Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


Tôi vội vàng gật đầu. “Em nghe lời anh.”

Lớn thêm vài tuổi, tôi mới biết để tóc ướt đi ngủ sẽ bị đau đầu, vì vậy, tôi ngoan ngoãn nằm gối đầu lên đùi anh, để anh sấy khô tóc. Ngón tay anh thành thạo lướt qua mái tóc dài của tôi, không bao giờ làm đứt dù chỉ một sợi.

Vài năm sau, Cảnh Mạc Vũ sang Mỹ học đại học, một năm chỉ về thăm tôi một, hai lần. Hơn nữa, về anh cũng chỉ chuyên tâm vào đống sách vở dày cộp, không còn nhớ đến những chuyện nhỏ nhặt ngày xưa. Nhưng tôi vẫn không quên. Một buổi tối, sau khi tắm xong, tôi mặc bộ váy ngủ bằng ren màu đen, lấy hết dũng khí cầm máy sấy đi tìm anh.

“Sao thế? Bây giờ lại chủ động tìm anh để anh ngược đãi em cơ đấy.” Cảnh Mạc Vũ đóng file tài liệu tiếng Anh trên máy vi tính, nhận chiếc máy sấy từ tay tôi.

“Đúng vậy, em quyết định hy sinh thân mình để thỏa mãn sở thích ngược đãi xấu xa của anh, tránh tình trạng anh không thỏa mãn dục vọng, đi tìm người đàn bà khác…”

Cảnh Mạc Vũ phì cười. “Sau này em đọc ít tiểu thuyết trên mạng thôi, ăn nói ngày càng bậy bạ, chẳng giống con gái chút nào!”

“Được, vậy sau này em chỉ tập trung vào phim ảnh. À, anh đã xem Henry & June[1] chưa? Em thấy dân mạng đánh giá không tồi. Hôm nào hai anh em mình cùng xem nhé!”

[1] Henry & June: dựa vào cuốn sách của tác giả Pháp Anaiis Nin, kể về cuộc tình của Nin với nhà văn Henry Miller và vợ của ông ta, June.

Ngón tay anh đang lùa trên tóc tôi bỗng cứng đờ. Cảnh Mạc Vũ đưa mắt liếc bộ váy ngủ mỏng tang của tôi rồi nhanh chóng rời mắt đi chỗ khác, tiếp tục giúp tôi sấy tóc.

Sau khi tốt nghiệp về nước, anh không sấy tóc cho tôi nữa. Tôi cũng dần dần cai sở thích được “ngược đãi” này. Bây giờ lại được thưởng thức, tôi có cảm giác khác hẳn. Luồng khí ấm áp thổi tới, tôi ngắm nhìn gương mặt anh, lặng lẽ cảm nhận sự dịu dàng từ đầu ngón tay anh trên tóc tôi, như một giấc mộng.

“Em đang nằm mơ sao?” Giọng nói của tôi trở nên mơ hồ trong tiếng máy sấy tóc ù ù.

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, ánh mắt vụt qua tia nóng bỏng. “Không phải, chuyện xảy ra… vừa rồi đều là thật.”

“Thật ra… em không phải hỏi vừa rồi, mà là bây giờ. Nhưng nhắc đến chuyện xảy ra ban nãy, em muốn hỏi anh, anh có hối hận vì đã đối xử với em như vậy không?”

Cảnh Mạc Vũ nở nụ cười như có như không. Gương mặt anh vốn rất cuốn hút, khi cười càng rung động lòng người. “Những chuyện như thế này làm gì có chuyện đàn ông hối hận, có hối hận thì là phụ nữ hối hận.”

“Vậy sao? Lần đầu tiên của anh cũng không hối hận?” Đó là lần anh phải đánh đổi sự tự do một đời.

Ánh mắt anh tựa như đang tìm kiếm hình ảnh lần đầu tiên của chúng tôi trong ký ức.

Gió từ máy sấy tóc rất ấm áp khiến tôi mơ màng buồn ngủ. Tôi bất giác chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ say. Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng nói: “Anh không hối hận.” Chẳng biết đó có phải là ảo giác của tôi?

Sau đó, tôi mơ một giấc mơ.

Tôi mơ thấy hôm sau tỉnh lại, Cảnh Mạc Vũ nói cho tôi biết, anh đã tận lực. Dù có đè tôi xuống, đạt đến đỉnh cao hoan lạc, anh vẫn chỉ coi tôi là em gái. Tôi không nói một lời nào, kéo anh tới Cục Dân chính. Hai con dấu đỏ đóng dấu, cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc.

Khi không còn sự trói buộc của trách nhiệm và lời hứa, Cảnh Mạc Vũ lao nhanh đến bên Hứa Tiểu Nặc. Hai người ôm chặt lấy nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, ngọn gió ấm áp của mùa hạ thổi bay vạt áo, tạo thành cảnh tượng đẹp đẽ vô cùng. Tôi mỉm cười chúc phúc cho họ, còn vỗ ngực cam kết: “Hai người yên tâm đi, em sẽ giải thích với ba.”

Bọn họ ôm nhau rời đi, còn tôi ôm ngực, đau đớn ngồi sụp xuống. Từng giọt, từng giọt nước mắt trào ra nơi khóe mi. Tôi không hiểu, lúc anh ôm tôi trong đêm tối, rõ ràng chặt như vậy, rõ ràng sâu như vậy, tại sao anh chỉ coi tôi là em gái, tôi nghĩ mãi mà không thể hiểu nổi.

Trong khi người tôi muốn giữ chẳng thể nào giữ nổi, người tôi không muốn gặp thì cứ xuất hiện. Tề Lâm không biết xuất hiện từ đâu, bắt tôi thực hiện lời hứa lấy anh vì tôi đã thua cuộc. Tôi sợ hãi lắc đầu nhưng người không thể động đậy, cũng không thể nói thành lời. Tề Lâm thừa dịp đeo chiếc nhẫn kim cương lạnh giá vào ngón áp út của tôi. Anh còn dịu dàng kéo tôi vào lòng, lẩm bẩm bên tai tôi: “Ngôn Ngôn, em sẽ là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời anh…”

Tôi cảm động đến mức hồ đồ, suýt nữa còn lấy thân báo đáp.

Tôi sốt ruột muốn cự tuyệt. Cố gắng vài lần, cuối cùng tôi cũng bật ra một câu: “Tề Lâm, em không thể…”

Tề Lâm hình như rất tức giận. Anh siết chặt bàn tay tôi, gần như bẻ gãy ngón tay tôi.

Sáng sớm hôm sau, khi mở mắt trong ánh nắng mai ấm áp, tôi mới biết tất cả chỉ là cơn ác mộng.

Cảnh Mạc Vũ đang ngủ say bên cạnh tôi.

Tư thế ngủ của tôi vẫn tệ như thường lệ, chân vắt lên người anh, hai tay ôm chặt thắt lưng anh. Tôi thử chỉnh lại tư thế cho đàng hoàng nhưng không thể động đậy. Thì ra Cảnh Mạc Vũ đang ôm chặt vai tôi. Lẽ nào tư thế ngủ khiếm nhã cũng có thể truyền nhiễm?

Ngón áp út của bàn tay trái bị thứ gì đó làm cộm đến mức tê tê. Tôi rút tay quan sát, chiếc nhẫn cưới bạch kim nổi tiếng Carier Love nằm trên ngón áp út của tôi từ bao giờ. Tôi mỉm cười giơ chiếc nhẫn đến nơi có ánh sáng. Ánh bình minh màu trắng bạc khiến chiếc nhẫn càng thêm lấp lánh.

Một lời hứa không thay đổi về tình yêu và hôn nhân. Đây là sự lựa chọn của anh, là quyết định của anh.

Cuối cùng tôi cũng hiểu, cuộc sống vợ chồng muộn sau một tháng tại sao lại xảy ra trong lúc tôi chuẩn bị ly hôn. Cảnh Mạc Vũ muốn dùng cách này để chứng minh với tôi, anh kiên quyết bảo vệ cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tuy nhiên, thái độ của anh cũng không thể chứng minh rằng anh yêu tôi, càng không thể chứng minh anh có thể quên Hứa Tiểu Nặc.

Hứu Tiểu Nặc… Cứ nghĩ đến cô gái sắp bị bỏ rơi nơi đất khách quê người, tôi lại lưỡng lự. Bọn họ đã ở bên nhau ba năm trời, liệu Cảnh Mạc Vũ có thể quên được cô ta? Có lẽ anh đã trao cả trái tim cho cô ta, không một người phụ nữ nào khác có thể mở cánh cửa trái tim anh…

Tôi cúi đầu ngắm người đàn ông đang ngủ say ở bên cạnh, vầng trán đẹp đẽ, bờ môi gợi cảm… Đôi môi anh đêm qua hôn lên từng tấc da thịt mềm mại của tôi. Điều tôi mong chờ suốt năm năm chẳng phải là cuộc sống này hay sao? Bất kể góc sâu trong nội tâm của anh chứa đựng hình bóng ai, chỉ cần anh ở bên cạnh tôi là đủ…

Tôi tham lam ngắm anh một lúc lâu mới nhớ đến thời gian. Đã hơn tám giờ sáng. Tôi lặng lẽ rời khỏi vòng tay anh. Vừa bước xuống giường, tôi phát hiện mình không mảnh vải che thân. Tôi muốn tìm quần áo nhưng không thấy trong phòng ngủ. Cuối cùng, tôi đành ôm gối, che người chạy ra khỏi phòng ngủ.

Tôi vội vàng mặc quần áo. Không chào tạm biệt Cảnh Mạc Vũ, tôi lặng lẽ rời khỏi phòng khách sạn, nhẹ nhàng đóng cửa.

Tôi cũng không rõ tại sao tôi không dám đối mặt với anh, có lẽ tôi không biết nên đối diện với ánh mắt ung dung, thản nhiên của anh như thế nào. Giống như hồi nhỏ, một lần tôi lén lút ăn kẹo, bị anh bắt gặp. Tôi vội vàng giấu tờ giấy bọc kẹo sau lưng. Cảnh Mạc Vũ thản nhiên cúi đầu, nhặt một tờ giấy bọc kẹo rơi dưới chân tôi rồi nhét vào bàn tay đang giấu sau lưng của tôi.

Tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ, còn anh từ đầu đến cuối đều ung dung, bình thản khiến tôi càng giống một vai hề nhảy nhót trên sân khấu, và anh chỉ là một khán giả mà thôi…...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây