Chương 9: Viên phòng
Cửa phòng khách sạn vừa mở ra, Cảnh Mạc Vũ liền kéo tôi vào căn phòng tối đen như mực.
Sau tiếng đóng cửa đánh “Sầm”, anh đè tôi vào tường, thân hình cao lớn, rắn chắc của anh ép chặt vào người tôi. Anh bóp cằm tôi, môi phủ xuống.
Một nụ hôn đến với tốc độ và sức mạnh khác thường khiến tôi chỉ có một cảm giác, đó là đau đớn. Đau từ bờ môi đến nơi mềm mại nhất dưới đáy lòng. Nhưng tôi không phản kháng, cũng không né tránh. Tôi giơ tay ôm cổ anh, hé miệng đón nhận sự xâm nhập của anh.
Tuy tôi không hiểu tại sao Cảnh Mạc Vũ đột nhiên ham muốn tôi, vào thời khắc này, với cách thức như vậy nhưng đối với tôi, những điều đó không quan trọng.
Có lẽ đây là cảm giác của tình yêu, thà đau đớn chứ không muốn đánh mất.
Nụ hôn mỗi lúc một sâu, đầu lưỡi quấn quýt đến mê loạn. Bàn tay nóng bỏng của anh ngày càng trắng trợn trên người tôi, không ngừng vuốt ve đường cong mềm mại của tôi. Tôi co người, anh kéo mạnh váy của tôi, hai đỉnh đồi thoát khỏi sự gò bó, rơi vào lòng bàn tay nóng bỏng của anh, để mặc anh nắn bóp. Tôi không chịu nổi cảm giác đau nhói lạ thường, khẽ rên một tiếng. Trong căn phòng tối, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy xúc cảm và sự đau đớn quen thuộc đó lại một lần nữa cuốn tôi vào vực sâu vô tận, muôn đời muôn kiếp không thể quay đầu.
Cơ thể tôi đột nhiên nhẹ bẫng, Cảnh Mạc Vũ đẩy tôi xuống sofa bên cạnh, sau đó nằm đè lên người tôi. Nụ hôn bá đạo của anh rơi xuống bờ vai tôi, gây cảm giác tê tê. Hình ảnh trong kí ức chợt nổ tung, lần lượt hiện ra trước mắt tôi. Đó là một đêm triền miên và chiếm hữu, khiến tôi trải qua đau đớn và hoan lạc. Tôi phảng phất ngửi thấy hương hoa hợp hoan…
Khóa kéo ở sườn váy bị kéo xuống, nụ hôn nóng bỏng và động tác vuốt ve của anh chạy dọc cơ thể tôi… Tôi ôm chặt lấy anh, cảm nhận ngọn lửa đang bùng cháy trong người anh, nghe tiếng thở gấp gáp của anh. Đối với tôi, như thế là quá đủ.
Sau đó, Cảnh MạcVũ kéo váy tôi. Động tác của anh nôn nóng như một khắc cũng không muốn trì hoãn. Dường như anh sợ, nếu chần chừ dù chỉ một giây, anh sẽ không thể tiếp tục cuộc ái ân đầy tội lỗi này.
Mọi chuyện xảy ra trong đêm tối như lần đầu tiên. Dục vọng nóng bỏng của anh đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong cơ thể tôi. Không có sự đau đớn kịch liệt, chỉ có niềm khát khao được lấp đầy và cơn khoái cảm bao trùm cơ thể.
“Ưm…” Tôi cắn chặt môi, nuốt tiếng rên rỉ suýt bật ra khỏi miệng.
Anh dừng ở nơi sâu nhất, đầu ngón tay dừng ở bờ môi bị tôi cắn đến bầm tím. “Còn đau không em?”
Thấy tôi lắc đầu, anh bắt đầu vận động cơ thể. Tôi quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn cảnh anh vắt ngang ở giữa hai đùi tôi nhưng vẫn có thể cảm thấy anh không ngừng ra vào trên người tôi, đôi chân tôi yếu ớt lắc lư trong không trung.
Sau đó, Cảnh Mạc Vũ đặt tôi nằm thẳng xuống sofa, cả người anh đè lên người tôi, đi vào trong tôi. Đôi cánh tay cường tráng của anh không ngừng thít chặt lưng tôi, khiến tôi hoàn toàn bị bao vây trong lòng anh. Tôi ngẩng đầu, lưỡi ngao du trên chiếc cổ trơn láng của anh, từng chiếc xương sườn của anh và dừng lại trên bờ ngực rắn chắc. Sau đó, tôi cắn nhẹ xuống dưới…
“Ừm…” Từ sâu trong cổ họng Cảnh Mạc Vũ kìm nén tiếng ngâm nga hưng phấn, nhưng anh không thể kiềm chế hơi thở dốc. Cơ thể nóng bỏng như nham thạch của anh càng tăng thêm tiết tấu kịch liệt. Tôi thích dáng vẻ của anh bây giờ bởi tôi biết, đàn ông có thể nói lời ngon tiếng ngọt giả tạo, có thể giả vờ nhìn bạn bằng ánh mắt thâm tình sâu thẳm nhưng thứ nóng bỏng trong cơ thể tôi không thể nào là giả.
Cảnh Mạc Vũ bây giờ không còn coi tôi là em gái mà chỉ coi tôi là một người đàn bà bị anh xâm phạm và chiếm hữu, không có cách nào dừng lại.
Những lần ra vào đến long trời lở đất ngày càng mạnh mẽ nhưng dường như vẫn không thể thỏa mãn dục vọng của anh. Anh cởi hết váy trên người tôi, nhấc một chân tôi lên cao để có thể tiến sâu hơn, như muốn chọc thủng ngực tôi, xuyên qua trái tim tôi.
Mỗi cú nhấn người cuồng dã của anh khiến dòng máu hòa lẫn chất cồn không ngừng dồn về trái tim, cảm giác hư vô ngày càng tăng, tôi không có cách nào kiềm chế. Theo tiết tấu của anh, trong căn phòng rộng vang lên tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mặt, cực khoái đến như dông bão…
Tôi ôm Cảnh Mạc Vũ một cách bất lực. Trái tim tôi như ngừng đập, không khí bị rút hết sạch. Cơn kích tình điên cuồng tới mức tôi có thể cảm giác như mình sắp chết, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tôi phảng phất nhận thấy một thứ gì đó ngày càng rời xa tôi, khiến tim tôi càng đập nhanh, làm tôi vô cùng hoảng sợ. Tôi bất lực mở miệng khẩn cầu: “Đừng! Không được… Anh, em không chịu nổi nữa rồi…”
Cảnh Mạc Vũ lập tức dừng động tác.
Tôi tỉnh táo ngay tức thì, chỉ muốn cắn lưỡi chết ngay tại chỗ.
Sau vài giây ngượng ngập, Cảnh Mạc Vũ buông lỏng cánh tay đang ôm tôi. Tôi vội vàng ôm chặt anh, hôn lên môi anh. Trong nụ hôn cuồng nhiệt, anh ngấu nghiến môi lưỡi của tôi, như thể muốn nuốt tôi vào bụng. Rõ ràng anh cũng có xúc cảm giống tôi.
Cảnh Mạc Vũ lấy lại lý trí. Khoảng thời gian ân ái sau đó, động tác của anh trở nên dịu dàng. Tiết tấu của anh lúc nhanh lúc chậm, nụ hôn của anh thỉnh thoảng dừng lại sau tai tôi. Trái tim tôi lấy lại nhịp đập bình thường, hơi thở cũng đều đặn hơn. Tôi bắt đầu đáp lại động tác và tiết tấu của anh.
Thời gian trôi qua có lẽ nhanh, có lẽ chậm, không biết bao lâu sau, động tác của anh nhanh dần, nụ hôn trên ngực tôi ngày càng đam mê, cuồng nhiệt. Tôi ôm chặt vai anh, để anh đưa ngọn lửa nóng bỏng vào sâu cơ thể. Khoái cảm lại một lần nữa nhấn chìm tôi, linh hồn rời xa tôi, để lại cơ thể cứng đờ không ngừng run rẩy. Trái tim không ngừng co thắt, đau đến mức người tôi co giật.
Sau đó tôi đánh mất ý thức.
Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy anh gọi tên tôi: “Ngôn Ngôn!”
Tôi mở mắt. Cảnh Mạc Vũ đang ngồi bên cạnh tôi, cảnh vật trong phòng được thắp sáng bởi ngọn đèn tường màu tím. Cảnh tượng khó coi không còn được bóng tối che khuất, tôi không biết phải đối mặt anh như thế nào nên vội vàng nhắm mắt. “Em hơi mệt. Em muốn ngủ một lát.”
“Đi tắm rồi ngủ sau.”
Toàn thân đúng là nhớp nháp khó chịu. Tôi thử động đậy nhưng tứ chi mềm nhũn. “Em chẳng còn sức lực, anh có thể đỡ em đứng lên không?”
Cảnh Mạc Vũ nửa đỡ nửa ôm tôi đi vào phòng tắm. Dòng nước nóng chảy xuống hai thân hình đang dính chặt vào nhau. Tôi vốn không còn chút sức lực, vậy mà anh cố tình vuốt ve những nơi nhạy cảm khiến tôi càng nghẹt thở. Nếu không phải có ý chí kiên cường, chắc chắn tôi đã ngất lịm trong phòng tắm. Cũng không biết anh giày vò tôi trong phòng tắm bao lâu, tôi chỉ cảm thấy rất lâu sau, anh mới bế tôi quay về sofa.
Rời khỏi phòng tắm kín mít, tôi cảm thấy toàn thân dễ chịu, nhịp thở cũng dần trở lại bình thường. Tôi gối đầu lên đùi anh, nhắm nghiền hai mắt. Tôi rất buồn ngủ, chỉ muốn ngủ một giấc, không muốn tỉnh dậy chút nào.
Tiếng kêu ù ù đánh thức tôi. Tôi miễn cưỡng mở mắt. Lúc này, tôi vẫn đang gối đầu lên đùi Cảnh Mạc Vũ, trên người tôi là tấm chăn mỏng. Hơi nóng từ chiếc máy sấy thổi khô mái tóc ướt của tôi, vừa ấm áp vừa ngưa ngứa, giống như trước kia.
Tôi nhớ lúc còn nhỏ, mỗi lần tắm xong, tôi đều bị Cảnh Mạc Vũ ép ngồi xuống sofa sấy khô tóc. Bởi không chịu nổi cảm giác ngứa ngáy khi làn gió nóng thổi bên tai, tôi trốn bên này, né bên kia nên khó tránh khỏi tình trạng bị đứt một, hai sợi tóc trong tay anh. Da đầu đau buốt, tôi tố cáo anh ngược đãi tôi. Anh mỉm cười uy hiếp: “Nếu em không nghe lời, sau này anh sẽ ngược đãi em hằng ngày, ngược đãi em đến hết đời.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: