Hai người ngồi trên sofa, trong tay mỗi người bưng một cốc trà hoa cúc. Tử Mặc liếc cô bạn mấy lần, định nói gì lại thôi, thong thả nhấp từng ngụm trà, hương thơm mát thoang thoảng, rất dễ chịu. Lát sau cô quyết định mở miệng: “Thế nào? Hòa giải rồi à?”
Sính Đình chợt đỏ mặt: “Biết nói thế nào? Đành vậy, anh ấy cũng đang làm căng với bố mẹ.” Nghĩa là Tôn Bình Hoa tốt hơn cô nghĩ, có thể vì Sính Đình mà chống lại ông bố quyền lực và bà mẹ khó tính, chứng tỏ cũng nặng tình với Sính Đình, không phụ thâm tình của Sính Đình đối với anh ta. Cô yên lặng ngồi nghe Sính Đình kể: “Mình đã nhìn thấy cô ta.” Thái độ hoàn toàn bình tĩnh! Tử Mặc ngẩng đầu, thấy Sính Đình nhếch mép, nở một nụ cười bất lực và buồn thảm: “Ngoài gia đình quyền thế, cô ta thực sự không có chỗ nào hơn mình!”
Quyền thế, quyền thế! Đầu cô choáng váng, muốn vỡ tung, khi đầu thai sao không biết đường hối lộ các bà mụ!
Sính Đình ngẩng nhìn bạn, chần chừ hồi lâu mà không biết nên nói thế nào, cuối cùng hạ giọng: “Tử Mặc! Con người Giang thiếu, cậu có biết anh ta...” Sính Đình không nói hết, nhưng Tử Mặc vẫn hiểu.
Trong nhà hàng này bật điều hòa, không khí rất ấm áp, nhưng tại sao cô lại cảm thấy lạnh như vậy, trong khi còn khá lâu nữa mới đến mùa đông? Nắm chặt chiếc cốc thủy tinh trong suốt, bên trong là nước trà nóng, hơi ấm truyền đến tay, lan dần ra, cô mới thấy dễ chịu ít nhiều, giống như ánh mặt trời ngày đông tuy yếu ớt nhưng vẫn có hơi ấm. Trong cốc là bông bạch cúc Hàng Châu, cánh nở xòe, màu sắc tươi tắn, nhưng rốt cuộc đó vẫn là đóa hoa đã lìa cành.
Lại im lặng một hồi, lúc ngẩng lên, nhìn thấy Sính Đình đang bối rối, hình như có điều gì muốn nói, cô không nhịn được, bật cười: “Sao phải đắn đo thế, có gì cứ nói thẳng ra, mình không sao đâu. Sợ mình động lòng yêu anh ta thật hả? Hay là sợ anh ta thích chơi thì chơi, muốn gameover thì over?”
Vu Sính Đình hơi cuống: “Tử Mặc, cậu thông minh hơn mình, cậu biết rõ mình chỉ...”
Cô càng cười lớn, chiếc cốc trong tay rung lên, nhưng giọng vẫn bình thường: “Yên tâm đi! Giang thiếu không thích mình, mình cũng không xứng với anh ấy. Mình là người biết điều, cái anh ấy cần mình không có, cái mình cần anh ấy cũng không cho được, cho nên cậu yên tâm!” Người ta không hề có ý nghiêm túc, sao cô có thể động lòng vì người ta!
Tử Mặc cười tươi như hoa, rất đẹp. Thực ra mỗi khi cô cười, cả khuôn mặt sáng bừng làm người khác bất giác ngây ra nhìn, nhưng không biết vì sao, Sính Đình mơ hồ cảm thấy, trong nụ cười đó có vẻ dửng dưng, như tâm trí Tử Mặc đang để tận đâu đâu.
Không ngờ Giang thiếu lại đến, anh tì người vào thành sofa phía sau cô, cũng không giữ ý, bất chấp Sính Đình cũng có mặt ở đó, anh dang tay ôm cô từ phía sau, miệng ghé sát tai cô, giọng trìu mến: “Cười gì vậy?” Vừa rồi tiếng cười của cô lanh lảnh, vang khắp căn phòng, nụ cười thật quyến rũ nhưng anh lại không vui, thầm nghĩ, lẽ ra không nên đưa cô đến đây. Tử Mặc rất ít khi cười như vậy, ngoài lúc xem phim hài, anh ít khi thấy cô cười thoải mái như vậy, càng chưa bao giờ cười như thế với anh.
Cô không ngoái lại: “Chuyện bí mật của phụ nữ, cấm đàn ông tham gia!”
Anh “ồ” một tiếng, kéo tay cô: “Vậy thì đừng nói chuyện đó nữa, đi đánh bài với anh”, giọng âu yếm đến mức không khỏi gây hiểu lầm. Anh ngoái lại, nhìn Sính Đình gật đầu, coi như chào.
Bành thiếu, một trong ba anh chàng đánh bài với cô lần trước, thấy hai người đi đến liền giả bộ giận dữ: “Hai người thông đồng lừa tôi!”
Giang thiếu cười, kéo ghế cho Tử Mặc: “Dạo này cậu vớ bẫm, hầu bao đã quá căng, không tìm cách làm cho vơi bớt giúp cậu, sao tôi đành!”
Trình độ mạt chược của Tử Mặc thực ra rất kém, hôm đó không hiểu sao vận may đến bất ngờ, thắng liên tiếp. Giang thiếu chỉ ngồi bên nhìn, thỉnh thoảng góp ý vài câu, chủ yếu là đưa đồ ăn vặt cho cô.
Thâm tâm cô cũng hiểu, ba người đó nhất định là nể mặt Giang thiếu nên mới nhường cô, có lẽ trước đây họ có việc gì cần nhờ vả anh. Món hời kiểu đó cô cũng không muốn giành lấy, chơi hết hai ván, cô kéo tay anh, nhìn đồng hồ thấy đã gần nửa đêm, nếu chơi tiếp, lại phải đi ăn đêm, rồi còn những trò tiêu khiển khác, không biết lúc nào mới về được.
Cô nghiêng đầu ghé tai anh, nói nhỏ: “Em muốn về!”
Anh mỉm cười, đứng lên, nói: “Các cậu tìm người thế chân đi, chúng tôi về đây!”
Bành thiếu nheo nheo mắt, nói với vẻ thân mật: “Được, được! Đang mong hai người về sớm. Lần nào hai người cũng đánh gọng kìm, lột chúng tôi không còn mảnh giáp!”
Ra khỏi cửa, lại là một trời đầy sao. Môi trường ngoại ô thật tuyệt, không khí trong lành thoang thoảng mùi hương của cỏ cây, giống như hương sen đầu mùa sau cơn mưa, thanh dịu như có như không, làm đầu óc càng tỉnh táo.
Ngoảnh sang nhìn kỹ anh một lát, thì ra quen nhau đã mấy năm, đến giờ cô vẫn có cảm giác hư hư thực thực đối với anh. Chung sống với anh, đối với cô là một sự phóng túng, nhưng chuyện gì cũng phải có kết thúc, sự phóng túng của cô cũng vậy. Chuyện của Sính Đình và Tôn Bình Hoa một lần nữa khiến cô càng hiểu khoảng cách giữa hai người, cô nên rút khỏi cuộc chơi nhân lúc còn chưa lún sâu!
Ngay cả quyết định cũng đến trong phút chốc. Hình như không khí quá lạnh nên cô rất tỉnh táo. Cô quyết định rút khỏi trò chơi này, hơn một năm rồi, trò chơi cũng nên kết thúc, cô không muốn chơi nữa! Mà cô cũng không chơi nổi! Tử Mặc nhắm mắt, dường như mãi lâu sau mới tìm được giọng nói của mình: “Chúng ta kết thúc ở đây thôi!” Thì ra khi thực sự nói ra cũng không khó khăn như cô tưởng tượng.
Giang thiếu vẫn giữ thái độ bình thường, bàn tay cầm vô lăng vẫn xoay nhẹ, cả người vẫn thế, không hề có phản ứng gì, vẫn nho nhã, ung dung như không nghe thấy, xe vẫn đi về hướng khu chung cư.
Đột nhiên có một tiếng “két”, bánh xe phát ra âm thanh chói tai, rồi dừng lại bên đường. Tử Mặc chúi người về phía trước rồi lại ngả ra sau, va mạnh vào thành ghế, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, cô vội nhấn nút hạ cửa kính xe, thò đầu ra ngoài, chỉ muốn nôn.
“Em nói lại lần nữa xem!” Mặt anh hướng về phía trước, không nhìn cô, lạnh lùng cất tiếng. Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh rất lạnh, các đường nét như co rúm, bàn tay nắm vô lăng co quắp, theo kinh nghiệm rút ra sau gần hai năm chung sống, biểu hiện này không phải là dấu hiệu tốt, đang ở bên rìa của sự phẫn nộ, tốt nhất cô không nên trêu chọc!
Lòng cô ngổn ngang, bao cảm xúc, bao ý nghĩ không nói ra được, chỉ có nỗi chua chát thấm vào lòng, dâng lên chắn ngang cổ họng, cô vội nhìn ra ngoài cửa xe, tòa nhà cao ngất phía trước, ánh điện chi chít như hoa đăng, cao như vậy, cô không thể với tới, cuối cùng cô vẫn ngoảnh sang nhìn anh, nhắc lại rõ ràng: “Chúng ta kết thúc ở đây thôi!”
Một đối tượng không tồi, đối thủ không tồi, đáng tiếc, cuối cùng vẫn phải kết thúc, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, hà tất phải tự lừa dối mình thêm nữa? Thực ra cô là người ích kỷ, không chịu bỏ ra chút công sức, không một chút nào, bởi vì biết chắc có bỏ công sức cũng sẽ không có kết quả. Cho dù từ nhỏ cô không mấy hứng thú với các môn khoa học tự nhiên, nhưng cũng biết mối quan hệ giữa đầu tư và lợi nhuận, đầu tư mà không có lợi nhuận cô quyết không làm!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: