Tôi nhanh chóng rụt cổ về sau, vô thanh vô tức cúp điện thoại. Trình ca ca à, thời khắc quan trọng này...anh không thể gọi điện đến nha, buổi sáng hôm nay em đã đi làm trễ, lại còn nghe điện thoại riêng tư lâu như vậy trong giờ làm việc, hi vọng Ứng lão đại không chú ý tới tôi, tính tình lão nhân gia* anh ta thiệt là thất thường quá đi.
[lão nhân gia: người già cả, có uy thế trong gia đình, thường trong ngôn tình hiện đại dùng để mỉa mai, chuyển thành "ông cố nội" cũng được nhưng mình thấy để thế này hay hơn ^^]
Ứng Nhan mang theo Tiểu Lí đang vâng vâng dạ ra cửa lớn, vận may của tôi lại lần nữa nhanh chóng bay qua khỏi đầu, hắn dừng cước bộ lại, quay đầu về sau: "Lý Nhị Nha, cô sắp xếp đi, ngày mai với ngày mốt cô đi tổng bộ họp với tôi, hai ngày, đi làm đúng giờ, buổi tối đừng có lộn xộn lung tung."
Mặt Ứng Nhan đen lại, giọng có thể nói là rất nghiêm khắc, đặc biệt nói xong hai câu cuối cùng, dùng từ 'nghiến răng nghiến lợi' cũng không đủ diễn tả, đầu tôi run rẩy kịch liệt, hắn, hắn nhất định biết ban sáng tôi đi trễ!
Nói xong Ứng Nhan bước đi, lưu lại bóng lưng tham quan tiêu sái cho tôi. Tôi cả ngày đều thấp thỏm không yên, phân tích lời nói của hắn, tận cho đến khi An An chạy tới ôm tôi, mắng mỏ bạn trai cô ấy.
Bạn trai của An An điều kiện phi thường không tốt, cha mẹ đều đã qua đời, tướng mạo cũng bình thường, lại còn làm cho một công ty bình thường không lớn mấy, anh ta trong một lần đi tiệc chiêu đãi các xí nghiệp của ngân hàng gặp được An An, đối với An An xinh đẹp nhất kiến chung tình, quấn lấy theo đuổi An An, hiện đang bàn chuyện kết hôn. Cơ mà bạn trai An An đối xử với cô ấy rất tốt, hễ có gì cũng đều nghĩ tới cô ấy trước tiên, có thể gọi là ngoan ngoãn phục tùng, hơn nữa gần đây còn đổi công ty, phát triển khá tốt. An An trong thời gian này đều toét miệng cười không ngớt.
Tôi thấy buồn buồn, hôm qua hai người này rõ ràng còn ngọt ngào đi mua giường kết hôn như thế, rốt cục sao lại phát sinh chuyện này chứ? Làm An An tức giận đến thế. Vừa may Ứng Nhan và Tiểu Lí đều ra ngoài, trong phòng không còn ai. An An nước mắt nước mũi tèm lem, khóc kể hết nửa ngày, tôi mới đại khái hiểu được đầu đuôi chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện là bạn trai An An theo đuổi cô ấy tốn rất nhiều công phu, đánh một đường cứu quốc rất lớn, bằng mọi cách khép nép lấy lòng nhóm nữ bạn thân của An An, biến đám phụ nữ này thành hậu thuẫn to bự cho công cuộc theo đuổi, ngày đó nhóm bạn thân bị anh ta làm cảm động, dốc sức trêu chọc cáp đôi cho anh ta, đó là cái phương thức hao tổn công sức nhưng vô cùng hữu hiệu. An An khi đó vừa mới bị một tên playboy phụ tình, nên hận thấu xương mấy tên phong lưu, anh ta liền giả dạng người đàn ông đến bây giờ vẫn chưa tìm được bạn gái, mang bộ dạng thuần khiết tới tiếp cận An An. Một lần say rượu loạn tính, An An lỡ tay kết liễu phận xử nam của anh ta, rốt cục phải đồng ý quen anh ta. =.=
Hôm qua bọn họ ở trung tâm mua sắm mua giường thì gặp được một nữ đồng nghiệp, lúc đó An An cảm thấy ánh mắt của anh ta hơi kì lạ, nhưng nhất thời bận rộn nên không hỏi, không ngờ hôm nay cô ta lại tìm tới cửa, bảo mình mới là bạn gái của anh ta trước, còn mắng chửi An An là đồ tiểu tam*. Theo cái tính nóng nảy của An An, cô ấy làm gì nhẫn nại nổi, ngay lập tức gọi điện chia tay bạn trai.
[tiểu tam : người thứ ba.]
An An phát tiết trong phòng làm việc của tôi một lúc thì dần yên tĩnh trở lại, nhà mới cũng đã mua rồi, thiệp cưới cũng đã phát rồi, đâu thể nói chia tay là chia tay cái một được. Nhìn An An một phát từ tươi cười rạng rỡ đến méo mặt méo mày, tôi thấy rất không đáng thay cho cô ấy, tên đàn ông này có gì tốt chứ, trước kia còn nghĩ, hắn tuy điều kiện không tốt, nhưng ít ra cũng thật lòng với An An, còn bây giờ, cứ xem như anh ta thích An An thật đi, thì cái nhân phẩm ấy cũng chẳng còn như xưa nữa rồi. Theo quan điểm của tôi, đàn ông như thế không nên lấy, nhưng dù gì đây cũng là việc của An An, tình cảm của cô ấy với bạn trai tốt lắm, không chừng đợt cãi vả này qua, lại không muốn chia tay nữa cũng nên.
Tôi thật sự không có gì để an ủi An An, chỉ có thể sầu nhan tương hướng* với cô ấy. Đang lúc tôi với An An mắt to nhìn mắt nhỏ, thì Ứng Nhan và Tiểu Lí quay lại.
[sầu nhan tương hướng: mặt mày ủ dột nhìn về một hướng.]
Chương 33
An An vác đôi mắt như hai trái đào mật đi ra ngoài. Tiểu Lí cau mày nhìn tôi, đang tính chạy lại hỏi xem chuyện gì thì đã bị hắc diện Ứng Nhan xách đi mất: "Đi, đem bản báo cáo này gia cho Thọ Phương Phương."
Ngày nay tâm tình lão đại cực kì không tốt nha, tôi nhanh chóng cúi đầu, bắt đầu xét duyệt các hóa đơn ngành phải thanh toán, gần cuối năm, các công ty đều bắt đầu thanh toán hết phí tổn của năm, số lượng cứ lên cao vùn vụt, ngày hôm qua tôi vất vả lắm mới xét duyệt xong hóa đơn đầu vào, hôm nay Ứng Nhan lại mang thêm tới một đại đội đơn nữa.
Trong phòng làm việc, tôi với Ứng Nhan mỗi người chiếm cứ một cái bàn làm việc, tôi xem hóa đơn, hắn viết báo cáo, không khí rất chi là trầm thấp áp lực. Trình Gia Gia còn cố tình không biết điều gửi tin nhắn tới quấy rối tôi, chốc thì bà xã ơi, chốc thì tiểu nha đầu ơi, aiii, làm lãnh đạo thật là tốt, muốn nghỉ muốn làm đều không ai quản, hôm qua chiến cả một trận, nói thế nào đi chăng nữa, thì người nên nghỉ ngơi là tôi chứ không phải anh nha, tôi ngoan ngoãn đi làm, vậy mà anh lại tự mình nghỉ nửa ngày ở nhà.
Tôi cảm thán cách biệt giữa người với người, một bên điều chỉnh điện thoại về chế độ im lặng, một bên trộm nhìn thần sắc Ứng Nhan. Tôi táng đởm kinh hồn nhận thấy, hễ điện thoại tôi reo một lần, thì sắc mặt Ứng Nhan đen thêm một phần, hắn dường như có năng lực siêu nhiên, sau khi tôi chuyển về chế độ im lặng rồi, mỗi lần xem xong tin nhắn, ngẩng đầu lên, lúc nào cũng thấy hắn nổi giận đùng đùng.
Tôi không dám vuốt râu hổ nữa, ra nghiêm lệnh cho Trình Gia Gia đương trong cơn yêu thương cuồng nhiệt: "Lãnh đạo giận rồi, đừng phá em nữa, tan tầm tới đón em."
Trình Gia Gia vô cùng oan ức kháng nghị một chút, nhưng sau đó cũng thật vâng lời không diễn trò buồn nôn với tôi nữa.
Sau đó tôi dưới áp lực cường đại của Ứng Nhan mà càng phát huy công suất hiệu quả cường đại hơn nữa, giải quyết hết mọi việc trước tan tầm, thật vất vả mới sắp đến giờ tan tầm, tôi đang muốn chuồn đi thì tên Ứng Nhan từ lúc vào phòng vẫn không hề nói câu nào đột nhiên mở miệng: "Ngày mai tới đúng giờ, mang theo hành lí, đi họp ở thành phố A."
Tôi lần thứ hai trong ngày bị sét đánh, công ty chúng tôi thành lập ở thành phố D, mở một cái hội nghị sao lại chạy tới thành phố A làm gì vậy, tôi cẩn thận mở miệng: "Ngày mai mấy giờ xuất phát ạ?"
"Bảy giờ hai mươi tập hợp ở tổng bộ." Tôi có nhìn lầm hay không, Ứng Nhan nhìn mặt tôi xám ra tro, lại có thể mỉm cười trong mắt, tôi hận Ứng Nhan, lột da người à!
Xách túi lên, căm hờn bước ra cửa, phía sau lại truyền tới giọng Ứng Nhan: "Ngày mai cô không cần tới đơn vị, sáu giờ năm mươi, tôi tới đón cô."
Ứng Nhan thành công làm tôi SHOCK lần nữa, tôi quay đầu, liên tục xua tay: "Không cần, không cần đâu, làm phiền anh nhiều rồi, tôi tự đi được."
"Tiện đường thôi, cứ vậy đi, sáu giờ năm mươi, cô đúng giờ thì xuống lầu." Ứng Nhan nhẹ nhàng bâng quơ giải quyết dứt khoát.
Tôi nên cảm tạ hắn quan tâm cấp dưới, hay nên nói hắn bá đạo đây? Tôi do dự hết hai mươi giây, quyết định đi xe của hắn, mặt tôi còn chưa dày tới mức tuyên bố với lãnh đạo là có đàn ông ở nhà tôi nha....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: