Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngoảnh lại hóa tro tàn..Tân di ổ


Tuần trước “Mr Gì Cũng Được” đến, đúng lúc Phương Đăng có mặt ở cửa hàng. Thường thường mỗi lần gặp nhau, thể nào Lục Nhất cũng xấu hổ, nhưng lần này Phương Đăng chủ động tìm lý do vào phòng trang phục lánh mặt trước. Lục Nhất nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ trước cửa tiệm, nhưng lại không được gặp người muốn gặp, dẫu hơi thất vọng, nhưng chỉ đành thở hắt ra, sau khi được Cát Niên tư vấn một hồi, anh đặt làm một tấm rèm cửa mới.

Cát Niên đo kích thước cửa sổ nhà Lục Nhất về, biết anh sống cùng một tòa nhà với Phương Đăng, hôm nay nhắc đến “Mr Gì Cũng Được” trước mặt Phương Đăng, chẳng qua vì muốn trêu đùa một chút, chứ bằng vào những hiểu biết về bà chủ của mình, cô biết thể nào Phương Đăng cũng vờ như không nghe thấy gì. Cát Niên để tấm rèm vào yên sau chiếc xe điện, đang định xuất phát, chợt nghe thấy Phương Đăng gọi mình lại.

“Chị không phải đi đâu, chút nữa đóng cửa tiện đường tôi mang qua cho anh ấy là được.”

Cát Niên hơi ngạc nhiên, nhưng không tiện hỏi nhiều. Mấy cô nhân viên khác nghe thấy, thừa lúc Phương Đăng vào phòng phục trang cất túi, bèn tụm lại rì rầm bàn tán.

“Hay cô chủ bị “Mr Gì Cũng Được” làm lung lay rồi?”

“’Mr Gì Cũng Được’ tốt đấy chứ, tớ siêu thích cái má lúm đồng tiền của anh ý mỗi khi cười, đúng là mê hồn, cứ như là… Lý Đại Nhân.”

“Lý Đại Nhân là ai? Cậu thích là việc của cậu, cô chủ mà như cậu thì có mà…”

“Suỵt!”

Phương Đăng bước ra, vẻ như chẳng nghe thấy gì. Khi đi qua quầy tính tiền, khuỷu tay cô chạm phải chiếc rèm cửa đã được Cát Niên đóng gói cẩn thận, khoảnh khắc đó cô bỗng có ý nghĩ muốn né tránh, giống như mấy ngày trước cô đã trốn vào phòng phục trang vậy.

Vốn dĩ cô có thể làm thế, giao tấm rèm cửa này cho Cát Niên hoặc bất cứ nhân viên nào khác, tiếp tục coi như Lục Nhất không tồn tại. Phó Thất từng chính miệng nói, cô được toàn quyền lựa chọn cuộc sống mình muốn.

Nhưng đây chính là điểm tàn nhẫn của Phó Thất, kể từ giây phút hắn tuyên bố với Phương Đăng điều kia, cả hai đều tự hiểu thực ra cô chỉ có một lựa chọn duy nhất. Nếu cô có thể mặc kệ an nguy của hắn, coi như không biết nỗi lo ngại lớn nhất của hắn, nếu cô có thể lờ đi chuyện điểm yếu chí mạng của hắn nằm trong tay người ta, xung quanh đầy rẫy nhưng kẻ chằm chặp rình rập như hổ đói, thì cô không còn là Phương Đăng. Hắn ném cho cô một đồng xu hai mặt giống nhau, rồi ra vẻ phó thác lựa chọn vào tay cô. Bởi hắn hiểu rõ, cuộc sống mà đến tận bây giờ cô vẫn lựa chọn, là cuộc sống yêu hắn, mong hắn hạnh phúc, để như thế, chuyện gì cô cũng sẽ làm vì hắn. Nó đã trở thành bản năng trong cô.

Tối hôm ấy về đến chung cư, Phương Đăng đang cố nhớ xem Lục Nhất sống ở tầng mấy, không ngờ lại gặp Lục Nhất trong thang máy, anh vừa tan sở về nhà.

“Cửa hàng đóng cửa rồi cơ à, trùng hợp quá.” Dường như anh gắng hết sức làm cho giọng nói mình có vẻ thản nhiên, nhưng vành tai nóng ran lại lần nữa bán rẻ chủ nhân của nó.

Phương Đăng nói: “Đúng thế, may quá, đây là tấm rèm anh đặt ở tiệm tôi.”

Lục Nhất vội cầm lấy, đúng lúc thang máy dừng lại tầng mười sáu, nhà anh có lẽ ở đây.

“Cảm ơn nhé, tôi xin phép đi trước đây, tạm… tạm biệt cô.” Anh bước ra khỏi thang máy, thoáng chút thất thần, ngoảnh đi ngoảnh lại phát hiện Phương Đăng cũng theo chân anh bước ra.

Phương Đăng nói: “Sao anh lại cảm ơn, khách hàng là thượng đế, phải là tôi cảm ơn anh mới phải.” Thấy anh chàng có vẻ không nắm được tình hình, cô lại cười nói, “Trước giờ nhân viên bên tôi giao hàng đến không giúp anh bày biện luôn à?”

“Ồ, à vâng!” Lục Nhất bối rối rút chìa khóa ra mở cửa, có lẽ trong lòng anh chưa từng nghĩ đến có ngày Phương Đăng sẽ xuất hiện trong nhà mình. Vừa mở hé cánh cửa, anh liền đỏ mặt quay lại liếc cô một cái, “Cô chờ tôi một phút nhé, chỉ một phút thôi!”

Phương Đăng nén cười gật đầu. Anh lao như bay vào phòng, quả nhiên chưa đến một phút sau, lại thấy anh đứng trước cửa.

“Ngại quá, mời cô vào..”

Phương Đăng bước vào nhà, hỏi trêu: “Anh đã cất hết những thứ nên cất đi chưa?”

Lục Nhất vội giải thích, “Không phải như cô nghĩ đâu, mời cô ngồi.”

“Anh nghĩ tôi nghĩ cái gì?” Phương Đăng bị đẩy tới ghế sô pha, bèn nhìn quanh tứ phía rồi ngồi xuống. Kết cấu căn hộ của Lục Nhất gần giống của Phương Đăng, chỉ khác một căn ở tầng mười sáu, một căn ở tầng trên cùng. Nếu đem so, nội thất nơi này đơn giản hơn nhà cô rất nhiều, toát lên vẻ giản dị và gọn gàng của cuộc sống một người đàn ông trẻ tuổi đơn thân, biết rèn luyện những thói quen tốt.

“Cô muốn uống gì?” Lục Nhất hỏi.

“Gì cũng được, anh cứ mặc tôi.” Phương Đăng vẫn đang nhìn ngắm căn nhà, hỏi một câu cho có lệ, “Trước khi dọn đến đây anh sống ở đâu?”

“Sau khi cha mất, tôi đến nhà họ hàng ở vài năm, sau khi vào đại học tôi ở nội trú luôn, khi đi làm thì thuê một căn phòng gần công ty ở mấy năm, cảm thấy cần tìm một chỗ nào đó cho ổn định, nên tôi đã mua căn hộ này, không ngờ lại trùng hợp…”

Phương Đăng dĩ nhiên không gặng hỏi cái gọi là “trùng hợp” của Lục Nhất.

“Thế anh sống tốt không? Ý tôi là sau khi cha mất, mẹ không còn, người mẹ kế có vẻ cũng không sống cùng anh nữa, khoảng thời gian đó chắc không mấy dễ chịu.” Cô thận trọng hỏi.

Lục Nhất từ trong nhà bếp đi ra, vẻ mặt không nghiêm trọng như cô tưởng tượng. Anh nói: “Thật ra thì bình thường, họ hàng đối xử với tôi không tệ. So với những đứa trẻ mồ côi khác, tôi vẫn còn hạnh phúc chán.”

Anh đặt xuống trước mặt Phương Đăng ba cái cốc, một cà phê, một trà nóng, còn một cốc có lẽ là nước sôi để nguội.

“Cho tôi cả ư?” Phương Đăng không nhịn được hỏi, “Anh làm như tôi là trâu không bằng?”

Lục Nhất bật cười, “Tôi không biết cô muốn uống cái gì, trong nhà chỉ có ba loại này, cô cứ tự nhiên.”

“Con người anh thú vị ghê, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu anh có phải dân buôn đồ uống hay không. À đúng rồi, bây giờ anh làm gì?” Phương Đăng phát hiện ra mấy năm nay dù anh thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của cô, nhưng cô biết về anh quá ít, trước đây cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ tìm hiểu.

“Tôi ấy à? Tôi chẳng có tài gì đặc biệt, thứ duy nhất tạm chấp nhận được là việc học. Tôi ở lại trường lâu hơn bạn bè cùng trang lứa một chút, mấy năm trước thầy hướng dẫn ra ngoài mở công ty riêng, liền cho tôi theo cùng, từ đó về sau tôi trụ lại ở đó giúp thầy. À, tôi học ngành vi điện tử.”

“Vi điện tử? Anh là dân IT à?”

“Dân IT? Không phải d ân ET[1] là được. Thật ra tôi chỉ hơn anh công nhân kỹ thuật một chút thôi. Cô uống nước đi, kẻo nguội.” Nói được mấy câu, Lục Nhất có lẽ thoải mái hơn nhiều, còn mang bản thân ra nói đùa nữa. Anh định bưng cốc nước lọc đưa cho Phương Đăng, đúng lúc Phương Đăng thò tay định lấy tách cà phê, ngón tay hai người không cẩn thận đụng vào nhau. Lục Nhất rụt tay lại như bị điện giật, xém chút đánh đổ cả cốc nước, gương mặt lại bắt đầu đỏ ửng lên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây