Cô nhẹ nhàng để cuốn tạp chí xuống bàn, đứng lên. Trên tường của đại sảnh treo mấy bức tranh thuộc trường phái trừu tượng, đường nét rất đơn giản, chỉ vài nét cọ giống như bàn tay trẻ nhỏ vẽ nguệch ngoạc, nhưng rất phóng khoáng, tựa như màn mưa phùn giăng mắc. Không khí xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, thực ra từ lúc cô vào đến giờ vẫn yên tĩnh như vậy, nhưng lúc này lại có cảm giác yên ắng khác thường.
Cô quay phắt lại, sững sờ. Giang Tu Nhân đứng phía sau cô, cách một khoảng ngắn, dáng anh thẳng tắp, bên cạnh còn có một người đàn ông khác. Hôm nay anh vận bộ com lê màu đen có những đường kẻ sọc rất mảnh, cà vạt màu tím hồng như màu cánh sen, rất lịch lãm, hào hoa, nhưng khuôn mặt không biểu cảm, chỉ có một chút ngạc nhiên trong ánh mắt rồi trở lại bình thường. Cô không tiện nhìn kỹ, chỉ cảm giác hình như nó còn ẩn chứa một điều gì khác nữa.
Có tiếng cười nói từ hành lang vọng đến, anh vẫn đứng nhìn cô. Hôm đó cô mặc áo khoác ngắn màu đen, có cổ lông màu hồng, quần jean bó sát, đi bốt da màu đen, đai lưng bằng hợp kim sáng loáng, thắt hơi trễ. Mái tóc đã thay đổi, những lọn tóc uốn sóng to buông lơi thay cho mái tóc thẳng chấm vai ngày xưa, làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu.
Cô nhìn anh đứng ngây ở đó, lát sau mỉm cười, thoáng lộ hàm răng nhỏ đều tăm tắp, trắng bóng, dưới ánh đèn cũng lóng lánh như ánh sao, ánh mắt chỉ lướt qua Giang Tu Nhân, rồi dừng lại phía sau anh.
Một đám nhân viên trẻ tinh nghịch xô đẩy nhau đi đến, nhìn thấy anh, đồng thanh chào: “Tổng giám đốc!”
Anh “ừ” một tiếng nhưng không ngoái đầu, lại nhìn cô lần nữa bằng ánh mắt tư lự, u ám, rồi quay đi. Thì ra anh chính là ông chủ của Hình Lợi Phong, vậy mà giờ cô mới biết. Thực ra thời gian họ chung sống, Tử Mặc hầu như không để ý rốt cuộc anh làm nghề gì, bởi cô luôn cho đó chỉ là trò chơi nhất thời, kết thúc như thế, suy cho cùng cũng là điều tất yếu.
Hình Lợi Phong bước nhanh đến, hơi bối rối: “Em chờ lâu chưa?”
Cô lắc đầu, tư duy vẫn đang khôi phục. Mấy người sau lưng Hình Lợi Phong cười, hỏi anh: “Bạn gái phải không?”
“Đẹp thế! Giới thiệu đi thôi!”
“Nhân thể cùng đi ăn luôn!”
Hình Lợi Phong cười, vui vẻ nói: “Đây là Triệu Tử Mặc, đồng hương của mình, có ý đồ theo đuổi, nhưng chưa thành!”
Đây là lần đầu tiên Tử Mặc nghe anh nói nửa đùa nửa thật như thế, cô chỉ thấy không tự nhiên lắm. Hình Lợi Phong cũng nhận ra, cười nói: “Chờ anh một lát nhé, anh đi sửa bản tài liệu một chút.”
Cô mỉm cười, gật đầu.
Hình Lợi Phong xua tay, giục mấy nhân viên: “Đi đi, mau đi làm thôi, nhìn gì? Phải chuẩn bị xong tài liệu, sáng sớm mai còn họp! Cẩn thận không bị sếp lớn sờ gáy đấy!”
Tử Mặc vẫn ngồi trên sofa, tay lại giở cuốn tạp chí nhưng tâm trí đã không còn để vào đó nữa. Chưa bao giờ cô nghĩ sẽ gặp lại anh, thành phố này lớn như vậy, khoảng cách giữa thế giới của anh và của cô không phải nhỏ, thậm chí có lúc còn nghĩ có lẽ cả đời này cũng không gặp lại, cho nên cô không khỏi bất ngờ.
Hơn nữa lại nhanh như vậy, đột ngột như vậy. Buổi tối hôm đó, anh vô duyên vô cớ gọi cú điện thoại kia, cô cũng không hiểu tại sao, nhưng cả đêm trằn trọc. Cứ tưởng sẽ quên ngay, nhưng không ngờ, muốn quên cũng không dễ.
Hình Lợi Phong nhanh chóng xử lý công việc, lúc đi ra, anh bảo cô: “Tử Mặc, anh xong rồi, đi thôi!”
Cô cười, ngẩng đầu, cầm túi xách định đi.
Vừa đứng lên, cô liền thấy Giang Tu Nhân và người đàn ông đi cùng anh lúc trước tiến vào đại sảnh. Hình Lợi Phong nhìn thấy họ, vui vẻ gọi: “Tổng giám đốc, Giám đốc Vu!” Người được gọi là Giám đốc Vu đó cũng cười, gật đầu, sau đó gọi các đồng nghiệp đang rải rác ra về: “Mọi người dừng lại. Tổng giám đốc Giang cảm thấy hôm nay mọi người đã vất vả nên mời tất cả đi ăn tối!” Dừng một lát, ánh mắt anh lướt đến Hình Lợi Phong: “Ai có bạn gái có thể mang theo!”
Tử Mặc băn khoăn, ở đây ngoài Hình Lợi Phong, cô không quen ai, đi như vậy có vẻ thiếu tự nhiên, hơn nữa, sự có mặt của Giang Tu Nhân làm cô cảm thấy bị áp lực rất lớn, cô thực sự không muốn có bất cứ dây dưa nào với anh nữa...
Có điều, Giám đốc Vu đã nói vậy, nếu cô bỏ về thì thật là không nể mặt Hình Lợi Phong. Suy trước nghĩ sau, cuối cùng cô quyết định đi cùng họ.
Hình Lợi Phong cũng thấy bất tiện, ngại ngùng nói với cô: “Xin lỗi, không ngờ lại làm em khó xử.”
Thực ra cô rất hiểu, có người cố tình, nhưng không thể nói điều đó với anh, chỉ mỉm cười: “Không sao, đông người càng vui!”
Mà ông trời cũng không ủng hộ cô, chiếc xe của Hình Lợi Phong ở bãi đỗ dưới tầng ngầm không thể nào khởi động được. Do những người ở lại dự họp đều là các trưởng, phó phòng trở lên nên ai cũng có xe riêng, các đồng nghiệp khác đã đi trước, lúc này muốn đi nhờ cũng khó.
Chiếc xe màu xám bạc “két” một tiếng, dừng trước mặt họ, Giang Tu Nhân hạ cửa kính: “Sao thế?”
Hình Lợi Phong ngẩng lên, cười: “Xe đang bãi công, không chịu hoạt động!”
Anh nhìn họ, nói: “Lên xe tôi, chúng ta cùng đi!”
Hình Lợi Phong mở cửa sau cho cô. Do là giờ cao điểm nên xe đi rất chậm, trong chiếc xe này hầu như không có gì thay đổi, cặp gối thêu hình con bướm cô mua vẫn đặt ngay ngắn ở ghế sau. Trước đây mỗi lần lên xe, cô đều để nó lên đùi, ôm rất chặt, lúc đầu anh còn trêu: “Có người định cướp gối của em à?”
Trên chiếc ghế phụ đằng trước vẫn để hộp giấy ăn cô quen dùng, ngay mùi nước hoa trong xe cũng không thay đổi, vẫn là hương chanh thoang thoảng, có điều, chỉ mới một thời gian mà đã như cách cả ngàn sông vạn núi, cảm giác không còn như trước nữa.
Trên xe rất yên tĩnh, mọi người đều không nói gì. Hình Lợi Phong nhìn tấm biển bình an treo trước tay lái, tìm cớ nói chuyện: “Cái này thật đặc biệt! Rất đẹp!”
Cô giật mình, sau đó nghe thấy tiếng anh, cao độ vừa phải nhưng rất cuốn hút, dường như có chút ngầm hãnh diện: “Bạn gái tôi chọn đấy!”
Hình Lợi Phong cười lớn: “Bạn gái của Giang Tổng có vẻ rất khéo tay, cái này được đan thủ công nên rất đặc biệt, chứ mua bên ngoài, cái nào cũng giống nhau!”
Đáng lẽ nên nói là bạn gái cũ mới phải, nếu quan hệ trước đây của họ có thể coi là quan hệ yêu đương. Tấm biển “như ý cát tường” đó do cô đan, hồi đó thấy Thẩm Tiểu Giai học đan, thực ra không khó nhưng Thẩm Tiểu Giai vụng tay, đan không đẹp. Nhìn cô bạn đan vào tháo ra mãi, cả tuần chưa xong, vậy là cô cũng biết cách đan, dùng những sợi ni lông còn thừa của Thẩm Tiểu Giai đan một cái, bỏ mãi trong túi xách, một hôm ngồi trong xe anh, lục túi nhìn thấy liền treo lên.
Hồi đó chỉ là vô tình, cô không có ý gì đặc biệt, nhưng bây giờ nghĩ lại, cảm thấy một chút xót xa cho mình. Có lẽ hồi đó cô cũng có chút hy vọng mong manh nào đó, hy vọng vào một kết cục tốt đẹp. Nhưng cuộc sống là thế, hiện thực vẫn trần trụi, giấc mộng đẹp cuối cùng vẫn chỉ là ảo mộng.
Cô đặt cái gối lên đùi, mùi thơm của nó cũng đã thay đổi, hình như là dấu vết mà những người đẹp của anh lưu lại, bởi đó không phải mùi nước hoa được chế biến thủ công. Ngồi ở một góc ghế, ôm chặt chiếc gối, hình như vẫn còn chút hơi ấm, sống mũi cô cay cay, dường như nước mắt sắp trào ra. Đã chia tay rồi, nên dứt khoát thì hơn, không nên để người ta có cảm giác mình còn luyến tiếc. Còn anh chắc không luyến tiếc, nếu anh muốn chia tay, trước nay chưa từng dùng dằng, vương vấn. Qua gương chiếu hậu, Giang Tu Nhân có thể nhìn thấy gương mặt cô, nhưng không nhìn ra biểu hiện của cô. Có lẽ cô cũng không muốn anh nhìn thấy, cho nên chỉ lặng lẽ ôm cái gối trong lòng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: