cui thế kia, nhìn chẳng khác nào cây sào trúc. Mắt to như thế, vậy mà lại mang thêm cặp mắt kính, che mắt không nói, lại còn che mất hết nửa khuôn mặt. Còn có mái tóc dài này của cô, dài quá trời dài, trông cô lúc nào cũng ỉu xìu như vừa tỉnh ngủ ấy. Nhất la làn da của cô, chậc chậc chậc, xem đi này, còn có mụn nữa này, nhất định là thức đêm lên mạng. Đã bảo cô không biết bao nhiêu lần, làn da là bộ mặt thứ hai của phụ nữ, cô vẫn không nghe lời. Lên mạng hay ho thế sao? Yêu trên mạng cũng chỉ là phù du mà thôi, cô ngày nào cũng lên mạng, ngay ở công ty cũng chat, kết quả là tới cái rắm cũng chẳng có."

Mấy lời phê phán lưu loát này, An An nói sinh động như mây bay nước chảy, lại còn nói tôi gầy nữa, tôi làm sao so được với cup C của cô ấy chứ?!

Tôi căm giận bất bình, hoa dung thất sắc cắn răng, không đợi nghe hết đã ngắt lời: "Em, em, em chat hay không làm sao chị biết được?"

An An đắc ý liếc tôi một cái: "Chị đây còn không biết cô thường xuyên chat với tên Thiện Giải Nhân Y à? A, còn có một người tên Một Đêm Mười Lần nữa, chậc, toàn là tên độc không nha, Nha Nha, nếu cô xem mắt bất thành, thì đi gặp thử một lần xem sao, được thì chộp làm bạn trai luôn."

Tôi ngây như phỗng, giả bộ thuần khiết, giữ chặt tay cô ấy. "Rốt cuộc thì làm sao mà chị biết được?"

An An chụp lấy tay tôi, chậm rãi mở miệng: "Gấp cái gì, ngoài sư phụ cô ra, không còn ai biết nữa đâu. Phải hiếu kính sư phụ thật tốt đó, biết chưa?"

Người khác không biết là tốt rồi, tôi suy sụp thở ra, trở về chỗ mình ngồi. "Sư phụ à, chị làm em sợ quá đi."

An An không truy vấn câu này, ngược lại đi qua chỗ tôi, chủ động nói: "Cô nha, đi làm cứ lẩn về sớm, ngồi chưa nóng mông đã trốn, lần trước định giao cho cô đi ngân hàng nữa, cô lẩn nhanh hơn thỏ, cả máy tính cũng không thèm tắt."

"Không phải vì đại tỷ ép em sao?" Tôi nhớ lại cái hạn gấp mà cô ấy giao tôi, buổi tối khó khăn lắm mới làm xong, hữu khí vô lực dựa vào ghế thở dài.

"Ép cái rắm ấy. Hôm qua thiếu chút nữa là đi đời. Chị đây vừa lúc đi photo tài liệu, Ứng Nhan xuống đây chẳng biết có việc gì, lại còn đi về phía chỗ cô, hên là Tiểu Lệ gọi hắn qua chỗ khác đó."

"Hắn không phát hiện đó chứ?" Tâm trạng vừa lơi lỏng của tôi phút chốc lại căng thẳng, nếu mà Ứng Nhan phát hiện, tôi chỉ có nước đi Tây Trúc thỉnh kinh thôi.

An An nghĩ nghĩ, rồi chắc nịch nói: "Không đâu."

Đại tỷ à, hắn là quỷ dữ khó lường đó, tôi đau thương nhìn cô. An An vỗ đầu tôi, nói: "Kệ đi, giờ cứ chuyên tâm lo cho buổi gặp mặt tối nay, để tan tầm chị đây hi sinh một chút, giúp cô trang điểm đẹp đẽ, giăng lưới bắt rùa vàng, tới lúc đó cô còn phải ở trong này chịu khổ sao?"

Tôi chỉnh lại: "Sư phụ, điểm này thì sư phụ không đúng rồi. Phụ nữ có ba điều nên độc lập: độc lập kinh tế, độc lập tình cảm, độc lập sự nghiệp."

An An ra đòn sát thủ phủ đầu tôi: "Không cần độc lập, mau làm đi, sáng làm cho xong, chiều đi bàn giao bên ngân hàng, xong rồi trở lại, chị giúp cô mua quần áo."

Tôi nhận mệnh vùi đầu vào làm, An An tiếp tục nhắn tin với bạn trai.

Bảy giờ tối, bằng tay nghề trang điểm xuất thần của An An, tôi rực rỡ xuất hiện ở hội quán trà tâm duyên XX.

Tiến đến gần chiếc xe taxi đậu trước quán trà, tôi đắc ý soi mình vào gương, vừa lòng nhìn bóng của mình phản chiếu lại thật xinh đẹp, mắt to lúng liếng, thật không ngờ tay nghề trang điệm của sư phụ tôi lại mát như thế, ngoại trừ trên cằm có hai cái mụn quật khởi không chịu giấu mình đi, tôi hoàn toàn có thể coi là xinh đẹp....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

XtGem Forum catalog