Du Du như mờ mờ hiểu ra sự việc. Nó im lặng lắng nghe câu chuyện, và dần cảm nhận ra người đáng thương trong câu chuyện này lại là Thiên Tư.
-CHị ấy đã xin lỗi tôi khi nhờ tôi tham gia vào vở kịch này, chị ấy muốn Đốc Long nghĩ rằng chị ấy thích tôi, và 2 người chính thức quen nhau để cho cậu ấy quên đi mối tình đó. Nhưng điều chị ấy không ngờ chính là việc Đốc Long không những không giành lấy hay níu kéo, ngược lại cậu ấy còn tuyên bố là thích Ánh Linh. ĐIều này đã làm cho Nhật Thy rất đau lòng, và chị ấy quyết định ra nước ngoài. Vì chị ấy thật sự muốn giữ tấm lòng của mình với Đốc Long, và chỉ xem tôi là bạn, không thể tiếp tục là bạn gái được.
-Và sau đó chị ấy đã đi!
-Vì muốn giữ bí mật, tôi đã lấy lý do là không thích chị ấy nữa, và tình cảm lúc đó chỉ là nhất thời mà thôi.
-Tại sao cậu lại làm như vậy, vì vậy mà mọi người nhìn cậu bằng con mắt khác đó, cậu biết không, họ nghĩ cậu lúc nào cũng muốn hơn thua với Đốc Long, chỉ biết đem tình cảm của người khác ra để tranh giành.
-Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, mà chỉ biết rằng, tôi vẫn rất thích chị ấy, và chờ đợi.
-Vậy bây giờ chị ấy đã quay về vì cậu?
-Không, Nhật Thy ra đi vì Đốc Long, và cũng trở về vì Đốc Long. Một năm qua không làm cho chị ấy quên được Đốc Long, một năm đầy đau khổ và nước mắt. Và khi chị ấy biết Đốc Long chỉ lấy Ánh Linh ra để thay thế, nên lần này chị ấy về để nói thật với lòng mình. Nhưng chị ấy chưa muốn nói ngay vì muốn xem tình cảm của Đốc Long đã thay đổi hay chưa.
Du Du nhớ lại câu chuyện trên sân thượng hôm nọ, và quả thật hoàn toàn logic với những gì Thiên Tư nói. NÓ nhìn vẻ mặt buồn bã của Thiên Tư mà thấy mình có lỗi vô cùng khi bắt cậu ta phải nhắc lại những chuyện này. Có lẽ 1 năm qua, không chỉ có Nhật Thy, Đốc Long đau khổ, và chờ đợi, mà cả THiên Tư vẫn luôn nuôi hi vọng cho tình cảm của mình. Nhưng kết cục bây giờ thì đã rõ, chị Nhật Thy đã chọn Đốc Long.
-Vậy thì thật là tội nghiệp cho Ánh Linh, cô ấy đã bị Đốc Long thay thế cho chị Nhật Thy.
-Này nghĩ lại đi chứ, tôi cũng là người bị thay thế nè!
-XIn lỗi, tôi đã bắt cậu kể lại chuyện này, mà không để ý đến cảm giác của cậu.
-Yên tâm đi đồ ngốc, vì bây giờ tôi cũng đã quên được chị ấy rồi, tôi…
-Thôi chết!
Du Du hoảng hồn khi nhớ ra một sự kiện vô cùng quan trọng. Một lần nữa, nó phá vỡ giây phút quan trọng của Thiên Tư.
-Đốc Long nói cậu ta sẽ du học nước ngoài!
-Cái gì cơ? Tại sao?
-Vì cậu ấy thấy mình hết cơ hội với chị Nhật Thy nên muốn quên chị ấy!
-Bao giờ cậu ấy đi?
-Ngày… mai…
-Vậy bây giờ vẫn còn kịp.
-Không …không…vì ngày mai là của ngày hôm qua…
DU Du ấp úng, lúng túng, nó không thể nói ra những câu dễ hiểu hơn, làm cho THiên Tư bực mình, phải lay lay cái vai hối thúc nó.
-Vậy là bao giờ? Cô bình tĩnh lại coi!
-Là tối nay, đúng rồi. Hôm qua cậu ta nói “ngày mai”. Vậy thì “Ngày mai” đích thị là “hôm nay” rồi!
-Trời ạ, cô đúng là Đồ Nhà quê ngốc nghếch.
Thiên Tư vội vàng rút điện thoại ra và bấm trong vội vã….
***
-Sự việc sao rồi!
Du Du bẽn lẽn lại gần hỏi, nhưng vẫn giữ khoảng cách xa xa, vì nó sợ Thiên Tư tức giận sẽ “nện” cho nó mất. Nhìn thái độ sợ sệt của nó, làm cho Thiên Tư cảm thấy buồn cười vô cùng, nhưng vẫn giả bộ làm mặt rất nghiêm.
-Tôi không gọi được cho Nhật Thy nhưng đã nhờ ÁNh LInh nõi rõ sự tình cho chị ấy, mong rằng chị ấy sẽ kịp thời ngăn cậu ấy lại.
-Thật là may quá, ít ra cũng giúp cho 2 người có thể hiểu nhau được.
-Đáng lẽ họ đã hiểu nhau sớm, mà cũng chỉ tại cô đó!
-Tại tôi?
-Chị Nhật Thy đã định rút lui khi thấy thái độ thân mật của ĐỐc Long với cô, và cả vụ tấm hình phát tán ở trường đó.
Nó nhớ lại vụ tấm hình mà thấy mình có lỗi kinh khủng, đúng thật là lỗi của nó. Nhưng dù gì, bây giờ họ cũng có thể nói rõ tình cảm của mình, vậy là tốt lắm rồi.
-Này đừng đổ thừa cho tôi vậy chứ, nếu cậu không ôm chị ấy trên sân thượng thì Đốc Long cũng không hiểu lầm như vậy.
-ờ thì…
Thiên Tư cũng đuối lý trong lời biện bạch vừa rồi, nên cậu ta đành im lặng. Lúc này, Du Du biết rằng cậu ta có lẽ là người cô đơn nhất, và tự dưng cảm kích về tấm lòng của THiên Tư vô cùng. Lòng nó thật nhẹ nhàng khi một sự việc đã được giải quyết xong. NÓ cảm thấy rất vui khi mà gần như có thể tháo gỡ mọi hiểu lầm và nỗi đau trong lòng Đốc Long. Không biết nếu họ găp nhau ở sân bay sẽ hạnh phúc đến mức nào. DU Du đang tưởng tượng ra cái cảnh rất cảm động y hệt trong phim. Một ý kiến nảy ra trong đầu, rất có thể sẽ giải tỏa luôn nỗi băn khoăn trong lòng nó.
-Nếu vậy, bây giờ cậu là người cô đơn, đúng không?
-Đúng vậy thì sao?
-Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một người!
-Nè, đừng nói là cô thích tôi nha..
-Là Đông NGhi đó.
Nghe lời nói trớt quớt với suy nghĩ của cậu ta, mặt Thiên Tư thất vọng vô cùng, cậu ta quay ngoắt đi chỗ khác giấu sự tức giận của mình. “Chẳng lẽ cô ta ngốc nghếch đến nỗi không nhận ra chút gì tình cảm của mình. Tình cảm với cô ta là gì mà mình phải đêm khuya lặn lội xuống đây?”.
-Cậu thấy sao, trả lời đi chứ, cô ấy rất tốt, lại học giỏi. Sau này có thể là gia sư tốt cho cậu, tôi khỏi phải kèm cậu học. Như vậy chúng ta sẽ không giáp mặt và cãi nhau hằng ngày nữa, thật là tốt!
-Thôi cô nhiều chuyện quá, tôi không cần giới thiệu ai hết, chỉ cần búng tay một cái thì có cả một hàng dài để chọn lựa.
-Cái gì, cậu kiêu căng quá đi.
THiên Tư muốn né tránh đề tài đó, vừa muốn né tránh sự tức giận của chính mình. Tại sao người con gái cậu ta thương lại cứ đi mai mối cho người khác. Cậu ta đang đấu tranh tư tưởng để có thể nói ra những điều trong lòng mình. Vậy mà…
-Thôi đi ngủ đi!
Thiên Tư nằm xuống, quay mặt lại với Du Du. Nó bực mình, hậm hực về giường. Thiên Tư nằm đắn đo suy nghĩ rất lâu. Thở một hơi thật mạnh, cậu ta bật dậy. Lần thứ 2 cậu ta lấy hết can đảm để thổ lộ. Thiên Tư bước lại gần chiếc giường chỗ DU Du đang nằm quay lưng lại.
-Du Du, tôi có chuyện cần nói với cô!
Im lặng.
- Tôi nghĩ rằng, tôi tôi…tôi đã thích cậu.
Im lặng.
Thiên Tư không giấu được sự ngại ngùng và hồi hộp, cậu ta quay mặt đi, vì sợ rằng khi quay lại, Du Du sẽ thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của mình. Thiên Tư vẫn đứng đó, chờ phản hồi từ Du Du, nhưng Du DU vẫn không hề nhúc nhích. Một khoảng im lặng khá lâu, Thiên Tư không thể kiên nhẫn được nữa, cậu ta bắt đầu nổi giận.
-Này, tôi không có nói giỡn đâu, cô nói gì đi chứ?
Du Du vẫn im lặng. Sức chịu đựng có giới hạn, THiên Tư vội vàng lật người Du Du lại… Hóa ra nó đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Có lẽ vừa giải quyết xong một việc mà tưởng như đi vào bế tắc, nên Du Du đã có thể ngủ ngon lành như vậy. Bao nhiêu can đảm của Thiên Tư ngày hôm nay đều bị nó phá hỏng. Tại sao lại ngủ vào đúng lúc này cơ chứ? Nhưng thay vì bực mình, Thiên Tư lại đang nhìn Du Du một cách trìu mến. Một giấc ngủ không lo lắng, không muộn phiền về sự đời, THiên Tư muốn mình có được cảm giác đó biết chừng nào.
-Đồ Nhà Quê, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!
CHƯƠNG 26: KÌ NGHỈ HÈ Ở INNO
Hôm nay, nó chính thức bước vào kì nghỉ hè ở Nhất Kim. Nhưng ở INNO thì không có mùa hè cho người giúp việc. Du Du thở dài, mùa hè đầu tiên, nó không thể cùng các bạn học cũ đi cắm trại hay cùng gia đình ra đồng làm vụ mùa. Du Du rút trong túi mình ra, một chiếc vòng với những viên đá nhiều màu sắc trông rất dễ thương. Nó thích chiếc vòng ấy lắm, nhưng không biết có nên đeo vào tay hay không, vì chiếc vòng đó là do Đông NGhi tặng hôm sinh nhật. Nó nằm dài trên chiếc bàn ngoài vườn sau, ngắm nghía chiếc vòng…...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: