- Anh này thật là, nghĩ sao mà nói chúng tôi là một cặp cơ chứ…
- Sao chúng ta không thử tham gia nhỉ, phần thưởng là 2 suất ăn ở nhà hàng 5 sao đó.
- Thật không?
Ánh mắt Du Du bắt đầu sáng quắc lên, nó vội vàng nhìn vào tờ giấy mà trong lòng rực lửa. Cái gì free nó cũng đều thích, nhưng riêng về ăn uống free, đặc biệt ở nhà hàng 5 sao thì càng không thể bỏ qua. Ánh mắt nó long lanh lên nào là những món hảo hạng, của những đầu bếp hàng đầu, nó liếm môi một cái, tưởng tượng các món ăn trong đầu. Thiên Tứ đứng bên cạnh bắt đầu cảm thấy là lạ, và hơi có cảm giác đáng sợ một chút. ( CHú thích: Tật xấu của Du Du nhà ta là khi tưởng tượng những điều mà Du Du thích thì biểu hiện hơi quá, ví dụ như chảy nước miếng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống….và khuốn mặt cứng đơ, đầy vẻ ham muốn…Các đối tượng gây ra hiện tượng đó là: tiền, diễn viên Duy Thụy, và món ăn cao cấp.)
Du Du chợt giật mình, và nhớ ra đây là cuộc thi dành cho cặp tình nhân, nhưng mà nó và Thiên Tứ thì… không thể. Vẻ mặt nó nhanh chóng xị xuống, và lắc đầu trong buồn bã:
- Không được đâu, mình và cậu sao có thể…
Nhưng Du Du chưa kịp nói hết thì đã bị kéo đi. Du Du vô cùng ngạc nhiên, cậu ta chắc chắn không phải vì 2 tấm vé kia, vì có lẽ những nhà hàng đó, Thiên Tứ đã quá quen thuộc, nhưng tại sao bây giờ lại rất hào hứng để tham gia trò chơi này? Bàn tay Thiên Tứ thật ấm áp và thật nhẹ nhàng, ngay cả khi cậu ta đang nắm rất chặt và dùng sức kéo DU DU đi. Không cần biết là Thiên Tứ vì cái gì, nhưng nhất định nó sẽ tham gia thật tốt.
Có rất nhiều cặp đôi tham gia cuộc thi, mà ai nấy đều rất xứng đôi. CÒn nó và Thiên Tứ…một trời một vực. Bỗng dưng bây giờ nó cảm thấy sợ, đứng nép mình phía sau Thiên Tứ. Người dẫn
Chương trình đứng ra đọc thể lệ cuộc thi:
- Công ty chúng tôi vừa thiết kế ra những bộ đồ đôi dạo phố dành cho các cặp tình nhân, các cặp trên đây hãy chọn cho mình một bộ và ra trình diễn, bộ đôi nào được khán giả tại đây bình chọn nhiều nhất sẽ giành được giải nhất, đồng thời được giữ lại bộ đồ đang mặc trên người. CÒn bây giờ các bạn hãy chọn đồ cho mình, sau đó nam đi về phía phòng thay đồ bên trái, nữ phía bên phải.
Thể lệ vừa ban hành, các cặp đôi bắt đầu xúm xít vào lựa bộ đồ hợp với mình. Chỉ có Thiên Tứ và Du Du đứng lặng thinh tại chỗ, không biết phải làm gì. Có lẽ đây là lần đầu tiên Thiên Tứ tham gia trò chơi như vậy, Du Du sợ sệt đứng run rẩy, không biết phải làm thế nào bây giờ, các bộ đôi khác đã chọn hết trang phục đẹp cho mình. CÒn Thiên Tứ sao cứ đứng yên lặng vậy. Khi mọi người đã giải tán và đi về phía phòng thay đồ, chỉ còn lại khoảng 3,4 bộ còn ở trên giá treo. Thiên Tứ bước gần lại và chọn lấy 1 bộ đồ đôi, chỉ im lặng và đưa cho Du Du bộ đồ dành cho nữ. Du Du lững thững về phòng thay đồ.
• Tại INNO Gia:
- Mọi người đâu hết rồi, sao im ắng quá vậy?
- Dạ, đại thiếu gia đang ở trong phòng xử lý công việc, cậu Thiên Tứ và Du Du thì đến khu mua sắm để mua một số đồ cho cậu Thiên Tử.
Thiên Tư nghe đến đây thì bỗng dưng trong lòng có gì đó không yên. Cậu ta vội vàng đến gara, lấy chiếc môtô và phóng thật nhanh về cái cổng cao cao…
***
Thiên Tứ bước ra khỏi phòng thay đồ sau cùng. Mặc dù bộ đồ rất đơn giản, nhưng ai cũng phải trầm trồ và ngắm nhìn Thiên Tứ. Không hiểu sao nhìn rất giản dị, nhưng Thiên Tứ vẫn trở thành trung tâm của cuộc thi. Phải thôi, Thiên Tứ, đẹp trai thì khỏi phải nói, đã vậy còn rất nghiêm chỉnh, hơi chút lạnh lùng, ra dáng con nhà gia giáo, quý tộc, bấy nhiêu thôi đủ thu hút tất cả mọi người nơi đây. Nếu như họ biết tính tình cậu ấy cực kỳ tuyệt vời, lễ độ với người lớn, dịu dàng với con gái, tốt bụng với mọi người, thì có lẽ mọi người sẽ ngất đi vì có một người quá hoàn thiện như vậy.
Du Du mặc đồ đôi giống Thiên Tứ mà không được ai chú ý đến. Vốn dĩ dáng người đã xấu, thêm vào bộ đồ còn xót lại sau cùng, không có gì đặc biệt, nó trở thành một thí sinh bèm nhèm, mờ nhạt nhất cuộc thi. Hic, nó đứng lủi thủi vào một góc, vì Thiên Tứ đang bị bu quanh bởi những khán giả ở đây. Có lẽ nó hơi run một chút, và hơi tủi thân một chút. Bất chợt nó giật mình khi thấy ánh mắt Thiên Tứ đang hướng về nó. Nó hơi ngại ngùng, vội vàng mỉm cười và quay đi nhìn chỗ khác. Thiên Tứ tiến lại gần Du Du và ngắm nó trong im lặng. “Có chuyện gì vậy, chẳng lẽ mình giống con nhỏ nhà quê lắm sao, hay là bộ đồ này mặc không đúng cách?”. Nó thầm nghĩ và càng run hơn. Các cặp khác đã ra trình diễn, và có vẻ được rất nhiều tiếng hoan hô ủng hộ.
Bất chợt Thiên Tứ thì thầm với nó :”Nếu muốn thắng trong cuộc thi này, mình phải phá cách một chút”. Nói rồi, cậu ta kéo nó vào phòng thay đồ nữ. Du Du đứng im, đợi chờ cách xử lý từ Thiên Tứ. Cậu ta suy nghĩ một hồi, rồi cúi xuống xé toạc phần vải caro bên dưới áo của nó và một mảnh của chiếc áo của cậu ta. Chiếc áo có vẻ ngắn hơn một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng gì mấy, nhưng Du Du vẫn hồi hộp lo sợ, không biết Thiên Tứ sẽ làm gì.
- Cậu định làm gì vậy?
THiên Tứ không nói gì, lại xé miếng vải vừa xé ra làm nhiều phần. Cậu ta nhanh chóng cột một sợi dây caro lên tóc Du Du, tạo thành một chiếc nơ, một sợi cột vào tay của Du Du. Thiên Tứ tiếp tục cột một sợi vào cổ áo cho mình, tạo thành một chiếc cà vạt ngắn, và một sợi dây ở cổ tay y hệt nó. Thiên Tứ đẩy nó đứng ngắm trước gương, bất chợt DU Du thấy mình và cả Thiên Tứ nổi bật hơn hẳn. …
DU Du đứng ngấp nghé, sắp đến đội của nó ra trình diễn, chưa bao giờ nó đứng trước đám đông như vậy, mặc dù đây chỉ là một cuộc thi nho nhỏ và không ảnh hưởng gì, nhưng nó vẫn run sợ vô cùng. Cuộc thi văn nghệ ở trường, nó cố gắng trở thành người hướng dẫn và tập luyện cho mọi người, chứ cũng không dám xếp mình vào tốp ca đó.
- Trời ơi, phải làm sao bây giờ?
- Cô bé cứ yên tâm.
Người dẫn
Chương trình vừa giới thiệu cặp đôi cuối cùng, Thiên Tứ nắm lấy bàn tay nó và kéo ra sảnh chính để trình diễn. Tim nó đập nhanh, vì sợ, vừa vì Thiên Tứ đang nắm tay nó. Du Du hít một hơi thật sâu rồi mím môi mình lại, nó sẽ không làm cho Thiên Tứ thất vọng. Nó bước đi vững vàng và tự tin hơn, nó mỉm cười thật tươi, tiếng nhạc cùng với nhịp chân đưa nó đến trung tâm của sàn trình diễn.
Kì lạ thay mọi người đều im lặng và trừng mắt nhìn, cả vị dẫn
Chương trình cũng cầm micro cứng đơ, không bàn luận như những cặp đôi trước. Rồi tất cả bắt đầu xôn xao. NÓ không nghe rõ họ nói gì, nhưng dường như đang bàn tán về sự chênh lệch “vẻ đẹp” của nó và Thiên Tứ, đại loại như ”Trời, bồ của anh đó sao mà xấu dữ vậy”, hoặc “Con bé đó sao lại là bạn gái của anh chàng đẹp trai này sao, thật là thất vọng quá đi!”. Nghĩ đến đó, nó cảm thấy hụt hẫng, vẻ mặt bắt đầu xìu xuống, nó nhìn mọi người xung quanh chỉ trỏ mà cảm thấy cổ họng đang nghẹn ứ. Có lẽ nó sắp khóc, khóc vì xấu hổ, vì bị mọi người chê bai. Nó dừng lại và không bước tiếp nữa. Bàn tay Thiên Tứ tuột ra khỏi tay nó. Cậu ta cũng đứng lại và quay đầu nhìn nó. Du Du không biết nói gì với THiên Tứ, nó chỉ muốn bỏ chạy ngay lúc này. Và khi nó định quay đầu bỏ chạy, thì bất ngờ cả khu vực đó òa lên những tiếng vỗ tay rất to. Nó ngỡ ngàng nhìn xung quanh, vị dẫn
Chương trình lúc này mới lên tiếng:
- Quả thật cặp dôi này làm cho tôi bất ngờ. Phá cách trong trang phục, có thể nhìn vào 2 cái nơ ca
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: