The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Bên ngoài, dòng xe như nước chảy, lát sau anh lại nói: “Có lẽ tắc đường rồi, chắc phải đợi một lát. Ở đây có khoai tây chiên, hai bạn có thể ăn lót dạ!” Thì ra anh vẫn chưa quẳng đồ ăn vặt của cô đi. Tử Mặc vốn hay ăn vặt nhưng không bị lên cân, Thẩm Tiểu Giai mỗi lần thấy cô ăn đều bảo cô ăn như mèo, nhưng cứ hết giờ làm mỗi ngày là lại đói ngấu nghiến, bụng sôi ùng ục.

Do dạ dày không tốt nên cô thường chuẩn bị đồ ăn vặt. Trong xe của anh đương nhiên cũng có, một chiếc hộp lớn đựng đầy khoai tây chiên, bánh quy... Thì ra anh vẫn nhớ, nhưng nghe anh buột miệng nói những lời khách sáo như vậy, lòng cô bỗng đau đớn, ngực như bị đá đè, không thở được.

Thì ra anh vẫn nhớ tất cả, nhưng những thứ này nghĩa là gì? Anh vẫn nhớ cô thích gối thêu hình con bướm, hồi đó cô đã dọa anh: “Nếu trong xe không thấy đôi gối này, em sẽ hỏi tội anh!”, anh vẫn nhớ cô thích dùng loại giấy ăn đó, thích hương chanh thanh nhã của nó, mùi hương ấy làm đầu óc tỉnh táo, vẫn nhớ mỗi lần vừa ngồi vào xe là cô kêu đói, lại thích ăn vặt...

Tại sao? Cũng như cú điện thoại anh gọi tối hôm đó, tại sao cô không hỏi? Thực ra cô không dám hỏi, cũng không thể hỏi! Có những chuyện hỏi rõ, biết rõ chỉ càng thêm đau khổ. Những thứ đã không thể quay trở lại, hà tất phải làm rõ?

Người tham dự bữa chiêu đãi tối hôm đó không đông lắm, chỉ có hai bàn. Do đến muộn nên Hình Lợi Phong luôn miệng cười, giải thích: “Xe chết máy, xe chết máy!”

Mọi người đã ngồi đâu vào đấy, những người đến sau đương nhiên ngồi cùng một bàn.

Cô ngồi đối diện với anh, cách chiếc bàn tròn rộng, trông xa mà gần. Thức ăn từng món được đưa đến, rất nhiều màu sắc, trang trí đẹp mắt, tỏa mùi thơm phưng phức. Tử Mặc không muốn ăn, nhưng đành ngồi yên như cố chịu đựng, như bị đun trong chảo nước, như ngồi trong đống lửa...

Ở căn hộ của anh, bàn ăn không rộng, bằng gỗ thật màu nâu nhạt, chiếc bàn nhỏ hình chữ nhật, kiểu dáng trang nhã, theo phong cách phương Tây cổ điển. Chị Trương không làm nhiều món, ba món mặn, một món canh, như một bữa ăn gia đình thông thường. Anh và cô ngồi đối diện.

Phần lớn thời gian ở đấy cô thích ngồi lỳ trên sofa xem phim. Có mấy lần, nghe tiếng chìa khoá lạch cạnh, cô vội chạy ra nấp sau cánh cửa định dọa anh. Lần đầu anh còn hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn ung dung cởi com lê đưa cho cô, xỏ đôi dép đi trong nhà cô đưa. Hôm đó hình như anh rất vui, ăn hết bay các món trên bàn.

Về sau, cô luôn có cảm giác anh cố tình đứng ở cửa, khua chìa khóa kêu lạch cạch nhưng lần chần không vào, hình như đợi cô ra mở cửa. Ngồi trong nhà mãi cũng chán, một việc nhỏ như vậy cũng khiến cô cảm thấy rất thú vị. Ít nhất cô cảm thấy mình vẫn có chút tác dụng, không đến nỗi là người thừa.

Ngồi đối điện qua chiếc bàn hẹp, anh thường gắp thức ăn cho cô, ở nhà đã quen như thế, ra ngoài ăn với nhóm bạn cũng vậy. Anh biết rõ cô thích ăn gì, cho nên trong thời gian điều trị sau phẫu thuật, anh đã dặn chị Trương nấu các món theo khẩu vị của cô.

Hình Lợi Phong tỏ ra rất lịch thiệp, cũng rất biết chăm sóc phụ nữ. Đi với anh, cô cảm thấy hoàn toàn thoải mái, yên tâm, không phải nghĩ về tương lai, dường như tương lai đã ở ngay cạnh bên, ở ngay trước mặt... Khi gắp cá cho cô, Hình Lợi Phong luôn cẩn thận rút hết xương rồi mới bỏ vào chiếc đĩa trước mặt cô. Cũng có mấy người đưa người nhà đi cùng, họ tự chăm sóc nhau nên cũng không mấy để ý đến hai người, nhưng Tử Mặc luôn có cảm giác nóng ran như bị kiến đốt ở lưng, dù không ngẩng đầu cô cũng biết, đó là ánh mắt anh đang nhìn.

Cô vui vẻ mỉm cười với Hình Lợi Phong, coi như cảm ơn. Món cá thơm ngon, vị ngọt, chắc thịt, vừa cho vào miệng là tan, rất hợp khẩu vị nhưng cô vẫn có cảm giác đăng đắng. Khẩu vị của cô gần đây không tốt, ngẩng nhìn Hình Lợi Phong, thấy anh cũng đang nhìn mình, như ý hỏi có ngon không. Cô tươi cười, gật đầu. Anh cũng cười với cô, nụ cười của anh rất xởi lởi, để lộ hàm răng đều, trắng bóng, tươi như hoa mùa xuân.

Chợt một tiếng “choang” rất to vọng đến, đó là tiếng thủy tinh vỡ, liền đó là giọng nói hốt hoảng của Giám đốc Vu: “Giang Tổng...”

Tử Mặc giật mình, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Giang Tu Nhân. Đây là lần thứ hai trong ngày cô nhìn anh, kể cả lần tình cờ gặp ở đại sảnh công ty anh. Chỉ thấy chiếc ly đế cao, trong suốt vỡ trong tay anh, những mảnh vụn lẫn với rượu tạo thành một đám đỏ thẫm trên chiếc khăn trải bàn trắng muốt trước mặt anh. Có mấy mảnh thủy tinh nhỏ găm vào tay anh, máu theo vết thương chảy xuống, không nhiều, có lẽ vết thương không sâu nhưng vẫn đỏ nhức mắt. Mặt anh vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, không đau đớn, mọi chuyện như không liên quan đến anh... Ánh mắt anh lại hướng vào cô, bốn mắt nhìn nhau, chỉ trong một giây ngắn ngủi, có lẽ chưa đến một giây, cô đã ngoảnh đi. Mắt anh đen thẫm, sâu và lóe sáng như ánh lửa. Nhưng tất cả đã chẳng còn liên quan đến cô, không cần cô phải bận tâm.

Một nhân viên phục vụ mang bông băng, thuốc sát trùng đến, xử lý vết thương cho anh. Chủ nhà hàng vội đến, cung kính xin lỗi, những người ở bàn bên cạnh cũng đến hỏi han.

Mọi người xúm lại, không khí ngột ngạt như sắp không thở được. Thỉnh thoảng cô nhìn về phía đó, bàn tay mặc dù chỉ có mấy vết rách nhỏ, nhưng máu rỉ ra đỏ thẫm, trông vẫn rất đáng sợ. Cô thấy khó chịu, nói với Hình Lợi Phong: “Em ra nhà vệ sinh!”

Chân cô rảo bước, nhanh như có người đuổi phía sau. Không khí ngoài hành lang cũng ngột ngạt. Thực ra, ở một nơi cao cấp như vậy, đương nhiên phải có điều hòa, ở bất cứ chỗ nào cũng đều ấm áp, độ ẩm cũng được kiểm soát, không thể ngột ngạt, khó chịu như vậy.

Hất nước lên mặt, lạnh buốt, nhưng cô cần cảm giác đó để đầu óc thêm tỉnh táo. Cô ngẩng đầu, nhìn mình trong gương, rất bình tĩnh, thản nhiên, lạnh lùng... tất cả đều bình thường. Nhưng dù che giấu cũng không lừa nổi chính mình, nỗi đau khổ khi gặp lại, sự hoảng loạn khi thấy anh bị thương...

Thì ra mình đã động lòng rồi sao? Tử Mặc ngây người nhìn vào gương, một khuôn mặt đang bàng hoàng, biến sắc... Rất lâu, rất lâu sau cô mới sực tỉnh, thì ra mình là...

Triệu Tử Mặc!

Cô xoa nhẹ lớp kem dưỡng và son dưỡng môi, khuôn mặt lại bừng sáng. Thảo nào người ta bảo, mỹ phẩm là người bạn thân thiết nhất của phụ nữ! Cô hít mấy hơi thật sâu, nhếch nhếch mép, thử nở một nụ cười...

Ra khỏi nhà vệ sinh, đã thấy Giang Tu Nhân đứng tựa lưng vào tường hành lang, như đang đợi cô. Tử Mặc làm như không nhìn thấy, đi qua anh. Anh giơ tay chộp lấy tay cô, rắn như giọng kìm làm cô đau điếng, nỗi đau từ cánh tay lan tận vào lòng, cô nói khẽ: “Buông ra!”

Không muốn có bất kỳ dính líu nào với anh, cô không thể, không dám, cũng không muốn!

Xung quanh yên tĩnh, có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng cười nói từ trong phòng ăn vọng tới. Hai người lại giằng co như vậy trước cửa phòng vệ sinh, một lúc thì không sao, nhưng đứng lâu nhất định sẽ gặp người quen. Cô nghiến răng, nói sẵng: “Giang Tu Nhân, anh buông ra!”

Anh nhếch mép, nhắc lại: “Buông ra?” Anh đăm đăm nhìn cô một hồi, cái nhếch mép biến thành nụ cười đau khổ: “Nhưng ai có thể buông anh?”

Cô lạnh lùng nhìn anh, cơn giận trào lên, chỉ muốn hất bàn tay đó ra. Giang Tu Nhân vẫn nắm chặt tay cô, như thể sẽ nắm mãi không buông. Cô cười nhạt, ánh mắt anh đờ đẫn. Giọng cô lạnh lùng vang lên: “Rốt cuộc anh có buông không?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây