Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngoảnh lại hóa tro tàn..Tân di ổ


Ai ngờ Lục Nhất chỉ cúi đầu cười, thẹn đỏ mặt né tránh câu hỏi ấy.

Phương Đăng lại cười nói: “Đằng nào người nhà anh cũng coi tôi là bạn gái anh rồi. Thế ‘Nhất Nhất nhà bác’ thử nói xem họ đánh giá tôi thế nào?”

Lục Nhất nghe Phương Đăng gọi mình như thế, cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, nhưng vẫn gắng đáp: “Giai Giai rất thích cô, bảo lớn lên phải trở thành người giống như cô. Chú và anh rể họ đều khen tôi khéo chọn, may mắn lắm mới yêu được cô. Ừm, chị họ lại lo tôi không nuôi nổi cô, chị nói quần áo và túi của cô đều thuộc hàng đắt đỏ, đúng thế không?”

Phương Đăng cười không đáp.

---------- BỔ SUNG THÊM ----------

“Cô tôi thấy cô rất tốt, bất ngờ khi thấy cô đảm đang cả việc nhà. Cô hỏi tôi bao giờ thì làm đám cưới. Còn bà thì…”

“Bà nói gì?” Phương Đăng bị vẻ chần chừ của anh làm cho tò mò.

“Bà nói cô đẹp quá, sợ tôi không giữ được.”

“Chắc bà bảo tôi là hồ ly tinh, kêu anh tránh xa tôi ra chứ gì.” Khi bà lão vừa liếc mắt nhìn Phương Đăng, vừa thầm thì vào tai Lục Nhất, nhìn khẩu hình và nét mặt của bà, cô đã đoán được tám chín phần.

“Bà lớn tuổi rồi, trong đầu toàn chất chứa những suy nghĩ cố chấp kỳ quặc, cô đừng để tâm.” Lục Nhất vội nói.

Phương Đăng làm vẻ mặt dữ tợn, “Thế để lần sau tôi vẽ mặt cho xấu đi một tí.”

Lục Nhất buột miệng nói, “Có hiệu quả không? Nếu cô không đẹp như bây giờ, tôi có giữ chân được cô không?”

“Sợ đến lúc ấy anh còn chẳng buồn ngắm tôi nữa.” Phương Đăng lờ đi khuôn mặt đỏ ửng của anh ta.

Lục Nhất ngẫm nghĩ một lát, liền nói: “Cô có tin không, lần đầu gặp cô ở nhà tang lễ, tôi ấn tượng sâu sắc với những điều cô nói hơn là gương mặt.”

“Tôi đã nói câu gì mà kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu thế?”

“Cô quên rồi ư? Lúc đó cô nói cho dù tôi muốn hay không, mọi thứ sẽ không vì cảm xúc của tôi mà thay đổi, so với việc chạy trốn, thà dũng cảm lên, mở to mắt nhìn mọi chuyện xảy đến. Về sau càng ngẫm tôi càng thấy cô nói đúng. Khi xem phim kinh dị đến đoạn ghê nhất tôi còn không thèm nhắm mắt, nên là, người có xấu mấy đứng trước mặt tôi cũng không sợ đâu.” Lục Nhất nửa đùa nửa thật nói, “Khổ thân tôi cứ đinh ninh cô tên Phó Kính Như, sao cô lại nghĩ ra được cái tên đó?”

“Ăn ốc nói mò thôi.” Phương Đăng đáp, hai người đã đi bộ đến bãi đỗ xe, “Nếu không có việc gì nữa, chiều tôi muốn ra cửa hàng xem thế nào.”

“Để tôi đưa cô đi.” Lục Nhất vội vã nói.

Phương Đăng phì cười, “Cho tôi xin, tài xế vốn là tôi, anh định đưa tôi đi thế nào?”

Mỗi lần lúng túng, má lúm đồng tiền ở khóe môi Lục Nhất lại càng lúm sâu, Phương Đăng hiếm khi nhìn thấy đàn ông có má lúm đồng tiền ở vị trí đó, kể ra cũng rất đáng yêu.

“Tôi đi cùng cô đến tiệm, rồi bắt xe về nhà coi như là tiễn rồi còn gì.” Lục Nhất ngượng ngùng nói.

Phương Đăng dựa bên cửa xe, tò mò hỏi: “Này, anh không mua xe riêng, chắc không phải vì bây giờ vẫn mắc bệnh mù đường đấy chứ.”

Nghi vấn của cô không hoàn toàn vô lý, một người đàn ông trẻ tầm tuổi anh, thu nhập tương đối khá, rất ít ai chọn cách di chuyển bằng xe bus, hoặc đi bộ như vậy, đến tấm bằng lái cũng không có.

Lục Nhất lặng thinh hồi lâu, nói: “Cha mẹ tôi đều mất vì tai nạn xe cộ, khi mẹ ra đi, trong bụng đang mang em gái tôi. Cả ông bà ngoại nữa, hai người đi du lịch, chiếc du thuyền bỗng nhiên gặp sự cố. Cứ như ma ám vậy. Tôi cảm thấy, cả nhà tôi đều không thoát khỏi việc mất mạng vì tai nạn giao thông. Tôi thật sự thấy sợ. Cô cứ cười đi, không sao cả.”

Phương Đăng cười không nổi, cô nhớ lại hình ảnh Lục Ninh Hải bị mắc kẹt giữa hai hàng ghế xe biến dạng, miệng sủi đầy bọt máu. Nếu lúc ấy cô không lên xe, hoặc giả cô cố gắng nghĩ cách kéo ông ta ra, có khi nào Lục Nhất của ngày hôm nay không rơi vào cảnh mất cả cha lẫn mẹ?

“Xin lỗi.” Cô nhìn anh nói.

“Sao lại xin lỗi, tự tôi cũng thấy rất buồn cười mà. Có một câu thành ngữ hình dung loại người như tôi rất đúng: Phải một cái, vái đến già, đúng lắm!”

Phương Đăng lắc đầu, “Tôi không nói đến chuyện đó. Lục Nhất, anh biết khi xảy ra chuyện tôi có đi cùng cha anh phải không? Tôi không thể cứu ông ấy ra ngoài, tôi cảm thấy rất hối tiếc, thật đó.” Đây là lời tận đáy lòng cô luôn muốn nói với Lục Nhất, nhưng cô không thể nói ra rằng, vào cái lúc thích hợp để cứu người nhất, cô lại đang nghĩ mọi cách tiêu hủy tất cả chứng cứ liên quan đến bí mật thân thế của Phó Kính Thù. Chính vì thế, mỗi lần ở bên Lục Nhất, trong lòng Phương Đăng không thể rũ bỏ được cảm giác bất an.

Gương mặt Lục Nhất lộ rõ vẻ kinh ngạc, dường như không nghĩ cô lại nói như vậy.

“Đó là chuyện ngoài ý muốn, sao có thể trách cô? Người lái xe là cha tôi, là do ông khiến cô bị thương lây. Giả sử sự cố không xảy ra, nói không chừng chúng ta còn trở thành người một nhà. Đáng ra cô đã có gia đình, vậy mà tai nạn đến, cô phải quay về cô nhi viện, chẳng còn chỗ dựa nào nữa. Tôi được cả nhà cô ruột chăm sóc, vẫn còn may mắn chán. Ngay từ hồi đó, tôi đã luôn hy vọng được thấy cô sống hạnh phúc…”

Lục Nhất không thể nói tiếp được. Bởi Phương Đăng đột nhiên kiễng gót chân, trao cho anh một cái ôm nhẹ tênh.

“Lục Nhất ạ, anh là người tốt. Bà anh nói đúng, hãy tránh xa tôi ra.” Phương Đăng áp mặt vào anh thầm thì.

Lục Nhất chẳng nghe thấy gì cả, mọi giác quan của anh bây giờ đã bị mùi hương gần trong gang tấc và thân hình ấm áp ấy chiếm hữu. Tất cả như một giấc mộng, tới tận khi Phương Đăng buông tay, anh cũng không kịp phản ứng, cứ tiếc mãi sao không dang tay níu kéo người ấy lại.



Chương 25: Mùi Vị Dễ Chịu Nhất



Phương Đăng không ra tiệm, cô nghe lời khuyên của Lục Nhất, anh nói cuối tuần nên đi đâu đó thăm thú giải khuây. Cứ đi mãi đi mãi, trước mặt họ giờ là bến tàu dẫn ra đảo Qua Âm.

Lục Nhất chỉ về chóp một toà kiến trúc nhô lên khỏi những bóng râm bao la trên hòn đảo nhỏ, “Kia là giáo đường đúng không?”

Phương Đăng gật đầu.

“Mẹ tôi và ông bà ngoại là Hoa kiều Malaysia, họ đều theo đạo. Cha tôi không phải là giáo đồ, nhưng từ khi mẹ tôi mất, ông thường dẫn tôi đến đó, chỉ vào đỉnh chóp giáo đường mà nói, mẹ tôi chắc chắn đã nghe theo tiếng gọi của Chúa trời mà bà hằng kính ngưỡng, bay lên thiên đường rồi. Cô nói xem, người theo Đạo và người không theo Đạo sau khi chết có thể đến cùng một nơi không? Tôi rất sợ họ không có cách nào đoàn tụ trên thiên đường.” Lục Nhất nói.

Phương Đăng trả lời: “Vấn đề này anh phải hỏi Chúa.”

“Cũng được đấy, tôi sẽ hỏi Người xem sao. Cô có muốn lên đảo với tôi không? Có dân bản địa đi cùng, Chúa chắc sẽ không lừa tôi.”

“Nhưng Chúa có phải là thần thổ địa của đảo Qua Âm đâu, sao phải nể mặt tôi.” Phương Đăng cười trêu. Cô vốn không muốn lên đảo, đặc biệt là cùng Lục Nhất. Nhưng cô lại muốn nghe những chuyện liên quan đến bố mẹ anh ta, biết đâu có thể tìm thêm manh mối về di vật Lục Ninh Hải để lại. Bây giờ cô chỉ muốn lấy được vật kia càng sớm càng tốt, như vậy Phó Thất đỡ phải âu lo hậu hoạn, mà cô cũng được giải thoát, cô sẽ rời xa Lục Nhất, sẽ không còn cảm thấy day dứt vì lừa dối một người lương thiện.

Hai người đến giáo đường ngồi cả buổi. Dĩ nhiên, Chúa chẳng thể trả lời câu hỏi của Lục Nhất, nhưng anh vẫn cảm tạ sâu sắc vì nhờ có Người mà lúc này anh có được Phương Đăng ở bên. Cách giáo đường không xa là cô nhi viện Thánh Ân, Lục Nhất hỏi Phương Đăng có muốn ghé qua thăm nom không, Phương Đăng dứt khoát cự tuyệt....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây