Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngoảnh lại hóa tro tàn..Tân di ổ

A Chiếu nhớ đến cái hẹn với Cổ Minh Tử, lần này đi Malaysia sợ rằng chẳng thể quay lại trong ngày một ngày hai, đến lúc đó không biết cô ta còn ở đây hay không? Dù sao công việc của Phó Thất vẫn quan trọng hơn, điều này chẳng có gì phải thắc mắc. Nó cúi xuống nhìn vạt dưới chiếc áo sơ mi trắng, nhận ra có mấy chữ số đã bị tay mình vô ý làm nhòe nhoẹt cả.

Nhìn không rõ thì đành là nhìn không rõ, A Chiếu nghĩ sang hướng khác, đâm dửng dưng. Cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, lúc say sưa thì như thế, biết đâu tỉnh rượu chẳng nhớ gì đến nhau nữa. Bèo nước gặp nhau rồi dạt khỏi nhau nhẹ không thôi mà.

A Chiếu về qua nhà Phương Đăng, tiện mua một phần cháo gà mà cô rất thích. Phương Đăng thấy trời lạnh mà A Chiếu đi chân không, mắt đỏ hoe, khóe miệng lại bị rách một vế lớn, liền hỏi có phải nó lại gây sự ở bên ngoài hay không. A Chiếu sợ Phương Đăng lo lắng, liến thoắng phịa mấy câu cho qua chuyện. Nếu là ngày thường, Phương Đăng dễ gì bỏ qua, nhưng không rõ vì sao lần này, lòng cô nặng trĩu tâm sự, thấy nó né tránh, cô cũng chẳng buồn hỏi nhiều. A Chiếu thấy thế mừng thầm.

Khi không có Phó Kính Thù, thi thoảng A Chiếu đến ở nhà chị. Nó kéo một cái ghế đến ngồi trước mặt Phương Đăng, ngắm chị ăn từng miếng cháo một. Ngày trước khi Phương Đăng còn học trường y, A Chiếu xin một công việc bán thời gian ngay gần đó, cả hai cùng trải qua những ngày tháng rất giản đơn, đôi khi tối đến chỉ ra ăn tô cháo ở quán ăn gần trường là xong bữa. Phương Đăng thích vị cháo ở cửa hàng ấy, còn A Chiếu lại thích được ở bên chị, dĩ nhiên là, cả anh Bảy nữa. Nó thường nghĩ, nếu cả ba cứ mãi ở bên nhau như ngày bé thì sẽ vui biết mấy.

“Chị này, em thấy anh Bảy bảo, sau khi ký duyệt miếng đất kia xong, khả năng anh sẽ thường xuyên về nước hơn.” Giọng A Chiếu ánh lên một niềm vui.

Phương Đăng thong thả ăn cháo, cứ như chẳng nghe thấy gì.

A Chiếu nghĩ ngợi rồi lại nói: “Nhiều khi em thật mong bà già họ Trinh kia ngủm sớm ngày nào hay ngày ấy.”

Phương Đăng kinh ngạc, đặt cái thìa xuống quở: “Cậu nhắc đến làm gì? Cấm không được nói nhăng nói cuội trước mặt anh Bảy cậu đấy.”

A Chiếu ấm ức, “Em không tin anh Bảy chưa nghĩ đến chuyện này bao giờ. Bà già đã ngần ấy tuổi đầu, mà cứ khư khư giữ một núi của không chịu buông. Bà ta chẳng chịu nghĩ mà xem, mấy năm gần đây nếu không có anh Bảy, nhà họ Phó đã sớm teo tóp thành tài chủ Đông Nam Á nhãi nhép rồi. Bà già đó sống ngày nào, anh Bảy như bị trói chân trói tay ngày ấy, mọi người phải chịu khổ theo. Nhưng em nom bà ta cũng chẳng cố được mấy năm nữa, bà ý đi một cái, mọi chuyện anh Bảy quyết định ngon ơ. Chị có thể chuyển đến Malaysia, mà không thì dọn quách công ty về đây, bọn mình lại như ngày xưa. Hai anh chị cũng thoát cảnh xa xôi nhung nhớ…”

“Cậu nghĩ bà Trịnh chết, là chúng ta có thể lại như xưa?” Phương Đăng lạnh nhạt nói.

A Chiếu không hiểu ý chị, hiếm khi nó thấy gương mặt Phương Đăng mệt mỏi đến thế.

“Dĩ nhiên rồi, có gì mà không được hả chị?”

“Muốn lại như ngày xưa, thật ra chẳng khó. Nếu hắn buông bỏ mọi thứ đã có trong tay, chẳng phải tất cả sẽ lại như xưa sao. Vấn đề là hắn có dám hay không? Cậu cũng có muốn từ bỏ tất cả để quay về hay không?”

A Chiếu khe khẽ gõ nhịp ngón tay trên bàn một lát, “Sao phải xoắn, khó khăn lắm hai anh em em mới có ngày hôm nay. Em nghĩ có một chuyện em hiểu rõ: chỉ có tiền và quyền mới làm con người ta đỡ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Ví dụ luôn đỡ phải nín nhịn cái tính lưu manh của thằng Phó Chí Thời. Ngày xưa chị đã chẳng dạy em như thế còn gì?”

Phương Đăng ngẫm ngợi miên man, cô đã nói những câu như thế thật ư? Nếu có, chắc vì hồi ấy cô tự ình thông minh, kỳ thực chẳng hiểu gì hết. Con người ta đâu dễ gì có được ngày thật sự tự do, giống như Phó Thất từng nói, càng trèo cao, hắn càng phụ thuộc vào sợi dây thừng trong tay, khi đến một độ cao nào đó, mọi dũng khí để buông bỏ đã mất sạch.

“Chị, chị sẽ giúp anh Bảy chuyện kia chứ?” A Chiếu đột nhiên hỏi.

Phương Đăng ngẩn ra, “Chuyện gì, ai nói với cậu thế?” Không thể là Phó Thất, hắn đã giao quyền quyết định cho Phương Đăng, quyết sẽ không nói nửa lời trước mặt A Chiếu.

Quả nhiên, A Chiếu ngần ngừ một lát nói: “Là Thôi Mẫn Hành nói với em, nhưng lão ấy không nói cụ thể, chỉ bảo đây là việc hết sức quan trọng. Em kêu lão lẩn thẩn quá, nếu đã là việc của anh Bảy, chị sao lại không giúp?”

Phương Đăng thấy ngán, liền đẩy bát cháo trước mặt ra.

“Giả dụ chị không thích làm, cậu vẫn cảm thấy chị nên đi ư?”

A Chiếu không ngờ Phương Đăng lại nói như vậy, lặng thinh một hồi mới nói: “Nếu là em, em sẽ làm, cho dù là chuyện gì. Mọi thứ hôm nay em có đều là anh ấy cho, và em cũng tin anh làm mọi cái đều vì muốn tốt cho ba đứa mình.”

Phương Đăng không nói gì nữa, đăm đăm nhìn A Chiếu mất một lúc, mới cụp mắt xuống. Đến A Chiếu cũng cảm thấy cô nên làm mọi việc vì Phó Thất một cách vô điều kiện, thậm chí chẳng cần hỏi đó là việc gì, thậm chí chẳng cần quan tâm cá nhân mình nghĩ sao. Một kẻ bụng dạ ngay thẳng như A Chiếu, cũng lờ mờ đoán ra việc Phó Thất nhờ Phương Đăng giúp là việc như thế nào. Phương Đăng còn nhớ mấy năm trước, khi mới biết cô phải sang Malaysia làm “hộ lý riêng” ột lão già, A Chiếu bật khóc rưng rức như đứa trẻ. Vậy mà bây giờ, nó cũng giống như Phó Thất, cùng bị neo trên một sợi dây thừng, chỉ nhìn thấy ánh sáng trên đỉnh cao vời vợi. Hai người họ mới đầu liều mình trèo lên, là vì không muốn nằm dưới gót giày của kẻ khác, rồi trèo mãi trèo mãi, đến nỗi không còn quan tâm mình đã đạp lên những điều gì để tiến lên.

Liệu có ai nghĩ rằng, ngày nào đó bọn họ sẽ trở về bộ dạng thảm hại của ngày xưa? Họ sẽ như cục đá thả vào nước nóng, bị bốn phía ép phải tan chảy, để rồi dẫu vẫn ở ngay đấy, mà bỗng chốc mất dạng.



Chương 23: Mr Gì Cũng Được



Phương Đăng từ công xưởng nguyên vật liệu về đến cửa hàng, trời đã về chiều, đẩy cánh cửa kính ra, cô gặp ngay Tạ Cát Niên đang định ra ngoài.

“Chị đi đâu thế?” Phương Đăng thuận miệng hỏi thăm.

Tạ Cát Niên giơ bàn tay đang cầm một vật gì đó lên, “Tôi đi giao hàng cho khách. Mấy hôm nay đơn đặt hàng nhiều quá, nhân viên trang trí đi không xuể.”

Phương Đăng ngó vào trong, thấy chỉ có hai nhân viên đang tư vấn cho khách, cô hơi lo Cát Niên đi rồi những người còn lại làm không xuể, bèn nói: “Đưa có xa không, nếu khách không giục quá thì cứ chờ nhân viên trang trí rỗi ra rồi giao sau.”

Cát Niên mím môi cười, “Xa thì không phải xa, chỗ ấy cô quen lắm, tiếc là để cô đi chuyến này có vẻ không tiện.”

Thấy Phương Đăng nhíu mày, Cát Niên vội chua thêm một câu, “Đây là hàng của ‘Mr Gì Cũng Được’.”

Phương Đăng nghe xong liền hiểu. Cái ông “Gì Cũng Được” Tạ Cát Niên nhắc đến chẳng ai khác chính là Lục Nhất.

Cách đây hai năm, kể từ khi tình cờ gặp lại, cứ khoảng vài tháng, Lục Nhất lại đến cửa hàng mua đồ một lần. Quanh Phương Đăng trước nay không thiếu người theo đuổi, cũng có người mượn lý do mua đồ định tiếp cận cô, nhưng Lục Nhất là một trường hợp khá đặc biệt. Tới cửa hàng anh ít khi hỏi nhân viên xem Phương Đăng có mặt hay không, đôi khi trùng hợp chạm mặt cô ở cửa hàng, anh lại đâm mất tự nhiên, chào hỏi một câu đã đỏ mặt, tùy thái độ Phương Đăng mới dám nói chuyện phiếm nhiều hay ít, sau đó mua bừa một thứ là về. Người sáng mắt đều nhìn ra vì sao anh đến, nhưng anh dường như chẳng có ý định ngông cuồng, cũng chưa từng ngỏ lời mời cô đi chơi. Với tần suất đến cửa hàng như vậy, chắc trong nhà anh cái gì đổi được đều đổi hết sang dùng đồ của cửa hàng Phương Đăng. Các nhân viên lâu năm ít nhiều quen thuộc, cứ tư vấn cho anh những món đồ kiểu cách đừng quá lập dị, anh sẽ chẳng đắn đo kén chọn, rút ví thanh toán liền tay; nhỡ không có đúng màu anh cần, đổi lấy cái khác cũng chẳng sao; có được giảm giá hay không, càng chẳng phải chuyện anh suy nghĩ. Cát Niên thấy thế bèn đặt cho anh biệt danh “Mr Gì Cũng Được”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây