Ba ngày sau đó, tôi chỉ nằm trên giường bệnh, không nói lời nào. Cảnh Mạc Vũ cầm tay tôi, nói rất nhiều điều, nhiều hơn mấy tháng chúng tôi kết hôn cộng lại. Trên bàn đặt đơn xin ly hôn do luật sư soạn thảo và cây bút bi Cảnh Mạc Vũ bẻ gãy.
Anh nắm chặt tay tôi, nói với tôi nhiều chuyện. Anh nói, anh chưa từng nghĩ sẽ bảo vệ Hứa Tiểu Nặc, anh cũng không hề có cảm tình với cô ta.
Anh nói, ba luôn chê anh quá mềm lòng, khó có thể làm chuyện đại sự nhưng anh thật sự không muốn đi theo con đường của ba, “nhiễm đen” rất dễ, “tẩy trắng” mới khó… Những năm gần đây, giới lãnh đạo đổi hết người này đến người khác, anh phải lôi kéo hết người này đến người khác, chỉ sợ xảy ra sơ suất, Cảnh Thiên sẽ trở thành vật hi sinh trong cuộc tranh giành quyền lực giữa các phe phái hoặc là bàn đạp để bọn họ tiến quân.
Anh nói, hôm Hứa Tiểu Nặc đem hoa bách hợp tới chỗ tôi, ba tôi vô cùng phẫn nộ nhưng anh còn tức giận hơn. Ba bảo hãy chứng minh anh không có tình cảm với Hứa Tiểu Nặc, bắt anh đích thân giải quyết cô ta. Anh lập tức nhận lời mà không hề nghĩ ngợi.
Anh nói, đây là lần đầu tiên anh giết người, giết một người phụ nữ mềm yếu, không có khả năng chống trả cũng như không chút phòng bị. Hành động này khó khăn hơn anh tưởng. Khi cơ thể đó bị anh dìm xuống nước, Hứa Tiểu Nặc phản kháng ngày càng yếu ớt, còn trong đầu anh chỉ nghĩ đến tôi và con của chúng tôi. Nếu không phải tôi đột nhiên xông vào, có lẽ tất cả đã kết thúc. Anh cũng đã thu xếp ổn thỏa hậu sự, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy Hứa Tiểu Nặc, không bao giờ phải nghe bất cứ điều gì liên quan đến cô ta, anh cũng sẽ không nhặt xác cô ta…
Thời gian chỉ sai lệch vài phút hoặc mười mấy giây.
Anh nói, Hứa Tiểu Nặc không thể tính toán chuẩn xác như vậy. Đây là ý trời, lẽ trời công bằng, cuối cùng anh cũng phải trả giá cho sai lầm của mình…
Tôi mệt mỏi nhắm mắt nhưng trong đầu vẫn không thể xóa đi hình ảnh hai người ôm nhau ở đám cưới của tôi, sợi dây chuyền mặt chữ thập đeo trên chiếc cổ trắng nõn của Hứa Tiểu Nặc, những tấm ảnh chụp chung đẹp đẽ, cuối cùng là màn kích thích trong bồn tắm ở phòng VIP của Hội Hiên… Tại sao lần nào cũng để tôi nhìn thấy rồi anh mới cật lực giải thích? Tại sao anh không thể khiến những chuyện này ngay từ đầu đã không xảy ra? Tại sao những lời giải thích của anh có vẻ khiên cưỡng giống như đang viện cớ?
Hoặc giả, anh viện cớ này vì tận sâu trong tâm hồn anh không nỡ từ bỏ cô ta. Đây chỉ là hành động lừa mình dối người mà thôi.
Sau đó, ba cũng đến khuyên nhủ tôi giúp Cảnh Mạc Vũ. Ba nói, đúng là ông bảo anh đích thân ra tay. Trước khi động thủ, Cảnh Mạc Vũ cũng đã báo với ba tôi. Ông khuyên tôi đừng vì sự hiểu nhầm mà làm ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.
Tôi lắc đầu. “Ba, không còn quan trọng nữa rồi. Bây giờ con lại cảm thấy cô ta rất đáng thương, yêu điên cuồng một người đàn ông không đáng để cô ta yêu…”
Ba khuyên tôi nên suy nghĩ kĩ càng. Tôi lắc đầu, đặt đơn ly hôn trên bàn ba ngày nay, điều khoản phân chia tài sản trong đơn ly hôn được viết theo yêu cầu của tôi. Tất cả tài sản của Cảnh gia bao gồm cổ phần của Cảnh Thiên được chia làm đôi. Đây là phần Cảnh Mạc Vũ đáng được hưởng.
“Ba hãy giao cái này cho anh ấy.” Tôi nhét tờ đơn ly hôn vào tay ba. “Giúp con chuyển lời đến Cảnh Mạc Vũ, anh ấy không ký cũng không sao. Con đã ủy thác cho luật sư, mười ngày sau sẽ ra tòa.”
“Ngôn Ngôn, ba biết con của con không còn, con nhất thời bị đả kích nhưng chuyện ly hôn không thể nóng vội. Ba biết Mạc Vũ có tình cảm với con. Ba ngày nay nó không hề chợp mắt, luôn ở bên cạnh con…”
Tôi lắc đầu. “Ba, con đã quyết rồi, con sẽ không thay đổi ý định. Con rất mệt mỏi, không muốn gặp anh ấy nữa. Con sẽ tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ dưỡng.”
“Ngôn Ngôn!”
“Có phải ba muốn nhìn thấy con chết trên giường bệnh này không?”
“… Được. Ba sẽ tìm một viện điều dưỡng cho con.”
“Không cần đâu ạ! Con đã nhờ bạn liên lạc giúp. Chiều nay, ba hãy nghĩ cách để anh ấy đi chỗ khác, nếu không anh ấy sẽ không cho con đi.”
“Sao con phải làm vậy?”
“Ba, con thật sự kiệt sức rồi.”
Ba tôi thở dài. “Cho con thời gian để bình tĩnh lại cũng tốt!”
Buổi chiều hôm đó, không khí lạnh bất ngờ tràn về, thành phố A chìm trong giá lạnh của ngày cuối thu. Lá trên cây bị gió thổi rụng xuống, chỉ còn lại một con đường toàn cành lá xác xơ. Tôi nằm trên chiếc xe cấp cứu do Văn Triết Lỗi sắp xếp, chút sức lực cuối cùng sau ba ngày gắng gượng cũng đã cạn kiệt, tôi không còn cả sức để thở.
Chai nước truyền lắc lư, điện thoại di động không ngừng đổ chuông, là tiếng hát mà trước đây tôi luôn mong chờ nhất… Yêu anh là một sai lầm… Em đã trả giá rất nhiều vì anh, khiến em đau đến mức không thể nói thành lời…
Sau khi giúp tôi tắt điện thoại lần thứ n, Văn Triết Lỗi quay sang hỏi: “Cô không nghe thật sao?”
“Giúp tôi ném chiếc điện thoại đó đi, cám ơn anh!”
“Cô quyết định buông tay thật à? Cô sẽ không hối hận đấy chứ?”
“Ừm.”
Chiếc di động bị ném ra ngoài cửa sổ, tiếng nhạc hoàn toàn biến mất. Tôi nhắm mắt, gượng cười. “Anh đã từng yêu ai bao giờ chưa?”
Văn Triết Lỗi không trả lời.
“Tôi yêu anh ấy từ năm mười lăm tuổi. Lúc đó, tôi tưởng tình yêu của tôi dành cho anh ấy giống trái tim, cả đời này không bao giờ ngừng đập. Hóa ra, trái tim cũng có lúc ngừng đập, tình yêu cũng có lúc cạn kiệt…”
Một tấm khăn giấy mềm mại chạm vào khóe mắt tôi, lau đi giọt lệ ở đó. Giọng Văn Triết Lỗi dịu dàng như người trong ký ức. “Có tôi ở đây, tôi sẽ không để tim cô ngừng đập.”
Khi tôi tới thành phố T, thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn. Tôi nằm trên giường bệnh, ngày ngày một mình ngắm mặt trời mọc rồi lặn, trăng sáng rồi lại tàn… Bầu trời dường như luôn u ám, lá cây rụng hết, chỉ còn trơ cành cũng một màu ảm đạm. Thỉnh thoảng có chiếc ô tô từ ngoài đường chạy qua, cuốn theo bụi đất cũng ảm đạm.
Tại sao tôi không nhìn thấy bầu trời trong xanh, không nhìn thấy phong cảnh rực rỡ sắc màu như trong ký ức?
Quay trở lại căn phòng, tôi tiện tay cầm cây bút viết linh tinh lên giấy. Khi viết đầy một mặt giấy, tôi mới chợt phát hiện, cả tờ giấy chỉ có một chữ “hôn[1]”. Trước đây tôi không hiểu, tại sao chữ “hôn” lại được ghép từ chữ “nữ[2]” và chữ “hôn[3]”. Bây giờ tôi đã hiểu, phụ nữ bị mê muội đầu óc nên mới kết hôn với đàn ông…
[1] Chữ “hôn” (..) trong từ kết hôn.
[2] Chữ “nữ” (..) có nghĩa là con gái, nữ giới.
[3] Chữ “hôn” (..) có nghĩa là hồ đồ, mê muội.
Con chữ trước mắt dần trở nên mơ hồ. Qua trang giấy này, tôi phảng phất nhìn thấy một cậu thiếu niên trong sáng đứng trên bãi cỏ trước ngôi biệt thự, tay cậu cầm quyển sách Ngữ văn, nói rõ ràng: “Hôn, hôn trong kết hôn…”
Một bé gái non nớt ngồi trên bãi cỏ. Cô bé cắn đầu bút, trầm tư suy nghĩ điều gì đó, trên đầu gối để một quyển vở. Cậu thiếu niên cầm quyển sách Ngữ văn sát lại gần. “Em vẫn chưa nghĩ ra à? Chỉ e là hôm nay em không được ăn cánh gà rán của nhà ông lão tóc bạc rồi.”
Nói xong, bắt gặp khuôn mặt đỏ bừng vì sốt ruột của cô bé, khóe miệng cậu không che giấu ý cười.
Đôi mắt linh lợi của bé gái dừng lại ở quyển sách Ngữ văn trong tay cậu, kết quả, cô bị cậu che mắt. “Không được nhìn trộm.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: