The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


Tôi nói xong, một lúc lâu sau ba tôi mới bừng tỉnh. “Con vẫn còn giận Mạc Vũ đúng không? Được, nếu làm như vậy có thể khiến con hả giận, ba sẽ giúp con trút giận. Nhưng con nhất định phải về nhà ngay, con có biết ba lo lắng cho con lắm không?”

“Ba phải làm theo lời con nói, con mới về nhà.”

Ba vẫn cho rằng tôi giở thói bướng bỉnh chứ không nhẫn tâm với Cảnh Mạc Vũ, vì vậy ông cũng chiều ý tôi. “Được, bây giờ ba sẽ làm ngay.”

Hai ngày sau, tôi đọc được tin tức trên báo chí của thành phố A.

Ba tôi đã triệu tập hội đồng quản trị, bãi bỏ mọi chức vụ của Cảnh Mạc Vũ ở Cảnh Thiên. Bài báo cho biết, Cảnh Mạc Vũ từ đầu đến cuối không lộ diện, không bày tỏ bất cứ thái độ gì về quyết định của ba tôi.

Thật ra tôi biết, với năng lực của Cảnh Mạc Vũ, tôi không dễ dàng đuổi anh ra khỏi Cảnh Thiên. Anh nhất định không rảnh để chú ý đến sự thay đổi này, hoặc giả anh cũng cho rằng, làm vậy sẽ khiến tôi hả giận giống như ba.

Bất kể vì nguyên nhân nào cũng không còn quan trọng, quan trọng là vụ tố tụng ly hôn sẽ đi theo chiều hướng có lợi cho tôi.

Sau khi nhận được tiền, tôi gửi cho luật sư Trình năm mươi vạn qua ngân hàng trên mạng. Ba ngày sau, tôi nhận được hồi âm của luật sư Trình. Chị nói chị đã thu thập không ít chứng cứ có lợi giúp tôi giành thắng lợi trong vụ tố tụng này. Cuối cùng, chị bổ sung một câu: “Tôi vừa gặp Cảnh tiên sinh. Cậu ấy nhờ tôi chuyển lời tới em, em muốn làm thế nào thì cậu ấy cũng chấp nhận. Cậu ấy chỉ hi vọng em sớm quay về nhà.”

Từng giọt nước mắt rơi xuống, ướt đẫm tờ giấy viết đầy chữ “hôn” trên đầu gối tôi.

Văn Triết Lỗi tới kiểm tra phòng lần thứ ba trong ngày. Anh ta giúp tôi thu tờ giấy bị ướt, gấp lại rồi để sang một bên.

“Cô kiên quyết ly hôn với chồng cô chỉ vì cô nhìn thấy anh ta ở cùng người phụ nữ khác sao?” Văn Triết Lỗi hỏi. “Nếu là lý do đó, tại sao cô không ly hôn ngay sau ngày cưới? Biết anh ta đến biệt thự của người phụ nữ khác, tại sao cô không quyết định ly hôn?”

“Con tôi không còn nữa…”

“Tôi đã sớm nói cho cô biết không giữ được đứa bé.”

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, lặp lại: “Con tôi không còn nữa…”

Văn Triết Lỗi thở dài. “Bệnh tình của cô về cơ bản đã ổn định. Tôi có hỏi qua bác sĩ khoa Phụ sản, ông ấy nói tim thai đã ngừng đập, kiến nghị cô nên nhanh chóng dùng thuốc phá thai.”

Tôi đặt tay lên bụng, tuy biết rõ không giữ nổi con nhưng tôi vẫn hy vọng nó tồn tại trong cơ thể tôi lâu hơn một chút, như niềm an ủi cuối cùng.

“Nếu thời gian thai chết lưu trong bụng quá bốn tuần, người phụ nữ mang thai có khả năng xuất hiện chứng bệnh chức năng máu đông bị tổn thương. Cô hãy suy nghĩ kĩ đi!”

Ngày hôm sau, tôi đến khoa Phụ sản tiến hành bỏ cái thai trong bụng. Cả quá trình đó rất đau, đau đến mức tôi quên mất cảm giác đau đớn.Tôi chỉ cảm thấy xương và thịt như bị róc từng miếng, máu lênh láng.Tôi khóc nức nở, tôi chưa bao giờ khóc nhiều như vậy. Tôi rất nhớ anh, cả cuộc đời tôi chưa từng nhớ anh như vậy…

Nỗi đau đớn vô bờ bến lan tỏa, như không bao giờ dừng lại. Tôi cuộn người trên giường bệnh, cắn môi đến mức bật máu, mồ hôi và nước mắt làm ướt mái tóc dài của tôi. Thân dưới dần nhuộm một màu đỏ nhức mắt.

Tôi dần lịm đi…

Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy có người ôm tôi. Tôi biết đó không phải mùi hương của Cảnh Mạc Vũ nhưng vẫn nhắm mắt ôm chặt anh, nói với anh: “Anh, anh mau đi đi, anh hãy đi tìm ba mẹ ruột của anh rồi cưới người phụ nữ anh yêu… Em sẽ kiên cường, em sẽ chăm sóc ba, sẽ quản lý tốt Cảnh Thiên. Em sẽ sống hạnh phúc… Anh, anh đừng bao giờ quay trở lại nơi này nữa…”

Trong lúc máu chảy ồ ạt, tôi cảm thấy cơ thể ngày càng lạnh toát, tôi ôm anh chặt hơn. Tôi rất muốn nghe câu nói đó, vì thế mở miệng hỏi: “Anh có từng yêu em không? Anh có thể dùng ba từ để trả lời em không? Em rất muốn nghe…”

“Anh yêu em!”

Nước mắt tôi giàn giụa. Có câu nói này, tôi không còn gì nuối tiếc…

Mặc dù tôi lờ mờ nhận ra người nói câu này không phải là anh…

Sau đó, tôi cảm thấy lồng ngực thắt lại, xung quanh không còn không khí khiến tôi không thể thở. Tôi mơ màng nghe thấy có người gọi tên tôi, ai đó ấn mạnh lên ngực tôi theo một tiết tấu nhất định.

Dường như tôi đang quay về căn hộ chung cư, tổ ấm của tôi và Cảnh Mạc Vũ. Anh bá đạo bắt tôi ra khỏi phòng bếp, ấn tôi ngồi xuống sofa. Sau đó anh tự mình xuống bếp, sau một hồi lộn xộn anh cũng bê mấy món ăn không nuốt trôi, nhưng anh kiên quyết cho rằng tay nghề nấu nướng của anh giỏi hơn tôi vì anh không cắt vào tay.

Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng anh nói: “So với tình cảm hai mươi năm của chúng ta, một chữ “yêu” là quá nhẹ!”

“Ngoài em ra, tất cả những thứ khác đối với anh đều không quan trọng. Dù một ngày nào đó anh trắng tay, chỉ cần có em ở bên anh là đủ.”

“Dù bây giờ nằm trong mồ chờ chết, hoặc sau này chết không có chỗ chôn đều chẳng là gì cả, chỉ cần cô ấy vui là được.”



Hóa ra đây chính là cái chết… Hóa ra trái tim cũng có thể ngừng đập…



Ngoại truyện về Cảnh Mạc Vũ: Nguyên tội



Nếu phải có một người chịu trách nhiệm về tội lỗi của Cảnh gia, anh hy vọng người đó là anh...

Năm đó anh mới hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học trở về nước.

Dưới biển hiệu đang nhấp nháy tại một khách sạn nào đó, Cảnh Mạc Vũ quan sát một người đàn ông trung niên và hai nhà báo nổi tiếng của thành phố A vui vẻ rời khỏi khách sạn qua cửa kính ô tô. Nếu anh nhớ không nhầm, người đàn ông đó là trợ thủ đắc lực của ông chủ Triệu, người đang dần tiến vào ngành khai thác khoáng sản thời gian gần đây.

Tài xế Mã Huy ngồi ở ghế lái, quay lại nói: “Ông chủ Cảnh không muốn thiếu gia nhúng tay vào vụ này.” Nói xong, ông ta nín thở chờ anh lên tiếng.

Trầm mặc trong giây lát, Cảnh Mạc Vũ hỏi: “Bên mỏ quặng chết bao nhiêu người?”

“Hai người, là hai cha con.”

Cảnh Mạc Vũ giơ tay day day hai hàng lông mày.

Đây không phải lần đầu tiên xảy ra sự cố này. Anh cũng không dưới một lần khuyên ba anh, khai thác khoáng sản nhất định cần phải dựa vào bản vẽ, không thể xem thường các biện pháp an toàn, nhưng Cảnh Thiên Hạo đều bỏ ngoài tai lời khuyên của anh, người phụ trách mỏ quặng không hề có ý thức về vấn đề an toàn. Bây giờ quả nhiên xảy ra chuyện.

“Gia quyến người chết đòi bao nhiêu tiền?” Anh hỏi.

“Họ không nhắc đến tiền bạc, chỉ nói muốn đòi công bằng. Bên trên bắt chúng ta phải giải quyết êm thấm vụ này. May mà hai cha con nhà đó là người ngoại tỉnh, trong nhà chỉ có một bà già và một người phụ nữ đang mang thai. Ông chủ Cảnh đã sai người khống chế bọn họ rồi, tạm thời chưa tiết lộ tin tức ra ngoài, nhưng nếu...” Chú Mã đưa mắt dõi theo hình bóng hai phóng viên đã đi xa. “Nếu để hai tay nhà báo đó gặp gia quyến người chết, chỉ e vụ này không giấu nổi.”

“Khống chế? Cha cháu lại giam lỏng người ta à?”

Chú Mã do dự vài giây, gật đầu: “Ông chủ Cảnh sợ thông tin bị lộ ra ngoài ngộ nhỡ chính quyền cử tổ chuyên án đến điều tra thì sẽ moi ra nhiều chuyện trước kia.”

“Làm vậy có thể bưng bít hay sao?”

Có lẽ quen sống trong giới hắc đạo nhiều năm, ba anh luôn cho rằng bạo lực và uy hiếp có thể giải quyết mọi vấn đề. Chỉ cần giới lãnh đạo mắt nhắm mắt mở thì ông có thể một tay che trời, có thể ngông cuồng làm điều xằng bậy. Nhưng ông không biết thời đại đã thay đổi, bây giờ internet phổ biến đến mọi ngóc ngách trên thế giới, phương tiện truyền thông có ở bất cứ đâu, không ai có thể che hết mặt trời....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây